Ném Nhầm Tú Cầu
Chương 11: 15
11.
Khi ta chuẩn bị cùng các mỹ nhân bàn bạc đối sách thì bọn họ đồng loạt phản bội mà bỏ chạy.
"Quận chúa, Nam Phiên vương chưa bao giờ thèm chúng l một cái, l đâu ra vinh hoa phú quý chứ? Thà làm cho Hoa tiểu c t.ử còn hơn."
Chẳng còn cách nào khác, ta đành tìm Hoa Thận.
Ta chống mắt lên hỏi: "Ngài ở đất phong tiểu kh? Đã con chưa? Năm nay bao nhiêu tuổi ?"
"Kh , nàng cứ yên tâm."
Nghe câu này lòng ta đau thắt lại, ta đập bàn đứng phắt dậy: "Bất hiếu ba, kh con là lớn nhất, ngài thế mà lại bảo ta yên tâm?"
Hoa Thận mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, đôi l mi rủ xuống rõ mồn một, y cười ghé vào tai ta thì thầm: "Kinh thành đâu đâu cũng giám sát ta, về đất phong hẵng bàn chuyện con cái."
Ta chán nản vò rối cổ áo y: "Kh được, ta kh đợi được."
Mỗi tháng ta đều dựa vào t.h.u.ố.c giải do Thái hậu gửi tới để duy trì mạng sống, ta kh thể theo y về nơi đất phong cách xa nghìn dặm được.
"Tại lại kh đợi được?" Trong đôi mắt đen láy của Hoa Thận lóe lên một tia u tối.
Hỏng , y nghi ngờ .
Ta vội vàng làm ra vẻ thẹn thùng, đ.ấ.m đấm vào n.g.ự.c y: "Ngài... ngài đoán xem."
Để khiến y bị sắc đẹp làm mờ mắt, ta áp sát vào lồng n.g.ự.c y: "Tiều Tiều thích ngài mà."
Hoa Thận ánh trăng, nhẹ nhàng ôm l ta.
"Ta xử lý xong chuyện Hoàng thượng giao phó sẽ đưa nàng về đất phong, đến lúc đó sẽ dạy con chúng ta cưỡi ngựa đ.á.n.h trận."
lẽ vì ánh trăng quá đỗi dịu dàng, tim ta bỗng đập nh như sóng triều, ta phiền muộn nghĩ đến chất độc trong .
Ta nh hơn một chút, l được t.h.u.ố.c giải mới được.
Trong thư phòng ánh đèn lung lay, ta thử kéo kéo cổ áo Hoa Thận, thẹn thùng cúi đầu, chủ động hôn lên môi y.
Củi khô lửa bốc, y nh chóng động tình. Trên án thư, nghiên mực bị gạt rơi xuống, phát ra tiếng động trầm đục.
Hoa Thận thở hổn hển, chỉnh lại xiêm y cho ta, ném ta ra khỏi thư phòng.
"..."
Kẻ bị trêu chọc đến mức ý thức chẳng còn m như ta cảm th bị sỉ nhục nặng nề.
Nhớ lại lời các tiểu đã nói, hoặc là y đã trong lòng, hoặc là y "kh được".
Ta nheo mắt lại, chắc hẳn là đã trong lòng .
12.
Hoa Thận lên triều nghị sự, ta giữ một mật vệ của y lại, ép hỏi về quá khứ của Hoa Thận.
"Vương gia ở đất phong tình nào kh? M ngày lầu x một lần? cô nương nào ngài thích kh?"
Thị vệ vẻ mặt đầy khó xử: "Chủ t.ử thích vốn kh còn là cô nương nữa."
Ta vạn lần kh ngờ tới, Hoa Thận còn dám tằng tịu với nữ nhân đã chồng!!!
Thị vệ th sắc mặt ta đáng sợ, bèn nói tiếp: "Chủ t.ử chỉ thích phu nhân thôi."
Khóe môi ta hơi nhếch lên: "L gì làm bằng chứng?"
"Chủ t.ử chưa bao giờ thẳng vào các cô nương, lần đầu tiên gặp Quận chúa, ngài đã thẳng tới ba lần."
Quả kh hổ d mật vệ thân cận, tâm tư còn tỉ mỉ hơn cả chân muỗi.
