Năm Đói, Nàng Tới
Chương 16: Tấm Lòng Dân Làng
Chương 16: Tấm Lòng Dân Làng
Những ngày sau khi vụ mùa nhỏ bé được gieo trồng, cả làng dường như đã thêm sinh khí. Tiếng cười trẻ thơ bắt đầu vang lên bên bờ ruộng, đàn bà con gái bớt những tiếng khóc than vì cái đói. già thì ngồi bên hiên nhà, kể lại chuyện Bồ Tát hạ phàm mà trong lòng rưng rưng.
Linh Nhi vẫn tiếp tục duy trì vai diễn “Bồ Tát giáng trần”, vừa để che giấu bí mật kh gian của , vừa để trấn an lòng . Nhưng hơn hết, chính cô cảm nhận được tình thương chân thành từ những con mộc mạc nơi đây.
Một buổi chiều, khi cô đang mang hạt giống ra bờ s, bọn trẻ ùa đến.
– Bồ Tát tỷ tỷ, mai mốt làng lúa ăn kh? – Một bé trai gầy gò, đôi mắt sáng rực ngước lên.
Linh Nhi mỉm cười, xoa đầu:
– , các em chịu khó giúp cha mẹ chăm ruộng, sẽ kh còn lo đói nữa.
Đúng lúc , một cụ chống gậy tiến lại gần. Cụ làng trưởng, giọng trầm ngâm:
– Thưa Bồ Tát, chúng ... thực lòng kh biết l gì báo đáp. Nếu kh , e rằng cả làng chẳng còn sống nổi.
Linh Nhi khẽ lắc đầu, lòng dâng trào ấm áp:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– Ta kh cần gì cả. Chỉ mong bà con thuận hòa, cùng nhau sống tử tế. Khi ruộng đầy lúa, nhớ chia sẻ với những kém may mắn hơn.
Lời dặn như khắc sâu vào tim dân làng. Họ rưng rưng quỳ xuống, hô vang:
– Tạ ơn Bồ Tát!
Song, trong ánh mắt của một vài đàn , Linh Nhi nhận ra tia lạ lẫm. Kh ai cũng tin tưởng vô ều kiện. Đặc biệt là Trương Khải – một trai tráng lực lưỡng, tính tình thẳng t. vẫn luôn ngờ vực cô gái kỳ lạ xuất hiện trong nạn đói này.
Tối hôm , khi mọi đã về hết, Trương Khải chặn Linh Nhi lại bên lối mòn:
– Cô là ai? – Giọng khàn khàn, nghiêm nghị. – kh tin trên đời Bồ Tát sống. Cô l đâu ra lúa gạo, l đâu ra thuốc men?
Trái tim Linh Nhi khựng lại. Nỗi sợ bị lộ thân phận bỗng chốc trào dâng. Nhưng , cô hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đáp:
– Tin hay kh là tùy ngươi. Quan trọng là dân làng đã sống. Nếu ngươi còn hoài nghi, cứ tiếp tục quan sát ta.
Trương Khải thoáng sững . Trong đôi mắt trong trẻo của Linh Nhi kh hề sự dối trá, chỉ ánh sáng bình thản lạ lùng. im lặng, kh nói thêm lời nào, chỉ xoay lưng bỏ .
Đêm , ngồi trong kh gian riêng, Linh Nhi bồn chồn khôn nguôi. Cô biết, để thể tiếp tục “giả làm Bồ Tát”, bản thân cần thận trọng hơn nữa. Thế nhưng, trong thẳm sâu lòng , cô lại th nao nao khi nhớ đến ánh mắt kiên nghị của Trương Khải. Một ánh mắt khiến trái tim cô run rẩy, như thể số phận đã vô tình se một sợi dây vô hình giữa hai .
Ngoài kia, tiếng gió rì rào qua cánh đồng non mới gieo. Một chương mới của cuộc đời cô nơi thế giới này dường như đang bắt đầu...
Chưa có bình luận nào cho chương này.