Ném Nhầm Tú Cầu
Chương 6: 10
6.
Ngày mùng bảy là ngày ta thành hôn, hoàng thân quốc thích đều đến dự tiệc. Ta ngồi dưới tấm khăn trùm đầu đỏ mà tim gan run cầm cập.
Hoàng đế đang muốn dùng lời khen dìm c.h.ế.t ta à.
"Vị c t.ử tr như thần tiên kia hình như chưa gặp bao giờ, là đón dâu nhà ai vậy?"
"Tuấn tú quá, cô nương nhà nào mà may mắn thế?"
"Thì ra là Nam Phiên vương, quả nhiên tuấn lãng bất phàm, nhân gian hiếm ."
Thánh thượng để chứng minh việc ban hôn là "kim ngọc lương duyên", mãi cho đến khi ta lên kiệu hoa, đám hoàng thân quốc thích giả tạo kia vẫn còn phát ra những lời tán tụng mỹ miều, rằng trên đời lại nam nhi tốt đến thế...
Trước Hoa phủ, thị nữ đỡ l ta, theo sau là Thẩm Bạch Trà sắc mặt cực kỳ kém.
Nàng ta chắc c kh ngờ rằng, việc thành hôn cùng ngày kh những kh sỉ nhục được ta mà còn làm nổi bật sự nghèo nàn của chính .
Ta mặc một bộ giá y do ngự ban nên đẹp lộng lẫy khiến mọi kinh ngạc, trên đó đính kh ít hạt trân châu nhỏ từ Nam Hải tiến cống, phượng quan hà bí bình thường kh thể sánh bằng.
Lúc bước qua chậu than, vừa mới nhấc chân lên thì đuôi váy đã bị ai đó giẫm chặt, suýt chút nữa ta đã đá đổ chậu than.
Chân ta lảo đảo, ngã nhào vào lòng Hoa Thận... Hoa Thận còn trêu chọc một câu: "Nàng gấp cái gì?"
Phía sau truyền đến tiếng "ối" của Thẩm Bạch Trà.
"Trà nhi, cẩn thận." Giọng nói đầy xót xa của Hoa Dịch vang lên. Thẩm Bạch Trà rụt rè nói: " giẫm vào váy của tẩu tẩu , tỷ sẽ kh trách chứ."
"Trà nhi đừng sợ, sai là nàng ta."
Ta c.ắ.n răng nhẫn nhịn: "..."
Ngày đại hỷ như thế này ta chẳng buồn so đo. Hoa phủ qua một hành lang dài mới tới đại đường, Thẩm Bạch Trà cứ nhất quyết đối đầu với bộ giá y của ta.
"A Dịch, váy của tẩu tẩu lại quấn vào chân ."
Ta dùng sức kéo váy lại, u uất nói: "Tẩu tẩu giúp gỡ ra."
Kẻ đứng sau bỗng nhiên trượt chân ngã sóng soài, trâm cài rơi loảng xoảng trên mặt đất, làm đám hạ nhân một phen hoảng hốt.
Thẩm Bạch Trà nức nở, vẻ mặt đầy ủy khuất: "Tẩu tẩu, sai , tỷ đừng giận."
Ta mỉa mai ngược lại: "Ngươi khóc lóc như đang đưa tang vậy, chẳng lẽ ta còn cười mà dỗ dành ngươi ?"
Bên tai thoảng qua tiếng thở dài, lẽ y đã mất kiên nhẫn với sự giằng co của ta và Thẩm Bạch Trà.
Hoa Thận cúi bế thốc ta lên, sải bước vững chãi về phía nơi bái đường. Ta nằm trong lồng n.g.ự.c đầy hơi thở th khiết, kh phục mà lẩm bẩm một câu.
"Thả ta xuống, ta còn chưa bắt đầu cãi nhau mà."
Hoa Thận một tay ôm l ta, khẽ chạm vào khăn trùm đầu đỏ: "Bái đường trước đã, nàng muốn cãi thế nào cũng được."
Ngón tay cái y vô tình lướt qua mặt ta, mang theo một cảm giác tê dại, cả hai đều cứng đờ .
"Đừng chạm vào ta!"
