Ném Nhầm Tú Cầu
Chương 1: 5
1.
Hoa Dịch và ta vốn hôn ước, nhưng vào ngày ta cập kê, đã từ hôn ngay trước mặt bao nhiêu quyền quý trong triều.
nói, từ hôn là để sau này sẽ mang sính lễ tám khiêng, nghi thức mười dặm hồng trang rước ta về dinh.
Ta và Hoa Dịch vốn là th mai trúc mã từ thuở nhỏ nên ta đã tin lời .
Ta mòn mỏi chờ đợi sính lễ của Hoa Dịch, nhưng chẳng thể ngờ lại đem lòng yêu biểu Thẩm Bạch Trà – vừa mới đến nương nhờ Hoa gia. Giờ đây, còn định cùng nàng ta cao chạy xa bay.
Để ép Hoa Dịch cưới , ta đã đặc biệt cầu xin Thánh thượng cho phép tổ chức buổi tung tú cầu chiêu thân này.
Ta siết chặt quả tú cầu, chỉ muốn tìm một bậc thang để xuống.
Lương Quý phi là cô cô ruột của ta, giữ chặt l ta khi ta đang định bỏ chạy: "Tiều Tiều, cháu kh được trêu đùa Hoàng thượng. Hôm nay nhất định tìm một kẻ gia thế ổn thỏa mà gả . Ta th Tân khoa Trạng nguyên cũng kh tệ."
Trong đám c t.ử thế gia sắc mặt x mét kia, vị Trạng nguyên lang mặc th y, dáng vẻ nho nhã ôn hòa, tướng mạo tuấn tú, đang mỉm cười với ta, vẻ như ý với ta.
Ta lưỡng lự định tung tú cầu ra, coi như "ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống".
Đám c t.ử thế gia kia tựa như chim sợ cành cong, mặt mũi kinh hoàng bỏ chạy: "Chạy mau! đệ ơi!"
Ta chậm rãi nheo mắt lại: "..."
Thì ra lời đồn là thật, Thánh thượng đặc biệt dặn dò bách quan, hễ nhà ai c t.ử đến tuổi cưới vợ đều đưa đến đây, cứ mỗi lại ban cho trăm lượng vàng.
Kể từ khi bị từ hôn, d tiếng của ta đã thối như đá trong hố p/h/â/n, tất cả đều nhờ ơn Hoa Dịch ban cho.
Nha hoàn thân cận bỗng kinh hãi kêu lên: "Quận chúa kh được! Tân khoa Trạng nguyên tên là Thẩm An, chính là tam ca của Thẩm Bạch Trà đ ạ!"
Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, nếu Thẩm An nhặt được tú cầu thì những ngày tốt đẹp của ta coi như chấm dứt. cướp phu quân của ta, giờ đến lượt ca ca cũng tới góp vui ?
Giữa lúc ta đang muôn vàn lo lắng, một tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến, một nam nhân cưỡi ngựa lướt qua, che c kỹ càng, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm.
Y xách cổ Thẩm An ném ngược lại vào đám đ, ngạo mạn lên tiếng xin lỗi: "Thẩm đại nhân, đắc tội ."
2.
Ta vội vàng nhặt lại tú cầu.
Vị quý c t.ử dung mạo phong lưu bị trói nghiến đưa đến trước mặt ta, mặt trắng bệch như quỷ, chính là Hoa Dịch vừa định bỏ trốn trong đêm.
"Thả ta ra! Ta kh thèm l loại nữ nhân này."
Loại nữ nhân này?
Ta khuôn mặt trắng trẻo như ngọc của , giáng cho một cái tát kh chút lưu tình: "Trong mắt Hoa tiểu c tử, ta là hạng nữ nhân như thế nào?"
bị tát tới mức thoi thóp: "Cũng... tốt, là ta kh xứng với Quận chúa."
"Lúc lừa ta từ hôn, ngươi nói sẽ dùng sính lễ tám khiêng rước ta, giờ đây lại thành kh xứng ?"
Hoa Dịch lảo đảo bò dậy, c.ắ.n răng quỳ xuống: "Đại ca, đệ kh muốn l nàng ta. Kh Trà nhi, đệ sống kh nổi."
Nam nhân kia lặng lẽ đứng vở hài kịch này, đôi tay áo màu nhạt chắp sau lưng, dáng cao lớn, vẻ như đang xem kịch vui.
Ta sớm đã nghe d đại ca của Hoa Dịch là Hoa Thận, thường xuyên trấn giữ phương Nam, là một phiên vương quyền k một phương, một đao thể c.h.é.m bay mười hai cái đầu tươi rói của quân địch.
