Năm Đói, Nàng Tới
Chương 19: Nguy Cơ Từ Bên Ngoài
Chương 19: Nguy Cơ Từ Bên Ngoài
Tin đồn về “Bồ Tát giáng trần, ban phát gạo cứu đói” lan nh hơn gió. Chỉ trong vài ngày, kh chỉ dân làng mà cả những kẻ ở các thôn xóm lân cận cũng bắt đầu bàn tán.
Một sáng sớm, khi Linh Nhi vừa bước ra khỏi căn lều cứu trợ, một nhóm lạ mặt đã xuất hiện trước cổng đình. Bọn họ ăn mặc rách rưới, nhưng ánh mắt thì gian xảo, đói khát pha lẫn hung dữ.
– Nghe nói làng các Bồ Tát phát gạo? – Một tên cao gầy, mặt xám xịt, cất giọng khàn. – Bọn ta cũng muốn phần!
Dân làng hốt hoảng, lùi dần về sau. thì thào:
– Kh được đâu, lúa gạo còn dành để gieo trồng lại…
Tên cao gầy gằn giọng:
– Gieo trồng thì kệ chúng bay! Đem gạo ra đây, kh thì đừng trách!
Kh khí trở nên căng thẳng. Vài tên trong nhóm lăm lăm gậy gộc, hăm dọa bước vào.
Ngay lúc , Trương Khải cùng m trai tráng trong làng x ra c trước mặt Linh Nhi. nắm chặt cây gậy dài, ánh mắt rực lửa:
– Đây là gạo của làng , kh ai được cướp!
Tên cao gầy nhếch mép cười khẩy:
– Một đám n dân ốm yếu cũng đòi ngăn bọn ta ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chỉ chờ thế, xô xát bùng nổ. Tiếng gậy gộc chan chát vang khắp sân đình. Dân làng hoảng loạn kêu la, trẻ con khóc thét.
Linh Nhi cảnh hỗn loạn mà tim thắt lại. Cô biết nếu cứ để thế này, cả lương thực lẫn sẽ tổn thất. Nh chóng, cô l từ trong kh gian ra một túi gạo nhỏ, bước lên trước, giọng dõng dạc:
– Dừng tay!
Tiếng hét của nàng vang vọng khiến cả hai phe đều khựng lại. Linh Nhi ném túi gạo về phía nhóm lạ mặt:
– Đây là phần dành cho các ngươi. Nhưng nhớ kỹ, chỉ một lần này. Nếu còn quay lại, ta sẽ kh dung thứ.
Bọn chúng ngạc nhiên, nhất là khi th túi gạo đầy ụ rơi xuống đất. Trong ánh mắt lóe lên sự thèm khát, chúng nh chóng giành giật l rút , để lại sau lưng những tiếng chửi bới lộn xộn.
Kh khí dần yên lặng. Dân làng thở phào, vây qu Linh Nhi với ánh mắt vừa biết ơn vừa lo sợ. Trương Khải cau mày, tiến đến gần cô, giọng thấp:
– Cô kh nên mềm lòng như vậy. Cho một lần, chúng sẽ quay lại lần thứ hai, thứ ba…
Linh Nhi mím môi. Cô hiểu nói đúng, nhưng trong khoảnh khắc th đôi mắt đói khát kia, cô kh đành lòng.
– Ta chỉ muốn giữ mạng . – Nàng đáp khẽ, đôi mắt thoáng buồn. – Nhưng ta sẽ nghĩ cách khác.
Trương Khải sâu vào mắt cô, th trong đó kh chỉ sự dịu dàng mà còn ẩn giấu một nỗi lo lắng lớn lao. Tim khẽ run, bất giác siết chặt gậy trong tay, như thầm hứa:
“Dù thế nào, ta cũng sẽ bảo vệ nàng.”
Bên ngoài, trời lại nhuốm sắc hoàng hôn. Một cơn sóng gió mới đang lặng lẽ chờ phía trước…
Chưa có bình luận nào cho chương này.