"Nàng quản được ta ?" Giọng y nhẹ, năm ngón tay khẽ bóp l cằm ta.
Vì hành động thân mật này mà mặt già của ta đỏ rần lên vì cuống.
Ta là thù dai, chợt nhớ lại ngày ban hôn, lúc y nhận l tú cầu, đôi mắt đen trong trẻo như nước.
Y biết thừa Thái hậu định ban cháu gái cho y, nhưng để cùng phe với Hoàng thượng nên y mới chọn cưới ta.
Còn ta là Lưu Tiều Tiều hay Lý Tiều Tiều, ều đó chẳng quan trọng.
Nghĩ đến đây, mồ hôi trên trán ta rịn ra lấm tấm. Vậy nên... phụng mệnh Thái hậu g/i/ế/t y cũng kh thể coi là ta độc ác được.
7.
Vừa bái đường xong, Hoàng thượng đã triệu Hoa Thận , nói là việc gấp cần thương nghị.
Ngày đại hôn, một kẻ dám triệu, một kẻ dám .
Ta cảm th hệt như... kẻ làm bù .
Ngồi trong tân phòng nến đỏ lập lòe, nha hoàn ta với vẻ đầy đồng cảm. Đã qua c ba, tiểu sai đến th báo đêm nay Hoa Thận sẽ ngủ lại trong cung, bảo ta nghỉ sớm.
Nhưng ta mà ngủ được. Thái hậu nói để lại hậu duệ, ta cũng kh dám trì hoãn, sợ độc d.ư.ợ.c phát tác thì mạng nhỏ của ta khó bảo toàn.
Một khi đã thành hôn, chẳng m chốc Hoa Thận sẽ trở về đất phong.
M vị mỹ nhân đứng xếp hàng ngay ngắn quỳ bên giường hỷ của ta. Đây chính là những ta đặc biệt mang tới, càng ta càng th hài lòng.
Một mặt giống Thẩm Bạch Trà, một khí chất giống Thẩm Bạch Trà, một phong cách giống Thẩm Bạch Trà, một khóc lóc cũng giống Thẩm Bạch Trà.
Hoa Dịch thích Thẩm Bạch Trà, vậy ta sẽ đưa họ lên giường của ca ca .
Ta hỏi họ: "Các ngươi muốn vinh hoa phú quý kh?"
M mỹ nhân đồng loạt gật đầu. Ta rút bức họa Hoa Thận mà Thái hậu đưa ra: "Các ngươi sinh con cho y , càng nhiều con thì càng phú quý."
Chưa kịp cùng nhau bàn bạc đại kế, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân lẹt xẹt, phá cửa x vào, ta bình tĩnh cuộn bức họa lại.
Bị phát hiện cũng chẳng , chẳng qua là lén giấu bức họa phu quân thôi mà.
Kẻ mở cửa mặc hồng y, mặt hơi dài, mắt hơi lồi, môi hơi dày.
Chính là nam nhân trong bức họa, Hoa Thận.
Ta nhắm mắt lao tới: "Ôi, phu quân, tr thật là tinh thần, ta nhớ quá mất."
Chao ôi, đời như kịch, tất cả dựa vào diễn xuất.
Kẻ đó nghiêng tránh né, cung kính nói với phía sau: "Chủ tử, phu nhân đang tìm ngài."
Ta vồ hụt, ngã đè lên lồng n.g.ự.c của vừa được khiêng vào, này yếu ớt đến mức chỉ còn nửa cái mạng.
Đôi l mi th mảnh của y khẽ run, y đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u lớn. Ngũ quan tinh tế nhăn nhúm lại, nhưng vẫn đẹp tựa thần tiên.
"Phu nhân, chủ t.ử vào cung hộ giá, bị Hoàng thượng coi là thích khách đ.â.m m nhát, còn gãy một chiếc xương sườn nữa."
"..."
Đúng là quân thần, ta nghi là Hoàng đế cũng muốn y c.h.ế.t.
Vấn đề quan trọng là... nhiệm vụ của ta.
Ta run giọng chỉ vào đang nằm trên sập: "Đây là... Hoa Thận?"
