Nắng Ấm Chờ Anh
Chương 5: Người cũ quay về
NẮNG ẤM CHỜ – Chương 5: cũ quay về
Tác giả: Mr.Bin
Cả buổi chiều hôm đó, Lâm Nhã Chi như đắm trong cảm giác lạ lẫm: được th thế giới của Trần Hạo Thiên bằng chính đôi mắt trưởng thành của , chứ kh cái kiêu ngạo của một cô gái từng cho rằng "chồng chỉ là cái bóng".
Cô th làm việc với đam mê, với lý trí sắc bén, và với một sự kiên nhẫn lạnh lùng đến đáng sợ. Nhưng đôi khi, trong ánh mắt … vẫn gì đó dịu dàng khi lướt qua cô.
Cô kh dám mơ nhiều, chỉ dặn lòng: từng chút một, từng bước nhỏ, cô sẽ tiến gần hơn đến trái tim .
Nhưng … sóng gió luôn đến đúng lúc ta vừa thắp lên chút hy vọng.
Chiều muộn, khi cô vừa bước chân ra khỏi sảnh Trần thị, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau:
“Chi! Là em thật ?”
Cô khựng lại. Cả như cứng đờ.
Giọng nói … đã từng là niềm tin, là bến đỗ mù quáng của cô trong kiếp trước. Là kẻ đã khiến cô rơi xuống đáy cuộc đời.
Phạm Tuấn.
vẫn như vậy, dáng vẻ vẻ bảnh bao hơn trước, đôi mắt ngập ngụa thứ tự tin giả tạo. Nhưng đối với Lâm Nhã Chi của hiện tại, chẳng khác nào một bóng ma trong ký ức – một vết nhơ mà cô chẳng bao giờ muốn đối diện.
“ thật sự bất ngờ khi gặp lại em ở đây.” – Tuấn tiến đến gần, mặt dày kh che giấu sự hớn hở. “Kh ngờ em vẫn xinh đẹp như xưa…”
“Dừng lại.” – Cô nói, giọng lạnh đến kh ngờ. “ kh rảnh nghe tâng bốc.”
Phạm Tuấn khựng lại, ánh mắt thoáng sửng sốt.
“Chi… em vậy? Chẳng …”
“Chẳng từng ngu ngốc vì ?” – Cô cắt lời, ngẩng đầu thẳng vào . “ sống lại , Tuấn. Và nhớ rõ từng ều đã làm. Từng lời nói dối, từng đồng tiền lừa đưa, từng lần bảo ‘tin ’ đẩy vào hố sâu.”
tái mặt, lắp bắp:
“Em… nói gì vậy? Sống lại? Em ên à?”
Cô cười nhạt. “Điên hay kh kh quan trọng. Quan trọng là từ giờ… kh còn ảnh hưởng gì đến nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nang-am-cho-/chuong-5-nguoi-cu-quay-ve.html.]
Kh để nói thêm lời nào, cô bước dứt khoát, lên xe, đóng cửa mạnh.
Tim cô đập thình thịch.
Dù đã chuẩn bị cho ngày đối mặt, nhưng khoảnh khắc đó vẫn khiến cô rùng . Quá khứ luôn đáng sợ như thế.
Tối đó, khi về đến nhà, Trần Hạo Thiên đang ở phòng khách, mắt lướt tài liệu.
Cô định bước lên phòng thì lên tiếng:
“Lúc chiều… em nói chuyện với ai?”
Tay cô khựng lại trên tay vịn cầu thang.
“ th à?”
“Ừ.” – kh cô, chỉ nhẹ giọng: “ đó là ai?”
Một thoáng im lặng.
Cô nắm chặt tay, bước xuống lại, đến trước mặt , ngồi đối diện, giọng chậm rãi:
“Là mà… em từng nghĩ là tình yêu. Là kẻ đã khiến em bỏ rơi .”
ngước mắt cô, ánh mắt tối , nhưng vẫn kh xen ngang lời cô.
“Em kh phủ nhận từng mù quáng. Nhưng hôm nay, em đã từ chối . Em kh để chạm vào em, cũng kh để lừa dối thêm một lần nào nữa.”
“Em mong… đừng em bằng ánh mắt đó nữa.” – Cô hít một hơi sâu. “Hãy để em cơ hội để chứng minh, rằng em đã khác.”
Một khoảng lặng bao trùm.
đứng dậy, quay mặt , giọng trầm khàn:
“Đừng để th em d.a.o động lần nữa. Một lần cuối thôi… nếu em thật sự muốn ở lại.”
Cô siết chặt bàn tay, gật đầu.
Lần này, dù bước qua bao nhiêu thử thách… em cũng sẽ ở lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.