Nam nhân lẽ đã mất kiên nhẫn, y phục khẽ động, một cước đá văng Hoa Dịch tới trước mặt ta: "Quận chúa, mời tùy ý."
Mặt Hoa Dịch xám ngoét, ta mỉm cười: "Hoa tiểu c tử, chúng ta mỗi lùi một bước, để Thẩm Bạch Trà làm cho ngươi, được chứ?"
Làm , cả đời này đừng mong trở . Ta nhất định để Hoa Dịch cho rõ, Thẩm của nói yêu , là yêu quyền thế hay là yêu .
Hoa Dịch nắm chặt nắm đấm: "Trà nhi chỉ thể làm thê, nếu ngươi chịu làm , ta sẽ rước ngươi về."
Ta lạnh lùng nói: "Trừ phi ngươi c.h.ế.t, bằng kh đừng nằm mơ giữa ban ngày."
Trừ phi Hoa Dịch c.h.ế.t... Tuy nói vô tâm, nhưng nghe lại ý.
Ánh kiếm lạnh lẽo bỗng hiện ra, ta và Hoa Dịch đồng loạt quay đầu lại.
Hoa Thận nãy giờ vẫn xem kịch bỗng rút bội kiếm ra, ngay lúc ta tưởng y định đại nghĩa diệt thân thì trên tay ta bỗng nặng trĩu.
Th kiếm đó bị nhét vào tay ta, nam nhân dùng giọng ệu trêu chọc chẳng biết là đang giúp ai: "Quận chúa, mời tùy ý."
"..."
Chuyện g/i/ế/t thể tùy ý được.
Tay ta run run: "Hay là... ngài làm ."
Trời đất chứng giám, ta chỉ muốn nhét th kiếm lại vào tay Hoa Thận, nhưng kh cẩn thận lại nhét luôn quả tú cầu ở tay trái sang.
Trong nháy mắt, kh khí bỗng trở nên tĩnh lặng.
Ta: "..."
Giờ giật lại thì hơi vô lễ kh?
Đám xem kịch đứng quan sát với vẻ kỳ quái, bắt đầu xì xào bàn tán.
"Quận chúa chọn Nam Phiên vương ."
"Nam Phiên vương quả kh hổ d là hùng của nước Chiêu Dương."
"Tuyệt diệu, thật là tuyệt diệu."
Ta lúng túng vào đôi mắt hơi kinh ngạc của Hoa Thận, nhưng ta chưa kịp giải thích thì ngự giá của Thánh thượng vừa vặn tới.
Hoàng thượng bọn ta với ánh mắt đầy ẩn ý, Lương Quý phi cũng cười nói đỡ lời: "Tiều Tiều sớm đã lòng ái mộ Nam Phiên vương ."
Ta và Hoa Thận giống như hai quả dưa bị ép chín, đồng loạt quỳ xuống.
Hoàng đế từng đích thân hạ chỉ, nam nhân nào cầm l tú cầu của ta, ta sẽ gả cho đó.
Ta khẽ kéo vạt áo của nam nhân bên cạnh, trắng trợn ra hiệu, nếu Hoa Thận thể từ chối thì tốt biết bao.
Ánh mắt y rơi vào những ngón tay đang làm loạn của ta, y sững sờ một lát, vẻ đã hiểu, nhưng dường như lại kh hiểu lắm.
"Thần, tạ chủ long ân."
"???"
lẽ Hoa Thận chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, y cười nói: "Thần nhất định sẽ đối xử tốt với Quận chúa."
"Nếu kh làm được, nguyện đoạn t.ử tuyệt tôn."
Sống mũi ta cay cay, cảm động ? khi kẻ đoạn t.ử tuyệt tôn chính là ta.
Hoàng đế cười sảng khoái: "Nam Phiên vương thật biết cách làm trẫm vui lòng, vậy hãy chọn ngày lành tháng tốt để thành thân với Quận chúa ."
3.
Gió ngày hôm lớn quá, m giọt nước mắt ta vất vả lắm mới nặn ra được đã bị thổi khô sạch, ta hận!
Thay bằng vẻ mặt đau thương muốn c.h.ế.t, ta l khăn tay từ nha hoàn lau giọt nước mắt hư ảo, khóc lóc với Hoa Thận: "Việc này biết làm đây, đều tại ta cả. Ngài là quyền thần, hay là..."
Ta định đề nghị cả hai cùng quỳ trước cửa cung thỉnh tội, cầu Hoàng thượng thu hồi ý chỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nem-nham-tu-cau/chuong-1-5.html.]
Tiếng nói của Hoa Thận kh nh kh chậm truyền đến: "Ta thân phận thấp hèn, lời nói chẳng trọng lượng. Thánh thượng ban hôn chính là thiên tác lương duyên, kh dám làm trái. Nếu Quận chúa hủy hôn, e rằng d tiết sau này khó mà giữ được."
