Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ném Nhầm Tú Cầu

Chương 16: 20

Chương trước

16.

Ngày hôm sau, Hoa Thận bưng tới bát c tránh t.h.a.i đen ngòm. Ta chê đắng, uống một ngụm lại nôn một ngụm, đổ hết vào chậu hoa.

Mặt y đen như nhọ nồi: "Về đất phong mất một tháng đ, bảo ta nấu lại, ngoan ngoãn uống hết ."

Ta chẳng bận tâm mà thè lưỡi ra trêu y.

Ta định làm loạn đòi hòa ly, để y tự về đất phong, dù ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa.

Đang tiết mùa thu, theo lệ thường hàng năm, Hoàng thượng sẽ mang theo các hoàng t.ử và đại thần tâm phúc săn bắn. Hoa Thận sợ ta buồn chán nên đã cầu xin Hoàng thượng cho phép cưỡi ngựa đưa ta theo.

Thái hậu vốn đã đến tuổi ăn chay niệm Phật nhưng cũng theo xem hậu bối săn bắn. Bà ta cười một cách âm hiểm làm ta lạnh sống lưng.

Ta sợ hãi lùi lại phía sau, Hoa Thận ôm l vai ta: " thế?"

Ta lắc đầu, kh muốn y dính vào vũng nước đục này.

Hoa Thận kh tâm trí săn bắn, chỉ đưa ta dạo trong rừng. Ta ngồi phía trước ngựa, y ở đằng sau cưỡi ngựa.

Y nắm tay ta, rút từ sau lưng ra một mũi tên tre, dương cung nỏ, một phát b.ắ.n trúng mắt một con hươu.

Ta tò mò cầm l con vật nhỏ vừa săn được, bèn tự thử một mũi tên tre.

Chẳng may b.ắ.n trúng .

Cô nương đó tuổi lớn hơn ta một chút, đôi mắt linh động như chú nai nhỏ trong rừng sâu, bắp chân bị ta b.ắ.n trúng, kêu t.h.ả.m thiết.

Nàng ta bóng lưng phía sau nói: "Hoa đại ca, cũng ở đây ."

"Ừ." Hoa Thận xé nửa ống tay áo băng bó đơn giản cho nàng ta: "Về kinh thành cũng gần ba tháng ."

"Diệu Nhi cứ ngỡ sẽ kh quay lại."

Qua cuộc trò chuyện của hai , ta biết cô nương đó tên là Lâm Diệu Nhi, từng ở đất phong của Hoa Thận dưỡng bệnh hai năm.

Hoa Thận đỡ nàng ta lên ngựa, y ngồi xổm xuống trước mặt ta: "Ta cõng nàng."

"Hoa đại ca, đây là?"

"Nương t.ử của ta."

Kh khí dần trở nên im ắng. Ta nằm trên lưng Hoa Thận quan sát Lâm Diệu Nhi, nàng ta chưa từng chủ động nói với ta một câu nào, thể th nàng ta ác cảm đối với ta.

Nhưng mà ta b.ắ.n trúng chân nàng ta, bị nàng ta oán hận cũng là lẽ thường.

Trở về do trại đóng quân, Lâm Diệu Nhi được thị nữ dìu mà vẫn kh quên ngoảnh đầu lại.

Ta tức đến bật cười, thật sự chẳng coi ta ra gì.

17.

Ta lôi mật vệ của Hoa Thận ra: "Lâm Diệu Nhi và chủ t.ử các ngươi quan hệ gì?"

Mật vệ gãi đầu: "Chủ t.ử từng dự định cưới nàng ta... phí, chủ t.ử dự định nếu kh tìm th thành hôn thì sẽ cưới nàng ta... cũng kh ... chủ t.ử kh dự định cưới nàng ta."

Tiểu đệ, ngươi bị đe dọa à?

Quả nhiên một bàn tay đặt lên eo ta, Hoa Thận xuất hiện thần kh biết quỷ kh hay, bước kh rời gót theo sát ta.

"Lâm Diệu Nhi là của cố nhân, ở đất phong của ta dưỡng bệnh, nhờ ta bảo vệ nàng ta an toàn, nàng đừng hiểu lầm."

Ta nghe xong chỉ th vận mệnh trêu ngươi.

