Năm Đói, Nàng Tới
Chương 21: Lời Hứa Dưới Lũy Tre
Chương 21: Lời Hứa Dưới Lũy Tre
Đêm sau trận chiến, cả làng chìm trong yên ắng. Những vết thương được băng bó vội vã bằng lá thuốc, khói hương xua tà treo khắp sân đình. Ai n mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng hơn, vì họ biết: lần đầu tiên, họ đã kh gục ngã trước ngoại lực.
Linh Nhi ngồi trong gian nhà tr tạm bợ, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng dáng mảnh mai lên vách. Trên tay nàng là cuộn vải thô, đang kiên nhẫn băng bó cho một đứa trẻ bị thương ở chân. Đứa nhỏ ngước đôi mắt tròn xoe, run run nói:
– Cảm ơn… Bồ Tát.
Linh Nhi khẽ cười, xoa đầu nó:
– Ta kh Bồ Tát. Ta chỉ là kh nỡ th các con đói khổ thôi.
Nói vậy, nhưng trong mắt đứa trẻ, nàng vẫn là niềm tin kh thể lung lay.
Ngoài cửa, Trương Khải lặng lẽ dựa vào cột tre, nghe từng lời nàng nói. Tim khẽ nhói, dường như hiểu rằng cô gái này kh thần tiên, nhưng lại cao quý hơn bất kỳ Bồ Tát nào mà từng cầu khấn.
Khi đứa trẻ đã ngủ yên, Trương Khải mới bước vào, đặt bát cháo nóng lên bàn:
– Cả ngày nay cô chưa ăn gì. Ăn chút .
Linh Nhi ngẩng lên, thoáng bất ngờ nhưng mỉm cười. Nàng đưa tay đỡ bát cháo, hương thơm đơn sơ nhưng ấm áp đến lạ thường.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– Cảm ơn.
Họ ngồi đối diện nhau, giữa khoảng kh tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió lùa qua mái tr. Trương Khải bất chợt cất giọng:
– Cô thể giấu cả làng, nhưng kh giấu được . Gạo, hạt giống, cả thứ bột cay cô tung hôm qua… đều kh vật tầm thường.
Linh Nhi khựng lại, đôi mắt hơi mở to, tim đập dồn dập.
thẳng vào nàng, ánh mắt kh hề dò xét, chỉ tràn đầy chân thành:
– kh hỏi cô là ai, cũng kh cần biết cô từ đâu đến. Chỉ cần cô còn muốn cứu làng này, sẽ đứng bên cạnh. Nếu kẻ dám đụng đến cô… thì bước qua xác trước.
Lời nói rắn rỏi vang vọng trong đêm, như một lời thề dưới ánh trăng. Linh Nhi bối rối, tay khẽ run, suýt đánh rơi bát cháo. Trong lòng nàng, một ngọn sóng vừa ấm áp vừa đáng sợ dâng trào.
Nàng chưa từng nghĩ sẽ tìm được chỗ dựa ở nơi xa lạ này. Nhưng ánh mắt Trương Khải khiến bức tường phòng bị trong tim nàng lung lay.
Nàng khẽ đáp, giọng run như gió thoảng:
– Vậy… hãy giữ lời hứa.
Ngoài kia, trăng tròn sáng vằng vặc, soi bóng hai ngồi bên nhau. Một mối nhân duyên, từ kiếp nạn mà nảy nở, đang lặng lẽ bén rễ dưới lũy tre làng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.