Ta nghe vậy th hy vọng: "Ta kh quan tâm đến d tiết."
Trong cổ họng y bật ra tiếng cười th nhã, y thong dong nói: "Bản vương nói là, d tiết của ta."
"..."
Tỉnh lại , ngài ở trong giới kinh thành này làm gì d tiết mà giữ.
4.
Vào ngày Khâm Thiên Giám đến báo hỷ, ta đang nằm trên sập mềm, đôi mắt vô hồn và u uất.
những tuy còn sống, nhưng linh hồn đã c.h.ế.t .
" đâu! Khiêng Quận chúa ra tiếp chỉ. Hoàng thượng nói chỉ cần còn một hơi thở thì thánh chỉ này kh được bãi bỏ."
"..."
Cả ta lẫn cái sập nhỏ bị khiêng ra ngoài, thánh chỉ kh khách khí đắp thẳng lên mặt ta. Tên tiểu thái giám giọng eo éo: "Quận chúa, kỹ chưa, nô tài còn về bàn giao nữa."
Ta giả bệnh liệt giường m ngày mà cũng kh khiến Hoàng thượng rủ lòng thương xót.
Ta thầm nắn lớp thịt mềm trên bụng, vậy mà lại gầy một vòng, thật đáng ghét!
Chẳng ta nhất quyết muốn gả cho Hoa Dịch, chẳng qua ta và là th mai trúc mã, hôn ước lại do phụ mẫu quá cố của ta định ra.
Còn Hoa Thận quyền cao chức trọng, vạn nhất y làm Phiên vương chán bèn nổi loạn thì cái thân "dưa đắng" như ta chẳng sẽ bị thái thành sợi .
M ngày sau, cả kinh thành đều biết ta gả cho Hoa Thận.
Chính là cái tên sát thần thể khiến đứa trẻ ba tuổi ngừng khóc đêm .
Lương Quý phi phái m mỹ nhân liễu yếu đào tơ đến cho ta. Ta vừa ngẩng đầu, mỹ nhân nào cũng dáng vẻ thẹn thùng, giữa đôi mày vài phần phong thái của Thẩm Bạch Trà.
Ta suy nghĩ một lát liền hiểu ý của cô cô. Thẩm Bạch Trà đẹp ở khí chất mong m dễ vỡ, nếu trong Hoa phủ mọc lên vài kẻ giống Thẩm Bạch Trà, liệu Hoa Dịch còn coi nàng ta như ngọc quý trong tay nữa kh?
Chậc, đúng là đôi cẩu nam nữ.
Đôi mắt ta ánh lên niềm vui: " đâu! Gói ghém lại, mang họ làm của hồi môn tặng cho Nam Phiên vương làm ."
Ma ma bất lực đỡ trán, bảo ta rằng đám mỹ nhân này là Quý phi phái tới để dạy ta bản lĩnh, chính là học cái bí quyết độc môn của Thẩm Bạch Trà, gọi là gì mà "nhược liễu phù phong" (liễu yếu trước gió), yếu ớt đến mức kh thể tự lo liệu được.
"Học làm kẻ vô dụng ?" Ta khẽ nhíu mày.
Thẩm gia sớm đã sa sút, nhưng đệ Thẩm gia lại bản lĩnh. Một là đương triều Phò mã, một là con rể của Hữu Thừa tướng, dựa vào việc ở rể mà cố sống cố c.h.ế.t nâng cao địa vị của Thẩm gia.
Đúng lúc đó đám nha hoàn đứng ngoài cửa sổ nhiều chuyện: "Thẩm Bạch Trà thật kh biết xấu hổ, còn sai đến vương phủ báo hỷ nói muốn thành hôn cùng ngày với Quận chúa. Nàng ta xuất thân nghèo hèn, chẳng khác gì chúng ta mà cũng đòi ."
" mà so được, tổ tiên nàng ta là vọng tộc, Phò mã gia đích thân cầu tình cho đ."
Thẩm Bạch Trà tự biết thân phận kh ép được ta, nên mới dùng mưu hèn kế bẩn để đòi bình đẳng với ta.
Tiếng của đám nha hoàn ngày càng xa: "Gần đây kinh thành đang rộ lên cuốn thoại bản, nói gì mà mỹ kiều nương bị từ hôn, gả nhầm cho ca ca xấu xí, đêm động phòng bị dọa c.h.ế.t khiếp... Các ngươi xem chưa? Hình như viết về Quận chúa đ..."
Một nha hoàn khác chặn miệng: "Suỵt, đừng để Quận chúa biết."
Cảm ơn, ta biết .
Cả kinh thành đều đang cười nhạo ta gả cho một tên phu quân mặt ngựa.