Hoa Thận căn bản kh biết Lâm Diệu Nhi chính là cháu gái của Thái hậu.

Ngày y trở về kinh thành, nếu y biết Lâm Diệu Nhi là Thái hậu sắp xếp cho thì y đã chẳng đón l quả tú cầu của ta.

Cổ họng lại dâng lên vị m.á.u t, lồng n.g.ự.c như bị vô số tảng đá đè nén, tác dụng của t.h.u.ố.c độc lại phát tác . Ta cố gắng đuổi Hoa Thận : "Đi, nướng cho ta một con thỏ."

Sau khi y khỏi, ta kh nhịn được mà phun ra một ngụm máu, lảo đảo quỳ trước lều trại của Thái hậu.

Ta muốn thử một lần.

Thái hậu ngồi trang trọng trong trướng, dung mạo từ bi nhưng tiếng cười khành khạch nghe chói tai.

"Đúng vậy, ai gia chưa từng nghĩ sẽ cho ngươi sống, còn việc dựa vào ngươi để ám sát Nam Phiên vương lại càng là chuyện viển v."

Ta quỳ đến mức mê .

Quả nhiên Thái hậu đang trêu đùa ta, bà ta chưa bao giờ nghĩ đến việc ám sát Hoa Thận, cũng chẳng cần y sinh con nối dõi.

Chất độc trong ta ngày càng trầm trọng, dạo này đầu óc cứ lúc tỉnh lúc mê, đã là kẻ sắp c.h.ế.t. Cháu gái của bà ta sẽ sớm thể đường đường chính chính gả cho Hoa Thận thôi.

Đây tính là... vật về chủ cũ kh.

"Thuốc giải là Hoạt Tiên Đan, chỉ Hoàng đế ." Thái hậu cười đầy vẻ phong thái, thủ đoạn của nữ nhân trong cung thật thiên biến vạn hóa.

Hoàng đế cũng chỉ một viên Hoạt Tiên Đan, quý báu vô cùng.

Mà Lưu Tiều Tiều ta chỉ là một kẻ giả mạo, Hoàng đế sẽ chẳng quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của ta.

Nếu ta nhắc tới với Hoa Thận, y e là ép cung mới khiến Hoàng đế ra tay giúp đỡ, lúc đó địa vị và tính mạng của Hoa Thận sẽ lâm nguy.

Nếu kh thể dùng được thì hủy hoại...

Trước khi ngất , ngoài do trại bước chân dồn dập, x vào, mang theo hơi thở th khiết quen thuộc.

Ta muốn c.h.ế.t trong hơi thở khiến ta an tâm này.

18.

Khi ta tỉnh lại, ta đã viết sẵn một bản hòa ly thư giấu trong tay áo.

Lâm Diệu Nhi muốn lên đài thì cứ đợi đến ngày ta c.h.ế.t .

Hoa Thận vừa tiễn ngự y , sắc mặt u ám hiếm th, y đoán ra được độc của ta liên quan tới Thái hậu.

Ta ghé sát vào xoa dịu đôi mày hơi nhíu lại của y: "Cũng chẳng ngài trúng độc mà."

"Ta thà rằng chịu nỗi khổ này." Đôi l mày y đầy vẻ nghiêm túc: "Là Thái hậu ra tay ?"

Ta lắc đầu, nói dối là kh biết trúng độc.

Kết thúc tốt đẹp nhất chính là lặng lẽ kết thúc tất cả chuyện này.

Ta ôm l cổ y, giữ l mặt y mà hôn một cái: "Phu quân, đêm dài đằng đẵng hay là..."

Làm một con quỷ phong lưu vậy.

19.

Hoa Thận mời vô số d y tới chẩn trị cho ta nhưng kh ai biết chất độc ta trúng là thứ gì. Dưới những phương t.h.u.ố.c kỳ lạ, cơ thể ta vẫn kh khá lên được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nem-nham-tu-cau/chuong-16-20.html.]

Thuốc quá đắng, ta uống một ngụm lại nôn một ngụm, tất cả đều dùng để tưới hoa.

Ta kh muốn âm mưu của Thái hậu thành c, bèn cố chống chọi kh muốn c.h.ế.t ở trong kinh thành.