Đám thị vệ gật đầu ta như kẻ ngốc.
Ta vội vàng hớt hải nhào lên y: "Sống lại ! Mau sống lại !"
Cái bộ dạng nửa sống nửa c.h.ế.t này thì còn sinh con kiểu gì đây? Chưa để lại đứa con rối nhỏ thì kh được c.h.ế.t.
"Vậy y còn thể qua đêm động phòng được kh?"
"Phu nhân, lời này hỏi chủ t.ử mới được. Hoàng thượng vốn định để chủ t.ử ngủ lại trong cung dưỡng thương, nhưng chủ t.ử nói đêm tân hôn vẫn nên về phủ bầu bạn với phu nhân thì tốt hơn..."
"Im miệng." Gió đêm lùa vào, kh biết từ lúc nào, đang nằm kia đã mở đôi mắt trong trẻo như tuyết tháng ba, Hoa Thận chằm chằm vào bộ hỷ phục ta chưa thay, bu một câu nhẹ tênh: "Nàng th thế nào?"
Ta chỉ thể siết chặt khăn tay, khóc sướt mướt, chỉ sợ diễn kh đủ sâu.
Ngự y vội vã chạy tới kiểm tra, nói xương sườn bị gãy thêm hai chiếc nữa.
Ta chột dạ lau mồ hôi, thức thâu đêm sai sắc c nhân sâm.
Hoa Thận lúc mê lúc tỉnh, khi đôi mày tinh tế nhíu lại vì đau, ta liền nhân cơ hội bảo mỹ nhân nhảy một ệu vũ nóng bỏng cho y xem.
Nghe nói khi nam nhân gặp nạn, đối với ở bên cạnh chăm sóc sẽ dành tình cảm đặc biệt.
Nay y bị thương nặng thế này, lại bao nhiêu mỹ nhân vây qu nhảy múa, ân tình này chắc c Hoa Thận sẽ khắc cốt ghi tâm.
Chẳng m chốc, y sẽ yêu những mỹ nhân này cho xem.
Ta đứng bên cạnh kh ngừng hỏi y, ệu múa của mỹ nhân đẹp kh, ý định động phòng kh.
Nhưng y thật kh biết ều, còn bảo ta cút .
"Lưu Tiều Tiều, cút ra ngoài."
"Hu hu hu, ta đây, ngài c.h.ế.t thì biết làm ."
"Ta sẽ kh c.h.ế.t."
"Vậy ngài thể..."
"Cút."
Sắc mặt Hoa Thận hiếm khi hiện lên vẻ giận dữ, vành tai trắng lạnh hơi ửng hồng, khuôn mặt th lãnh đã vài phần hơi thở nhân gian.
Ta nuốt nước miếng, trong đầu hiện lên m chữ vẻ đẹp thể ăn được.
Wow, y thế mà lại muốn quyến rũ ta.
Nhưng ta sẽ kh để y đạt được ý nguyện đâu.
Việc Hoa Thận bị thương chỉ mật vệ thân cận biết, Hoa Thận sai khóa chặt cửa phòng, ai gõ cũng kh mở.
Nhưng ngày thứ hai tân nương theo phu quân kính trà, Hoa Thận bị thương kh dậy nổi, y cũng kh cho phép ta ra ngoài.
Rõ ràng là kh tin tưởng ta, sợ ta báo tin.
Nhân lúc y ngủ say, ta khẽ đưa tay vào lồng n.g.ự.c y, vết thương ở đây là chí mạng nhất. Trong kẽ móng tay ta giấu bột t.h.u.ố.c khiến vết thương khó lành.
Chỉ cần ta rắc xuống một chút, vết thương của y sẽ kh thể khép miệng, y sẽ c.h.ế.t trong những cơn sốt nhẹ kéo dài.
Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để "mượn đao g/i/ế/t ".
Ta y với đôi mắt thâm quầng, khẽ thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Tiếc là nhiệm vụ của Thái hậu chỉ thể hoàn thành một cái, kh biết lão nhân gia hài lòng kh.
Chẳng may Hoa Thận bỗng tỉnh lại, phát hiện bàn tay đang làm loạn trên n.g.ự.c , y ta với ánh mắt đầy ẩn ý.
