Nếu Ngày Ấy...
Chương 1: Khởi đầu
Nếu ngày em kh gặp
Thì em đâu thương nhớ vấn vương trong lòng
Chưa dám mở lời thì đã vội
Để lại trong em bao nỗi buồn mất mát.
Lặng lẽ đứng nơi kỉ niệm ngày nao
Hi vọng ngày sẽ trở về chốn cũ
Nhưng em biết đó chỉ là hi vọng
đã và mãi mãi xa em.
*******
Nếu ngày đừng đến nhà em
Xem mắt em để ngỏ lời hỏi cưới
Thì em đâu khóc thầm vì thất vọng
Khi biết đã cùng yêu nhau.
Đến gặp em theo lời mai mối
Qua chơi một vài lần nói sẽ bước qua
Em thầm vui mừng mong mỏi đến một ngày
Xe hoa áo cưới đưa nhau về bến mộng.
Nhưng hỡi ôi! Bến mộng nào đâu th
Chỉ th cùng bên nhau
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Ngày vu quy của cô em gái
đã trở lại và cùng chung sống.
Em lẳng lặng bên
âm thầm lặng lẽ bước ra
Bước nặng nề như ngàn nỗi ê chề
Miệng nở nụ cười mà lòng chua xót.
*********
Nếu ngày em đừng cho số ện thoại
lẽ em sẽ kh bao giờ quen biết
Kh n tin cũng sẽ kh trả lời
Kh gọi ện và cũng sẽ kh hò hẹn.
Để khi em trao trọn vẹn tấm chân tình
quay bước ra kh một lời từ tạ
Kh tin tức cũng kh liên lạc được
Em chợt hiểu ra rằng đã lừa dối em.
Lại một lần nữa em khóc thầm đau xót
Cho tình yêu vừa chớm nở đã vội tàn
ra đã
Cũng kh biết cười em ngu ngốc.
************
Nếu ngày đừng đến bên em
Trong lúc em cô đơn tuyệt vọng nhất
Thì hôm nay tình ta đâu tan vỡ
vì tương lai vì gia đình mà từ bỏ em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/neu-ngay-ay/chuong-1-khoi-dau.html.]
Cưới một chẳng mến chẳng yêu
Cũng chưa từng một lần gặp gỡ
Nhưng thể đem lại cho tương lai rạng rỡ
Giúp gia đình vượt qua lúc khốn cùng.
Nước mắt em sẽ rơi thêm một lần này nữa
Chỉ một lần cuối cùng và mãi mãi sẽ kh rơi
Đi giữa màn mưa trong đêm buồn phố thị
Giọt nước mắt nào hòa huyện với giọt mưa?
***********
Thu Trúc nhẹ nhàng khép lại quyển nhật ký ghi m dòng tâm sự bằng những câu thơ, cho một cuộc đời mà cô đã trải qua. Cất nó vào trong ngăn kéo bàn học, sau đó khóa lại. Đi ra ngoài vườn hít từng hương bưởi thơm ngát, tận hưởng kh khí mát mẻ của buổi ban trưa. Cô mỉm cười th thản như đã trút hết tất cả mọi phiền muộn, sẵn sàng đón nhận những mở đầu mới. Cuộc đời mới bắt đầu.
Đã hai ngày cô được trọng sinh trở lại tuổi 16, cái tuổi mà kiếp trước cô lắm mơ nhiều mộng, trái tim bắt thổn thức bởi những rung động đầu đời. Để cái rung động chưa kịp hình thành đã vội vỡ tan. Nhưng kiếp này thì cô sẽ kh còn mơ mộng, kh còn rung động nữa, bởi trái tim đã chai sần do trải qua quá nhiều đau đớn của cuộc đời. Tình yêu đã đẩy cô xuống tận cùng của vực sâu kh đáy. Được làm lại từ đầu cô nguyện sẽ nói kh với tình yêu.
Nhớ lại lúc đêm mưa hôm đó, khi yêu nói tiếng chia tay, cô đã ngỡ ngàng đến ngơ ngác. Bước thất thiểu như kẻ kh hồn giữa màn mưa trên đường phố mà kh biết sẽ về đâu. Cũng kh ngờ lần chia tay đó cũng là lần gặp cuối cùng của cô và .
