Năm Đói, Nàng Tới
Chương 15: Kẻ Dò Xét Trong Đêm
Chương 15: Kẻ Dò Xét Trong Đêm
Ngày hôm sau, làng nhỏ tràn ngập tiếng cười khi đám trẻ con háo hức khoe rau non mọc x, còn lớn thì phơi những hạt ngũ cốc đầu mùa. Kh ai nhận ra rằng, giữa niềm vui , bốn đôi mắt lạ vẫn luôn quan sát, như loài sói đói rình mồi.
Những kẻ giả dân đói dần làm quen với cuộc sống trong làng. Ban ngày, chúng tỏ ra ngoan ngoãn giúp đỡ, ai nhờ gì làm n, thậm chí còn khúm núm gọi An Nhiên là “Bồ Tát”. Dân làng vốn thật thà, th vậy thì yên tâm, còn khen chúng biết ơn biết nghĩa.
Chỉ Trần Dực là kh hề lơ là. âm thầm theo dõi từng cử động, lặng lẽ như bóng chim ưng. Nhưng ban ngày bận rộn, đâu thể để mắt suốt cả đêm. Và chính lúc màn đêm bu xuống, bọn chúng bắt đầu lộ bản chất.
Đêm , khi trăng đã ngả về khuya, bốn kẻ tụ lại ở góc chuồng bò bỏ hoang. Tên cầm đầu thì thầm:
“Hôm nay ta th nàng ta ra từ căn nhà tr, tay kh mà vào, nhưng khi ra lại mang theo cả bao gạo. Các ngươi th lạ kh?”
Một tên khác gật gù, ánh mắt lóe sáng:
“Giống như… nàng ta chỗ giấu trong phòng. Nhất định kho thóc bí mật!”
“, đêm nay chúng ta lẻn vào thử xem.” – Tên cầm đầu siết chặt d.a.o gỉ trong tay, khóe miệng cong lên nụ cười nham hiểm.
Trong căn phòng nhỏ, An Nhiên ngủ kh yên. Cô thường giấu lương thực trong kh gian l ra từ từ, nhưng việc vẫn luôn khiến cô lo lắng. Linh cảm báo hiệu nguy hiểm đang rình rập.
Quả nhiên, lúc nửa đêm, tiếng sàn gỗ khẽ kêu. Bóng đen lặng lẽ lẻn vào. Chúng bước khẽ, nhưng vẫn kh qua nổi thính giác đã quen với nguy hiểm của An Nhiên.
Cô mở mắt, tim đập thình thịch. Trong ánh trăng mờ, cô th rõ bọn họ đang lục lọi đồ đạc, soi xét từng góc, từng hũ gạo nhỏ.
“Kh … chỉ chút ít thế này thôi ?” – Một tên hừ lạnh.
“Lạ thật, ban ngày ta rõ ràng th nàng ta mang ra nhiều hơn. Kh thể chỉ thế này.”
“Hừm, chắc giấu đâu đó. tìm kỹ.”
Bọn chúng kéo nhau lại gần chỗ hòm gỗ, nơi An Nhiên thường để vật dụng linh tinh. Bàn tay thô ráp sắp mở ra thì
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Các ngươi làm gì ở đây?”
Giọng nói lạnh lẽo như d.a.o xuyên qua màn đêm. Bọn chúng giật bắn, quay đầu lại. Trần Dực đứng nơi cửa, gương mặt chìm trong bóng tối, đôi mắt sáng lạnh như ánh gươm.
Trong khoảnh khắc, kh khí đ cứng.
Tên cầm đầu cố tỏ ra bình tĩnh, cười khan:
“Chúng … đói bụng quá, chỉ muốn tìm chút gì ăn…”
“Đói bụng?” – Trần Dực bước vào, giọng trầm xuống. – “Nếu đói bụng, lại cầm dao?”
Ánh trăng rọi xuống, lưỡi d.a.o gỉ sáng lóe trong tay tên kia. ta toát mồ hôi lạnh, nhất thời nghẹn lời.
An Nhiên đứng dậy, giấu bàn tay đang run sau vạt áo. Cảnh tượng này khiến cô ý thức rõ ràng rằng: bí mật của , lẽ kh thể giấu mãi.
Trần Dực bước lên, giật phắt con d.a.o ném xuống đất, ánh mắt như sấm sét:
“Cút về chỗ của các ngươi, trước khi ta đổi ý!”
Bọn giả dân đói run rẩy, kh dám cãi. Chúng rối rít xin lỗi, lủi thủi rời . Nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của tên cầm đầu, lóe lên tia hận độc:
“Hừ, cứ chờ đó. Sớm muộn gì ta cũng lôi bí mật của ngươi ra ánh sáng.”
Khi căn phòng chỉ còn lại hai , An Nhiên ngồi xuống, hai bàn tay vẫn run nhẹ. Trần Dực nàng, giọng dịu lại:
“Ta đã nói , bọn chúng kh đơn giản. Nàng kh cần gồng gánh một . Từ nay, chuyện c gác để ta lo.”
An Nhiên cắn môi, mắt ánh lên sự cảm kích. Nhưng trong lòng, một nỗi lo lớn hơn âm ỉ cháy: bí mật kh gian. Nếu để lộ, liệu cô còn thể đứng vững trước dân làng và… trước đàn đang ở bên cạnh này?
Ngoài kia, tiếng chó sủa râm ran, báo hiệu một đêm chẳng yên bình. Và trong bóng tối, mưu toan của những kẻ ngoài lề vẫn đang rình rập, chưa hề dừng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.