Hình như y hiểu lầm .
"..."
Ta đỏ mặt rụt tay lại, vùi đầu vào chăn, uất ức đến mức nghẹt thở.
Bột độc d.ư.ợ.c trong kẽ móng tay bị ta gãi rơi từng chút một, thế mà lại kh nỡ hạ thủ!
Ngay sau đó lại hung hăng khinh bỉ chính : Lưu Tiều Tiều, tàn nhẫn như một nữ nhân chứ!
Một bàn tay lật tấm chăn gấm trên đầu ta ra, giọng nói th nhã của nam nhân mang theo vẻ mệt mỏi vì chưa ngủ đủ.
"Nàng muốn tự làm c.h.ế.t ngạt ?"
"..."
Ta cố chấp kéo tấm chăn bị lật ra đắp lại lên đầu.
Ghét một là làm ngược lại với y.
8.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nem-nham-tu-cau/chuong-6-10.html.]
Đợi đến khi ta thể bước ra khỏi cửa phòng, trong phủ đã nháo nhào cả lên, bởi vì ngày đầu làm dâu ta đã kh đến kính trà cho c bà.
Giờ đây cả phủ đang đồn đại ta ỷ thế hoàng tộc, coi thường c bà.
Ta: "..."
Bất hiếu với c bà là một trong "thất xuất", ta đến viện của chủ mẫu với ý định xin lỗi.
Vừa bước vào cửa, một bầu kh khí ngượng ngùng ngưng trệ ập đến. Thẩm Bạch Trà mặc tố phục, trên đầu cài một chiếc trâm ngọc hình hoa trà trắng, uyển chuyển tới trước mặt ta.
Dáng vẻ mảnh mai nhún nhường, ôn thuận hiểu lễ, đáng tiếc "bạch trà" hay "lục trà" thì cũng đều là "trà" cả thôi.
"Tẩu tẩu, sáng nay kh đến kính trà, đang giận Trà nhi kh? Tuy mẫu thân kh là thân mẫu của đại ca, nhưng mong tẩu tẩu đừng chấp nhất chuyện cũ, cùng nhau phụng dưỡng c bà."
Ta nhướn mày, trước mặt đám thân thích Hoa gia mà nói ta kh kính trọng mẹ chồng, đây chẳng là tát thẳng vào mặt Hoa phu nhân .
Quả nhiên Hoa phu nhân sa sầm mặt mày với ta.
Ta thành khẩn quỳ xuống: "Mẫu thân, cũng biết chuyện phu quân vào cung hôm trước, nếu hỏi vì chúng con kh kính trà, e là hỏi phu quân thôi."
Ai gây họa thì tìm đó mà nói, dù Hoa phu nhân cũng là kế thất, là mẹ đẻ của Hoa Dịch chứ kh mẹ đẻ của Hoa Thận.
Chủ mẫu gượng cười: "Trà nhi đã tiếp nhận c việc trong nhà, con nên giúp đỡ nó nhiều hơn."
"Vâng." Ta vừa ngồi xuống, từ trong góc bỗng một bàn chân đưa ra. Đôi mày ta cau lại, giẫm mạnh lên một cái, đó là nha hoàn của Thẩm Bạch Trà.
Đúng là ch.ó cậy gần nhà.
Như bỗng nhiên tìm th niềm vui, ta cười rạng rỡ, quay sang nói với Hoa phu nhân: "Mẫu thân, để sớm khai chi tán diệp cho Hoa gia, con muốn nạp cho Hoa Thận."
Mọi đều kinh ngạc. Chuyện nạp này bậc bề trên đương nhiên là thích nghe , Hoa phu nhân gật đầu, coi như đã đồng ý.
Ta Thẩm Bạch Trà: "Trà nhi việc gì cũng chu toàn, chắc việc nạp cho đệ đệ cũng nh thôi nhỉ?"
Với tư cách là mẹ đẻ của Hoa Dịch, Hoa phu nhân đã tìm được cái cớ để sớm được bế cháu: "Trà nhi th thế nào?"