Vào ngày Hoa Thận trở về đất phong, ta vẫn còn sống.

Ra khỏi cổng thành, nếu kh được triệu về, cả đời này Hoa Thận sẽ kh bước chân vào kinh nữa.

"Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở kinh thành, còn nơi nào muốn kh?"

Hoa Thận dừng ngựa xe lại, ta tựa vào lòng y, về phía cổng thành xa xăm: "Thứ quan trọng nhất của ta, ta đang ôm trong tay đây ."

Y cười, nụ cười phần nặng nề.

Xe ngựa xóc nảy, chưa được bao xa ta đã kh nhịn được cơn đau thấu xương, phun ra một ngụm m.á.u lớn làm ướt sũng rèm che.

Hoa Thận hoảng hốt, khăn tay đã thấm đẫm m.á.u tươi, y dùng tà vương bào màu huyền lau cho ta.

Ta gạt tay Hoa Thận ra: "Bẩn..."

Hoa Thận nhận ra ều kh ổn, hôm nay ta thực sự sắp bỏ mạng tại đây, hơi thở ngày càng yếu ớt.

Dường như đã hạ quyết tâm, y bế ta xuống xe ngựa, đưa ta cưỡi ngựa phi nước đại quay lại hướng kinh thành.

Ta yếu ớt túm l vạt áo y: "Ta kh cho phép ngài quay đầu lại, ngài đây là kháng chỉ."

"Hoàng đế một viên Hoạt Tiên Đan giải được bách độc." Tiếng gió rít qua tai ta, trái tim Hoa Thận đập nh, bàn tay cầm dây cương run rẩy kh nhận ra.

"Ta sẽ kh để nàng c.h.ế.t."

Cổng thành bị con tuấn mã phi như gió của y phá tan. Trước cửa cung, y cưỡi ngựa x vào làm kinh động đến cấm vệ quân và quân cung nỏ.

Trong lúc choáng váng, ta ngửi th mùi máu, và cả... tiếng gầm rú của nam nhân.

"Nam Phiên vương kháng chỉ về kinh, x vào cấm cung, g/i/ế/t kh tha."

Ta yếu ớt đến mức kh thể cử động, nước mắt tuôn rơi kh ngừng, hận kh thể bóp c.h.ế.t chính .

"Đừng khóc." Y cúi đầu hôn lên mí mắt ta: "Nàng sẽ sống tiếp."

Vừa mở mắt ta đã th trên y cắm m mũi tên, một chiếc móc sắt đ.â.m sâu vào đùi y, m.á.u chảy ra còn nhiều hơn cả ta. Ánh mắt y đỏ rực: "Sắp đến tẩm cung Hoàng đế ."

Trong tẩm cung Hoàng đế.

Hoa Thận đặt ta xuống đất, quỳ xuống trước mặt vị Hoàng đế mặt đầy kinh hãi: "Cầu xin Hoàng thượng ban Hoạt Tiên Đan cho thần, thần nguyện dùng tính mạng và đất phong để trao đổi, cầu xin Hoàng thượng cứu nàng ."

Y vốn luôn ngạo mạn, khoảnh khắc y cúi đầu quỳ xuống, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống cổ ta.

Hoàng đế suy tính: "Trẫm cũng chỉ một viên..."

"Cầu xin Hoàng thượng, thần nguyện giao ra toàn bộ binh quyền, và cả những thế lực âm thầm nuôi dưỡng b lâu nay..."

Y quả nhiên dã tâm tạo phản, giờ đây đã khai ra hết, coi như là một lời... đe dọa.

"Nếu Hoàng thượng cứu thần một lần này, từ nay Hoa Thận chính là con ch.ó trong tay Hoàng thượng, bảo nghe vậy..."

Hoàng đế đã đồng ý.

Sát ý nồng đậm và sự liều c.h.ế.t trong mắt Hoa Thận mới dần dần tan biến. Hôm nay ép vua, cả hai đều chưa chắc đã sống sót mà bước ra được. Y khắp cắm đầy mũi tên, đã là nến cạn dầu khô.

Một mạng đổi một mạng.

20.

Từ đó thế gian kh còn Nam Phiên vương nữa.