"Phu nhân, kh cần hoài nghi chủ tử. Thuộc hạ theo chủ t.ử từ năm mười tuổi, ngài chưa bao giờ lầu x."
"..."
Chẳng lẽ là ta đa nghi quá ? Hay là bồi bổ thêm món c ngẩu pín nữa...
Đang định xuống bếp tự tay nấu c thì ngang qua Hoa Hồ Uyển, bên trong truyền đến m tiếng nhạc sênh ca.
Hoa Dịch và bốn tiểu đang thưởng hoa, ngâm thơ đối đáp, gảy đàn thổi sáo, thật là phong lưu hết mức.
Ta nhếch đôi môi đỏ thắm, vở kịch hay thế này ta thể để Thẩm Bạch Trà bỏ lỡ được.
Nha hoàn tìm cách dẫn con mèo Thẩm Bạch Trà nuôi tới, Thẩm Bạch Trà tìm mèo thì bắt gặp cảnh tượng này.
Đám nam nữ phía xa tình tứ mặn nồng, thân mật khăng khít. Hoa Dịch cười nói với các tiểu : "Gia thế Thẩm gia ta vốn chẳng coi vào đâu, lúc đó quỷ ám mới cưới nàng ta. Đợi nàng ta sinh con xong ta sẽ hưu nàng ta ngay."
Thẩm Bạch Trà "bộp" một cái quỳ xuống trước mặt ta, sắc mặt trắng bệch kh còn chút máu, hốc mắt đỏ hoe: "Cầu xin tẩu tẩu hãy mang bốn tiểu , Trà nhi cầu xin ."
Ta ngẩn tại chỗ.
Ý đồ của Thẩm Bạch Trà vốn kh là "rượu", mượn lùm hoa che đậy, nàng ta hung hăng đ.â.m sầm vào ta, đẩy ta xuống hồ phía sau.
Ta vốn bơi giỏi.
kh biết bơi là Thẩm Bạch Trà, bị kéo ra giữa hồ, nàng ta vùng vẫy trong nước, mặt đầy vẻ sợ hãi cái c.h.ế.t.
Vui quá hóa buồn, chất độc Thái hậu hạ phát tác, lồng n.g.ự.c đau nhói khiến ta kh tài nào bơi nổi.
Ta thực sự đã tự làm c.h.ế.t .
13.
Khi tỉnh lại thị nữ bảo ta rằng hai ngày hôn mê vừa qua đều do một tay Hoa Thận chăm sóc.
Ta hoảng hốt bộ nội y và yếm đã được thay mới, thị nữ nói kh nàng thay. Vậy thay đồ cho ta chính là Hoa Thận.
Cảm giác xấu hổ tột cùng x thẳng lên đại não, ta ngượng ngùng quay đầu . Một bóng cao lớn bước tới bên giường, chắp tay sau lưng đứng đó.
Hoa Thận nâng mặt ta lên: "Nóng thế này, lại phát sốt ?"
Ta ngượng ngùng rụt nửa cái đầu vào trong chăn mới dám thẳng y.
Hoa Thận tóc đen búi trong quan tơ tím, vẻ mặt nghiêm nghị kh chút nụ cười, trên đôi môi mỏng m hơi vểnh kia dường như bị sưng kh nhẹ.
Bộ dạng này rõ ràng là nhân lúc ta hôn mê mà... chiếm tiện nghi.
Ta cố giữ trấn tĩnh, chỉnh lại vạt áo: "Vương gia, nếu ngài cô nương nào thích thì cứ đưa về ."
"Ta th tình đạt lý đ."
Y nhướng mày, khẽ chạm vào môi : "Là nàng c.ắ.n đ."
Th ta ngồi đờ đẫn ra đó, y bưng bát t.h.u.ố.c bên cạnh nhấp một ngụm bón cho ta.
Cảm giác mềm mại ấm áp như đám mây xốp trong mộng.
Đôi môi mỏng của y khẽ mở: "Nhớ ra chưa?"
"..."
Ta chỉ muốn dùng ba thước lụa trắng tự thắt cổ cái con ngốc kh chuyện gì cũng tìm chuyện mà nói là đây cho ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nem-nham-tu-cau/chuong-11-15.html.]