Khóe môi Thẩm Bạch Trà hơi cứng lại, khăn tay trong tay sắp bị xé thành sợi , nhưng nàng ta vẫn tỏ ra đại độ.
"Trà nhi đương nhiên..." Chỉ là mới nói được nửa câu, sắc mặt Thẩm Bạch Trà đã trắng bệch, nàng ta lảo đảo một lát đổ rầm xuống đất.
Chậc, ngất đúng lúc thật đ.
"Sương nhi, ngươi gọi Hoa tiểu c t.ử qua đây."
Sương nhi tướng mạo giống Thẩm Bạch Trà, ngay cả phong thái cũng học được tám chín phần. Thẩm Bạch Trà vừa th nàng đã lộ vẻ cảnh giác.
Quả nhiên, Thẩm Bạch Trà nghe xong liền tỉnh lại.
"Tẩu tẩu, kh cần đâu, tỉnh ."
Ta cười hiền lành, hỏi Hoa phu nhân: "Mẫu thân, việc này cũng kh cần phiền phức, trước đây Sương nhi là của Quý phi, cầm kỳ thi họa đều biết cả, chỉ xem Trà nhi bằng lòng hay kh..."
"Ngươi..." Ánh mắt Thẩm Bạch Trà đầy kinh hãi, sau đó lại uất ức nói: "Mẫu thân, phu quân vừa mới thành hôn, chưa vội ạ."
Ta lạnh nhạt thêm dầu vào lửa: "Cũng đúng, đều là một nhà, chắc mẫu thân cũng kh vội chuyện đích tôn ra đời từ đâu đâu nhỉ?"
Hoa Thận và Hoa Dịch đều là đích tử, hai ai con trước, sự khác biệt là lớn. Hoa phu nhân quản lý m nghìn mẫu ruộng, hàng trăm cửa hiệu, trong lòng hiểu rõ lợi ích to lớn thế nào.
Thân hình mảnh mai của Thẩm Bạch Trà khẽ run lên.
Thế Hoa phu nhân nói: "Nếu A Thận đã nạp thì A Dịch cũng , Sương nhi gả cho A Dịch ."
Ta cong môi: "Trà nhi, giao Sương nhi cho , ta yên tâm."
Thẩm Bạch Trà gượng gạo mỉm cười đầy giả tạo.
Ta thở dài: "Chao ôi, con bé này chẳng bản lĩnh gì khác, chỉ được cái biết cách làm nam nhân vui lòng thôi."
Thẩm Bạch Trà: "..."
9.
Hoa Thận nhiều ngày liền đóng cửa kh ra khỏi thư phòng. Nếu kh y bị thương nặng, ta còn nghi là y giấu tiểu yêu tinh nào kh cho ai th.
Ta kiên trì chịu m lần bị từ chối ngoài cửa.
Cho đến một ngày, từ cửa thư phòng bay ra một tờ gi bỏ , trên gi viết m chữ rồng bay phượng múa: "Lưu Tiều Tiều và ch.ó kh được bước vào."
"!!!"
Ta vừa thẹn vừa giận đến phát khóc, ch.ó thể nhiệt tình như lửa giống ta được chứ.
Ta "xoẹt xoẹt" l bút gạch ba chữ "Lưu Tiều Tiều", nhét lại qua khe cửa. Khi ánh đèn leo lắt, sau cánh cửa mới một bóng dáng cao gầy cúi nhặt lên.
Y kh bình thường chút nào.
Ta ngồi xổm ngoài thư phòng, ba vị mỹ nhân đứng xa xa ở trong sân đang vỗ muỗi cho nhau, th cảnh này liền thở dài ngao ngán thay cho ta.
Ta nhíu mày, mặt hơi nóng lên.
Đều tại đám mỹ nhân ngốc nghếch này, đứng xa Hoa Thận như thế thì con cái từ kẽ đá chui ra chắc?
"Từng đứa một chẳng được tích sự gì, kh muốn vinh hoa phú quý ?"
Ba mỹ nhân sụt sùi: "Quận chúa đừng trách chúng , với bản lĩnh của chúng , nam nhân bình thường đã sớm phục tùng , nhưng Nam Phiên vương kh nam nhân bình thường."
