Năm Đói, Nàng Tới
Chương 20: Trận Đụng Độ Dưới Ánh Trăng
Chương 20: Trận Đụng Độ Dưới Ánh Trăng
Đúng như Trương Khải dự đoán, bọn cướp kh hề cam lòng với túi gạo nhỏ hôm trước. Hai ngày sau, khi trăng vừa lên khỏi lũy tre, tiếng chân dồn dập và tiếng hò hét ầm ĩ đã vang khắp đầu làng.
Một nhóm đ gấp đôi lần trước ập tới, mang theo gậy, d.a.o phay rỉ sét, thậm chí còn vài bó đuốc sáng rực.
– Mở kho gạo ra! – Tên cao gầy hôm nọ cười nham hiểm. – Bồ Tát thì cũng chia cho thiên hạ ăn chứ!
Dân làng cuống quýt chạy ra đình, ôm chặt l nhau, tiếng khóc xen lẫn tiếng kêu cứu.
Linh Nhi bước ra, gương mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt sắc lạnh. Bên cạnh nàng, Trương Khải và đám trai tráng đã giương gậy đứng thành hàng, quyết kh lùi bước.
– Ta đã cảnh cáo. – Linh Nhi cất giọng vang vọng. – Hôm nay các ngươi còn quay lại, đừng trách!
Tên cao gầy bật cười khinh miệt:
– Con đàn bà này cũng dám dọa bọn tao? Chém!
vừa dứt lời, cả nhóm hung hãn x vào. Đám trai tráng lao ra chống cự, tiếng gậy gộc va chát chúa vang dậy cả sân đình.
Trương Khải vung gậy quật mạnh, hạ gục hai tên liền, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rực lửa. hét to:
– Bảo vệ dân làng! Kh để chúng nó bước qua đình!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Linh Nhi đứng giữa hỗn loạn, tim đập dồn dập. Nàng biết, chỉ dựa vào sức trai làng thì kh thể chống nổi toán cướp đ đảo và liều lĩnh này.
Trong phút giây quyết định, nàng lặng lẽ mở kh gian, l ra một chiếc túi nhỏ chứa bột ớt khô. Cầm trong tay, nàng nh chóng tung thẳng vào đám cướp đang lao tới.
– Á á á! – Tiếng la hét vang lên khắp nơi, bọn chúng ôm mặt, cay xè mắt mũi, ngã lăn ra đất.
Thừa cơ, trai làng đồng loạt phản c, quật gục thêm vài tên. Trương Khải nh như chớp x tới, dùng gậy quật mạnh vào vai tên cao gầy khiến ngã quỵ, d.a.o phay rơi loảng xoảng.
Cả nhóm cướp hoảng hốt tháo chạy, bỏ lại vài kẻ bị thương rên rỉ. Sân đình trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng tim đập rộn ràng.
Dân làng ùa đến bên Linh Nhi, quỳ xuống khóc lóc:
– Bồ Tát hiển linh! Bồ Tát cứu mạng chúng con!
Linh Nhi vội đỡ họ dậy, giọng dịu dàng nhưng nghiêm nghị:
– Đây kh phép màu. Đây là nhờ sự dũng cảm của mọi . Từ nay, chúng ta càng đoàn kết hơn nữa.
Trương Khải tiến lại gần, đưa tay đỡ nàng. đôi mắt kiên định mà ẩn chứa sự mệt mỏi, bỗng cảm th xót xa lạ thường.
– Cô kh nên liều như vậy. – khẽ nói, giọng khàn khàn vì trận chiến. – Nếu chuyện gì… sẽ kh tha thứ cho bản thân .
Linh Nhi thoáng sững sờ, tim khẽ run lên. Trong ánh trăng vằng vặc, bóng dáng hai đứng gần nhau, khoảng cách bỗng trở nên mơ hồ.
Ở phía xa, tiếng chó sủa, tiếng gió rì rào len qua lũy tre, như báo hiệu rằng sóng gió vẫn chưa dừng lại. Nhưng ngay lúc này, trong lòng Linh Nhi, một tia ấm áp đã nhen nhóm mạnh mẽ hơn bao giờ hết…
Chưa có bình luận nào cho chương này.