Nắng Ấm Chờ Anh
Chương 6: Đừng thử lòng em bằng sự im lặng
NẮNG ẤM CHỜ – Chương 6: Đừng thử lòng em bằng sự im lặng
Tác giả: Mr.Bin
Sáng hôm sau, Lâm Nhã Chi thức dậy trong căn phòng quen thuộc nhưng lạnh lẽo. Trần Hạo Thiên đã rời từ sớm, để lại một khoảng trống lớn nơi chiếc giường rộng đến cô đơn.
Từ hôm qua, kh n một dòng, cũng kh nói thêm một lời sau câu: “Đừng để th em d.a.o động lần nữa.”
Cô biết, chưa hoàn toàn tin cô. Và sự xuất hiện của Phạm Tuấn – kẻ từng phá nát tất cả – chắc c là cái cớ để lùi bước, thậm chí thể là cái cớ để … rút lui.
Nhưng kh.
Cô sẽ kh để chuyện đó xảy ra.
Buổi trưa, cô đến Trần thị. Kh hẹn trước, cũng kh th báo.
Khi bước vào, nhân viên lễ tân chút lúng túng, nhưng cô mỉm cười: “ là vợ .”
Chỉ cần câu nói đó, tất cả ánh mắt đều tránh , để mở lối cho cô bước thẳng vào thang máy riêng – nơi mà trước đây, cô từng cho là ngột ngạt, là chiếc “lồng son” kh tình cảm.
Lúc cửa mở ra ở tầng cao nhất, thư ký riêng của – cô Vy – hơi khựng lại:
“Phu nhân… Tổng giám đốc đang họp.”
“Vậy đợi.”
Lâm Nhã Chi kh xin phép. Cô thẳng vào văn phòng, ngồi xuống ghế sofa, rót cho một ly trà, ung dung như thể… đây là nhà .
Và đúng vậy. Đây là nhà – nếu cô muốn giữ lại đàn trong căn phòng kia.
Một giờ sau, Trần Hạo Thiên bước vào.
dừng lại ngay ngưỡng cửa, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.
“Em đến làm gì?” – Giọng đều đều, như thể kh cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nang-am-cho-/chuong-6-dung-thu-long-em-bang-su-im-lang.html.]
“Kh bảo… đừng để th em d.a.o động lần nữa ?” – Cô đứng dậy, bước về phía , đôi mắt trong veo như muốn soi thẳng vào lòng . “Vậy thì, hôm nay, em đến để chứng minh ều đó.”
kh né tránh, nhưng ánh mắt lại tối dần.
“Em tưởng một câu khẳng định là đủ để xóa những gì em từng làm ?”
“Kh.” – Cô lắc đầu. “Nhưng im lặng cũng chẳng giúp biết em thật lòng thế nào.”
Kh khí giữa hai như đ cứng.
Một lúc lâu sau, mới khẽ thở ra, giọng trầm thấp:
“ đó… từng là ều em chọn, thay vì .”
“Đúng.” – Cô gật đầu, kh hề né tránh. “Em từng sai. Nhưng từng nghĩ… tại đến tận khi ly hôn, em vẫn kh khóc?”
nhíu mày.
“Vì lúc đó, em quá ngốc. Em nghĩ rằng mạnh mẽ. Em nghĩ tình yêu kịch tính, hy sinh, dằn vặt… mới đáng giá. Em kh hiểu rằng, lặng lẽ đứng sau lo mọi thứ cho em mỗi ngày… mới là yêu em thật sự.”
Cô siết nhẹ tay lại, mắt kh rời ánh của :
“Em đến đây, kh để xin tha thứ. Em đến… để bắt đầu lại. Kh bắt đầu từ tình yêu, mà là từ niềm tin. Chúng ta thể thử lại kh?”
im lặng, lâu.
bước tới bàn làm việc, kh cô, chỉ nói:
“ một cuộc gặp khách hàng chiều nay. Nếu em muốn bắt đầu lại… thì hãy cùng .”
Lâm Nhã Chi mỉm cười.
Chỉ một chút thôi – nhưng cô biết, trái tim băng giá kia… đã một vết nứt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.