Ta đang c.ắ.n hạt dưa liền hỏi: "Nói nghe xem."
"Hoặc là y đã trong lòng, hoặc là... y kh được."
Hạt dưa bỗng chốc chẳng còn thơm nữa. Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, việc g/i/ế/t ta kh xuống tay được, chỉ đành tr chờ vào việc con của Hoa Thận sớm ngày ra đời để Thái hậu nể tình ta đã để lại một con rối nhỏ mà tha mạng cho ta.
Chuyện này kh thể nôn nóng được, từ từ mà tính.
Ngày hôm sau ta đích thân xuống bếp nấu c, bưng tới thư phòng y: "Ta tự tay làm đ."
Ánh mắt y đầy vẻ nghi ngờ, kh hiểu kẻ đang đeo bám đòi sinh con như ta tại bỗng nhiên lại thích nấu c.
Ngày thứ ba ta mỉm cười rạng rỡ, tiếp tục bưng c tới...
Ngày thứ tư trong phủ ngự y đến.
Ngày thứ năm, bất chấp tiểu sai ngăn cản, ta x vào thư phòng. Hoa Thận mắt đỏ vằn, đôi mắt trong trẻo hơi nhạt màu, năm ngón tay siết chặt chiếc khăn tay bằng trúc x che ngang mũi.
Y th bát c trên tay ta, đôi mắt đen láy gợn lên một thứ cảm xúc kỳ quái: "Kh uống."
Ta ra sức dỗ dành: "Tẩm bổ cho ngài mà..."
Trong đó bỏ kh ít ngẩu pín với pín bò, tốn bao nhiêu bạc của ta đ.
Hoa Thận nhấc cổ áo ta lên: "Ra ngoài!"
Lúc y bu khăn tay ra ta mới phát hiện y đang bị chảy m.á.u cam.
Ta trợn tròn mắt, nam nhân x pha trận mạc chẳng màng đổ m.á.u vậy mà ở trong thư phòng lại lẳng lặng chảy m.á.u cam, còn gọi cả ngự y...
Giây tiếp theo, cửa phòng "rầm" một cái đóng sập lại. Ngoài cửa gió thu nổi lên, phân ngoại hiu quạnh.
Ta bưng bát c, khẽ gõ cửa hai cái.
"Cút."
"..."
Đến cuối tháng ta tìm Thái hậu để l t.h.u.ố.c giải giảm đau.
Việc này... chẳng tiến triển gì cả. Nghĩ đến tính mạng nhỏ nhoi đang ngàn cân treo sợi tóc, ta khịt mũi một cái.
Sau khi Thái hậu hạ độc ta, lồng n.g.ự.c đau nhói. Ta đã gặp đại phu, ai cũng nói mạch tượng kỳ quái.
Lão yêu bà thực sự đã ra tay độc ác với ta, bởi vì ta kh Lưu Tiều Tiều thật. Năm xưa Hoàng đế phóng hỏa đốt phủ Thân vương, mới để ta – một đứa con riêng tướng mạo giống Lưu Tiều Tiều tới bảy phần này thế chỗ để làm minh chứng cho sự vô tội.
Ta ngồi bệt trước cửa thư phòng đập cửa mãi kh mở, uất ức phát khóc.
bên trong "loảng xoảng" mở cửa ra.
Ta ngẩng đầu lên, Hoa Thận dáng cao lớn, đôi mắt tuyết trong trẻo ta, y bưng bát c t.h.u.ố.c kia lên, uống cạn một hơi.
"Uống hết ." Giọng y đầy vẻ trêu chọc, hiếm khi th y kiên nhẫn như thế: "Lưu Tiều Tiều, nàng th ta giống kẻ thiếu con cái ?"
Ta suy sụp thực sự.
Ta giả bộ trấn định, nghe giọng ệu này chắc tám phần là y nuôi con riêng ở bên ngoài .
Đang định chất vấn y thì cửa lại "rầm" một cái đóng lại, ta bị một phen giật .
10.