Mười năm sau, ta vẫn còn nhớ khi bước ra khỏi cung môn, Hoa Thận cả đầy vết thương ôm l ta, trong mắt y lấp lánh niềm hy vọng mới.

"Tiều Tiều, nàng sống lại , dùng cái gì đổi cũng xứng đáng."

Năm đó Hoa gia sa sút, đại gia tộc trăm năm kh còn được tổ tiên che chở nữa. Dưới ơn vua bao dung, Hoa Thận được giữ lại một chức quan kh thực quyền, ngày ngày th nhàn, lên triều xuống triều về nhà trêu đùa ta.

Ta kh biết đối với Hoa Thận – từng quyền k triều dã, cũng từng định mưu phản – việc Hoàng thượng kh g/i/ế/t y là ân tứ hay là sỉ nhục.

Sau đó, chúng ta con.

"Phụ thân ơi, cưỡi ngựa lớn."

"Được, Tuyên nhi ngồi vững nhé."

Lòng ta đầy phức tạp, Hoa Thận cùng hai đứa con trai bò trên đất chơi đùa vui vẻ, chẳng còn chút bóng dáng nào của vị vương gia cao ngạo lãnh đạm khi ta mới gặp.

Ta cầm cuốn sách "bộp" một cái đ.á.n.h lên đầu hai đứa con trai, đuổi chúng vào thư phòng: "Suốt ngày chỉ biết chơi."

"Mẫu thân, con hiểu , sau này con sẽ đọc sách làm quan lớn."

Ta chưa bao giờ dạy chúng làm quan lớn, nhưng chúng còn nhỏ mà chí khí đã lớn, lẽ phong thái tổ tiên vốn là như vậy.

Tính tình giống y như cha chúng, kh hạng an phận.

Hoa Thận cười ôm l ta: "Ngày lành thế này, du xuân nhé?"

Ta gật gật đầu.

Khi xe ngựa qua một con hẻm nhỏ, một kẻ lếch thếch, say khướt chặn phu xe lại: "Đại ca! Đại ca! lại cho đệ mượn thêm trăm lượng bạc nữa ."

Đôi mày th tú của Hoa Thận khẽ nhíu lại, bảo phu xe kh cần bận tâm. Ta ôm đứa con út ba tuổi vén rèm kiệu lên .

Khuôn mặt Hoa Dịch sầu khổ, chẳng còn nhận ra vị tiểu c t.ử tuấn tú lớn lên trong nhung lụa năm nào. Sau khi Hoa gia phân gia, sống quen cảnh xa hoa vô độ, giờ đây nợ nần chồng chất.

Xe ngựa hướng về phía ngoại ô lăn bánh, ta chợt nhớ Hoa Dịch khi cưỡi chú ngựa nhỏ đuổi theo ta đã hỏi: " , ta còn thể gặp lại kh?"

Cũng chỉ mới chớp mắt hai mươi năm mà thôi.

Bất chợt, Tuyên nhi ba tuổi hào hứng hét lớn: "Mẫu thân ơi, náo nhiệt quá, con muốn xem."

Xe ngựa ngang qua gác lâu ở ngoại ô, một nhà nọ đang tung tú cầu chiêu thân, lụa đỏ ngợp trời, bên dưới đ nghịt.

Hoa Thận nhẹ nhàng ôm l eo ta: "Tung tú cầu kìa, đưa Tuyên nhi xem ."

Đến khi ta xuống xe ngựa, hai cha con đã chen lên phía trước xem náo nhiệt. Ta rẽ đám đ tới, thoáng nghe th họ đang nói chuyện.

"Tuyên nhi cũng muốn chơi."

"Cha mẹ từng chơi , mẫu thân con cứ nhất định nhét cho ta, khác mẫu thân con kh chịu đâu."

"..."

lẽ do bị ta nghe th, sắc mặt Hoa Thận hơi ngượng ngùng: "Phụ thân nhớ nhầm ."

Giữa bầu kh khí tưng bừng vui vẻ, Tuyên nhi vui vẻ, nó kh hề biết rằng thể đến nhân gian này ngắm sự phồn hoa một chuyến, đều là bắt một quả tú cầu bị nhét nhầm năm xưa.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...