Sớm biết hậu quả này ta đã chẳng thèm khiêu khích Thẩm Bạch Trà làm gì.
Đôi mắt tuyết của y lạnh nhạt kể cho ta nghe những chuyện đã xảy ra sau khi rơi xuống nước.
Ngày hôm đó Thẩm Bạch Trà chẳng may bị sảy thai, nàng ta giả vẻ đáng thương mà c.ắ.n ngược lại ta một cái, khẳng định là ta đá nàng ta xuống nước, còn làm ầm lên trước mặt tổ tiên Hoa gia.
lẽ vì th quá ồn ào.
Y mất kiên nhẫn mà nhốt cả Thẩm Bạch Trà và Hoa Dịch vào phòng củi.
"Cả kinh thành đều biết bản vương hứng lên là phát ên, g/i/ế/t một cũng là chuyện thường."
"..."
"Ta kh cho phép ai bôi nhọ d tiếng của nàng. Nàng hại , ta chỉ thể chôn xác."
Ta siết chặt năm ngón tay, tim đập thình thịch, đây là lần đầu tiên được một trân trọng đến thế.
Một khắc sau, vị ruột của đương triều Phò mã và vị tiểu c t.ử được sủng ái nhất Hoa gia đồng loạt quỳ trước mặt ta. Bị bỏ đói hai ngày đã làm mòn ý chí của bọn họ.
Hoa Dịch lừa ta từ hôn, còn Thẩm Bạch Trà quyến rũ Hoa Dịch hủy hoại hôn ước của ta.
Ta xoa cằm cân nhắc, ném roi xuống đất: "Mỗi tự đ.á.n.h nhau năm mươi roi , từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt."
Thân hình mảnh mai của Thẩm Bạch Trà ngã quỵ xuống kh chút sức lực, sau trận sảy t.h.a.i sắc mặt nàng ta như quỷ, khuôn mặt vốn th tú nay chỉ còn lại vẻ thê lương.
Hoa Dịch run rẩy cầm roi quất về phía Thẩm Bạch Trà.
M roi quất xuống Thẩm Bạch Trà buộc tỉnh táo lại, vẻ mặt từ vô vọng, tuyệt vọng biến thành sự căm hận kh thể cứu vãn.
Chịu xong năm mươi roi đến lượt nàng ta quất Hoa Dịch.
Nàng ta vung roi đ.á.n.h lên Hoa Dịch, vẻ liễu yếu trước gió nhưng nhát nào cũng cực kỳ hiểm hóc.
Đau đến mức Hoa Dịch mắng nhiếc: "Con tiện nhân kia, ngươi căn bản kh yêu ta. Yêu ta thì sẽ kh đ.á.n.h nặng như thế!"
"Ngươi âm thầm coi rẻ xuất thân của ta, lại tưởng ta ham muốn ngươi ư? Năm xưa, nếu kh ngươi tự dâng cho nhi t.ử duy nhất của Tả tướng mà thất bại thì vị trí hôm nay há lại rơi vào tay ta?"
"Ta sẽ hưu ngươi."
"Đồ vô dụng nhà ngươi."
Hai trở mặt thành thù, mỗi kẻ đều đỏ mắt. Vị Hoa Dịch từng nguyện từ bỏ gia thế để cao chạy xa bay giờ đây đã viết xong hưu thư .
Ta nhớ lại ngày tung tú cầu, Hoa Dịch từng nói đời này kh Thẩm Bạch Trà thì kh được.
Vật đổi dời, ta chút kh nhận ra đôi oán lữ lúc này là những từng lừa ta từ hôn hay kh.
14.
Hoa Thận chắp tay đứng ngoài đình viện, tà áo lụa trắng phiêu dạt theo gió tựa như một cây chi lan.
"Còn giận kh?"
Ta lắc đầu, y đưa tay ôm l eo ta: "Đại phu nói mạch tượng của nàng hỗn loạn, ta th giống như trúng độc, hay là để ta đưa nàng tìm Thánh y xem kỹ nhé?"
Ta cười ôm l cổ y: "Từ nhỏ mạch tượng của ta đã kỳ lạ ."