Họa vô đơn chí, từ góc rẽ truyền đến đoạn đối thoại ngọt ngào đến rợn : "Trà nhi, ta tuyệt đối sẽ kh nạp . Ta sẽ bảo đại ca dạy bảo lại hạng nữ nhân như Lưu Tiều Tiều kia. Dám bắt nạt nàng, đúng là âm hồn kh tan."
"..."
Rốt cuộc là ai âm hồn kh tan hả?
Hoa Dịch và Thẩm Bạch Trà tay trong tay tới trên con đường nhỏ rải sỏi, tr hệt như đôi thần tiên quyến luyến, vừa vặn bắt gặp cảnh ta bị nhốt ngoài cửa.
Cái đầu cao ngạo của ta sắp kh chống đỡ nổi áp lực .
Tay áo bị kéo mạnh một cái, Thẩm Bạch Trà "phịch" một cái quỳ xuống trước mặt ta, nàng ta rưng rưng muốn khóc: "Quận chúa, và A Dịch là chân ái, cầu xin thành toàn cho chúng , hãy để Sương nhi ..."
Sự thêm dầu vào lửa này khiến Hoa Dịch kh giấu nổi phẫn nộ: "Lưu Tiều Tiều, ta khuyên ngươi hãy dứt bỏ ý định với ta , đừng trách ta tay hạ thủ kh lưu tình."
Còn nhớ lần đầu gặp mặt khi tám tuổi, Hoa Dịch cưỡi chú ngựa nhỏ đuổi theo ta chỉ để hỏi một câu: " , ta còn thể gặp lại kh?"
Sau này, Hoa Dịch lớn lên thành một vị tiểu lang quân phong lưu phóng khoáng nhất kinh thành, lăn lộn trong chốn hồng phấn nhưng chẳng hề vướng bận, vậy mà vẫn nhớ tặng ta một chiếc trâm ngọc tinh xảo.
Nếu kh Thẩm Bạch Trà, ta và hẳn đã là một đôi xứng đôi vừa lứa.
Cánh cửa chậm rãi được đẩy ra.
bên trong mặc một bộ cẩm y vân văn kỳ lân màu huyền, dáng vẻ nhàn nhã, dưới đôi mày th tú là đôi mắt như chứa đựng tuyết của mùa đ.
Hoa Thận nhẹ nhàng ôm l ta, ánh mắt đầy áp lực rơi xuống Hoa Dịch: "Ngay cả cách gọi cho đúng mà cũng cần ta dạy đệ ?"
Hoa Dịch từ nhỏ đã kính trọng đại ca, dẫu ghét ta nhưng cũng chỉ thể lắp bắp: "Đại... đại tẩu."
"Còn bắt nạt nàng nữa thì đừng trách ta kh nể tình đệ."
Cái đầu cao ngạo của ta lại ngẩng lên, ta cậy thế mà hừ lạnh một tiếng.
Thẩm Bạch Trà khẽ kéo áo Hoa Dịch: "Chẳng lẽ kh vì tẩu tẩu còn vương vấn tình cũ với nên mới nạp cho đại ca ba vị ? Trà nhi đã hiểu lầm ."
Nàng ta một mực khẳng định ta nạp cho Hoa Thận là vì còn tơ tưởng đến th mai trúc mã.
Nụ cười của ta đầy vẻ nghẹt thở, cái con yêu tinh lắm mồm này, lần sau nhất định trói lại đ.á.n.h cho m trận mới được.
Để l lòng nam nhân bên cạnh, ngón tay nhỏ của ta khẽ móc l tay y, nh chóng hôn lên má y một cái: "Phu quân, ... thích mà."
"Nếu nàng đã thích ta..." Ánh mắt Hoa Thận lạnh lùng rơi lên Hoa Dịch: "Vậy ba vị tiểu trong viện kia, đưa sang chỗ A Dịch ."
Cơn gió lạnh lẽo thổi qua lưng ta làm ta chỉ muốn c.h.ử.i thề một trận. Mỹ nhân của ta là để dành cho Hoa Thận để lại hậu duệ cơ mà.
Chưa kịp để ta xen vào, Hoa Dịch đã c.ắ.n răng nói: "Đa tạ đại ca."
"???"
Đây chính là chân ái trong miệng ngươi và Thẩm Bạch Trà ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.