5.
Trước khi xuất giá, ta phụng mệnh vào cung, Thái hậu nói nhớ ta.
Vừa bước vào ện, lão ma ma bên cạnh bà ta đã "bộp bộp" tát ta hai cái. Ta ôm l dấu bàn tay trên má , cảm th Thái hậu lão nhân gia chắc là chỉ muốn nhớ cái đầu của ta thôi.
Bà ta lạnh lùng ta: "Ai gia mà kh quản ngươi, ngươi đều quên mất là ai ."
Ta nhíu mày quỳ trên đất, chịu thua: "Tiều Tiều biết sai ..."
"Gương mặt này mà dám gả cho Nam Phiên vương, đối đầu với Ai gia, ngươi xứng ?"
Trong mắt Thái hậu lóe lên tia sắc lạnh, bà ta đã nảy sinh ý định g/i/ế/t ta. Ta cảm th như gai đ.â.m sau lưng, đại não lướt qua vô số khả năng.
Sớm đã nghe d Thái hậu sẽ nhân lúc Hoa Thận về kinh để ban hôn cháu gái cho y, nhằm lôi kéo triều thần, củng cố địa vị ngoại thích.
Mà Hoàng thượng lại cố tình gả ta cho Hoa Thận.
Xong đời ! Lão yêu bà này và Hoàng thượng bất hòa, ta trở thành vật hy sinh trong cuộc tr giành quyền lực.
Chỉ cần ta bước ra khỏi cửa ện này nửa bước, Thái hậu sẽ thần kh biết quỷ kh hay tiễn ta xuống suối vàng.
Để bảo toàn tính mạng cho cái thân "dưa đắng" này, ta ôm chặt đùi Thái hậu mà khóc: "Hoàng tổ mẫu, Tiều Tiều vô tội, cầu xin ..."
"Ngươi đã làm hỏng chuyện của ai gia."
Ta khó khăn nuốt nước miếng một cái: "Thái hậu nương nương, Nam Phiên vương là của Hoàng thượng, dẫu cưới ai nữa cũng kh thể thay đổi được gì... Theo ý ta, kh được thì hủy hoại."
Kh được thì hủy hoại.
Thái hậu nheo mắt: " lý, ngươi g/i/ế/t , làm cho sạch sẽ vào."
"..."
Cái tay của ta kiếp này rốt cuộc đã làm sai chuyện gì, lúc nào cũng bị coi là dao, m việc g/i/ế/t kh ghê tay đều bắt ta làm.
Mà Thái hậu xưa nay luôn quyết đoán, bà ta sai mang tới một viên t.h.u.ố.c to bằng con mắt: "Đây là độc d.ư.ợ.c ai gia cất giấu nhiều năm, ban cho ngươi đ. Làm việc cho tốt, sau này ngươi chính là của ta."
"..."
Thái hậu nhẹ nhàng lướt ngón tay lên mặt ta: "Lúc Nam Phiên vương còn sống trở về đất phong cũng chính là ngày c.h.ế.t của ngươi. Ngươi tự mà liệu l!"
Một bức họa đập vào mắt ta, dáng vẻ tuấn dật cao lớn, chính là trang phục của Hoa Thận ngày hôm đó.
Nhưng trên bức họa, khuôn mặt y đã bị vẽ khác .
Mặt hơi dài một chút, mắt hơi lồi một chút, môi hơi dày một chút.
Oẹ...
Ta quỳ tại chỗ, ngũ quan nhăn nhúm vì khó chịu.
Nhưng ta vẫn đ.á.n.h giá thấp thủ đoạn của Thái hậu.
Khi vừa bước ra khỏi cửa ện, bà ta đang lần chuỗi hạt, vẻ mặt lo lắng hỏi ma ma: "Ai gia sẽ kh bị báo ứng chứ? Dạo này dính m.á.u hơi nhiều, lúc nào cũng th đau đầu."
Ma ma nói ác giả ác báo, chuyện xấu làm thì làm nhiều việc thiện để bù đắp.
Thế là ta lại bị chặn lại. Thái hậu vẻ mặt từ bi, như đang phổ độ chúng sinh: "Trước khi g/i/ế/t Nam Phiên vương, để lại cho một hậu duệ. Làm kh nên tuyệt tình quá, để lại đường lui."
Mắt ta trợn ngược lên, để lại hậu duệ mà gọi là việc thiện ? Rõ ràng là muốn một đứa con rối nhỏ để kế thừa tước vị.
"Tiều Tiều biết ."
Một Quận chúa chỉ cái d hão c.h.ế.t thì chẳng ai quan tâm đâu.
Chỉ Lưu Tiều Tiều mới quan tâm thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.