Lúc nói lời này, lồng n.g.ự.c ta như bị kim châm m lần, đau đến mức kh dám cử động, chỉ thể vùi đầu vào hõm vai y.
Vị m.á.u t nồng dâng lên trong miệng, tâm trí ta rối loạn, chỉ thể cố che giấu cảm xúc nơi đáy mắt.
Rõ ràng đã uống t.h.u.ố.c giảm đau Thái hậu đưa nhưng chẳng tác dụng gì...
May mà Hoa Thận kh th biểu cảm của ta.
Bên tai truyền đến giọng nói th nhã của y, y nói sẽ sớm trở về đất phong để thành thân lại một lần nữa theo phong tục ở đó.
Lần Thánh thượng ban hôn kia qua loa tới mức chỉ cảm giác là tham gia mà thôi.
Ta cố nhịn cơn choáng váng ngợp trời, giữ l một chút th tỉnh mà bám vào vai y.
Y lại ghé sát tai ta thì thầm: "Chẳng nàng thích trẻ con ?"
Ta nghiến răng, đây tuyệt đối là sự quyến rũ trắng trợn!
Ta gật đầu loạn xạ, hôn mạnh lên hầu kết của y, cảm giác nghẹt thở nơi lồng n.g.ự.c mới dần dần tan biến.
Chẳng ngờ ngày ta lại vì một nam nhân mà c.h.ế.t. Ta kh thể hạ sát tâm, chỉ đành chờ c.h.ế.t.
Trước khi c.h.ế.t còn chẳng tiền đồ mà nghĩ tới việc dụ dỗ Hoa Thận lên giường mà chà đạp một phen.
Sau khi bu y ra, mắt ta sáng rực lên: "Ta nấu c cho uống nhé."
Hoa Thận nheo mắt lại, nhớ tới vài trải nghiệm chẳng m tốt đẹp trước đó, bèn véo mũi ta: "Kh được cho thêm thứ khác vào đâu đ."
Ta gật gật đầu, đôi mày cong cong cười như một con hồ ly.
Sau m lần lục lọi, ta tìm th m gói xuân d.ư.ợ.c chưa bóc trong đống của hồi môn, bèn ôm hết nấu c bổ.
Ta ngồi xổm bên lò lửa nhỏ, vừa quay đầu lại thì phát hiện Hoa Thận đã lặng lẽ đứng sau lưng từ bao giờ...
Dưới sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ cong lên.
Ta căng thẳng đến đổ mồ hôi, hận kh thể nuốt chửng thứ trong tay để phi tang chứng cứ.
Ta cười gượng: "Nam t.ử nên tránh xa nhà bếp, ngài mau ra ngoài ."
"Ta giúp nàng."
Hoa Thận đón l gói t.h.u.ố.c trong tay ta, hỏi: "Đây là cái gì? Bỏ bao nhiêu?"
Ta vẻ mặt nghiêm túc, nói dối kh chớp mắt: "Là hương liệu khử mùi t."
Y nói: "Đổ hết vào ."
"?"
Cả gói bột bị đổ sạch sành s. đống bột tan chảy trong nồi sứ, ta thầm nghĩ đúng là tự đào hố chôn , mà y thì... thật giỏi.
C nấu mất nửa ngày, khi ta bưng lên cho y thì vừa lúc y vừa tắm xong, trên mái tóc đen còn vương hơi nước, ta chỉ th sắc đẹp của y thật mê hoặc lòng .
Đột nhiên, một thìa c đưa tới trước mặt ta: "Ta đút cho nàng."
"..."
Thần thái y nhàn nhã: "Nàng nấu c cho ta, ta đút nàng uống, gì kh đúng ?"
Đáng ghét, bị trả thù là ảo giác của ta ?
Ta ngậm ngùi uống m ngụm lớn mà chẳng lừa được y uống l một ngụm nào.
Cả bị hơi nóng bao trùm, trong cơn mơ màng ta chỉ th mắt y thâm trầm như bóng đêm, cười lên tr hệt như một con cáo già, ta đẩy y một cái.
"Khó chịu, nh lên một chút."
Y cúi áp xuống, trong đêm dài m.ô.n.g lung, ánh trăng hắt lên cửa phòng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.