Một chiếc xe ô tô lao nh trên đường phố, khi phát hiện cô đang đứng giữa đường dưới trời mưa thì đã kh kịp tg và t thẳng vào cô. Cô ngã xuống đường nhưng miệng lại nở nụ cười.
- Chết cũng tốt! Sẽ kh còn đau khổ nữa.
Lúc tỉnh lại cô phát hiện đã trở lại 15 năm trước, cái năm cô mới bắt đầu biết yêu. Nhưng tình yêu chưa chớm nở đã vội tàn phai, cũng khởi đầu cho biết bao đau khổ sau này.
Cô tên đầy đủ là Phan Thị Thu Trúc, sinh ra trong một gia đình nghèo, cha mẹ mất lúc cô năm tuổi do tai nạn, về sống với bà ngoại và mợ hai. mợ hai con cũng đ, tới sáu đứa con, hai trai, bốn gái nên nhà cũng kh khá giả. Cũng may bây giờ m chị đã lớn hết , cũng gia đình riêng và đều đã lên thành phố làm, nên cũng đỡ hơn lúc trước. Tuy nghèo nhưng lại giàu tình nghĩa, sẵn sàng đem cô về mà cưu mang, nuôi nấng cho ăn học đến nơi đến chốn.
Nhà ở n thôn nên kinh tế chủ yếu cũng là trồng trọt và chăn nuôi. Ngoài làm lúa trồng vườn thì Hai còn nuôi thêm m con bò nữa. Hôm nào học về cô cũng đều cắt cỏ bò và đó là c việc chính của cô từ lúc nhỏ cho tới bây giờ. Lúc trước, chị Út Lượm còn chưa lên thành phố làm thì cắt chung với cô, giờ thì còn cô thôi. Cắt thật ra cũng nh lắm, cắt từ nhỏ tới lớn cũng quen tay. Dù cũng đã mười m năm cô kh cắt lại nhưng khi cầm lên lưỡi liềm hạ xuống tốc độ cũng kh sụt giảm.
Cỏ được trồng ở ruộng nên cũng chẳng cần đâu xa, với lại bây giờ ở đây mười nhà thì chín nhà nuôi bò , dù th cỏ mọc ven đường cũng kh thể tùy tiện cắt được đâu, nhà ta đều trồng nuôi bò cả đ.
Cắt đủ ba bao cỏ cho ba con bò ăn đủ một ngày thì cô chất lên xe đạp đẩy về. Đường n thôn cũng hơi hẹp, một cô và chiếc xe đạp đẩy cỏ này cũng bít đường. Nếu gặp xe hay một đẩy cỏ giống cô ngược chiều lại thì bắt buộc một trong hai nép sát vào rào nhà ta hoặc bước xuống ruộng luôn cho chắc. Cũng may hôm nay cô kh đụng ai cả. Hì hì
Về đến nhà thì dở cỏ xuống để cạnh chuồng bò, chừng nào cho ăn thì hoặc mợ sẽ tự đổ vào máng cho chúng. Hiện tại máng vẫn còn đầy cỏ nên cô cũng kh đổ thêm vào làm gì. Xong thì vào tắm rửa, ăn cơm chiều.
Tối đến, cô nằm gác tay lên trán suy nghĩ cách để kiếm tiền. Cũng kh thể cứ ăn bám bà ngoại và mợ hoài được. Kiếp trước cô 16 tuổi, vô tư, mộng mơ thì kh nói gì nhưng kiếp này thân 16 nhưng linh hồn đã 31 tuổi , muốn vô tư cũng kh thể vô tư được. Tuy rằng cô thuộc diện mồ côi, học kh cần tốn học phí, lại là học sinh khá giỏi, cuối năm đều lĩnh thưởng nên sách vở bút mực thì kh cần lo nhưng chi phí sinh hoạt, tiền quà vặt thì cũng tốn, đặc biệt là con gái mỗi tháng đều tốn tiền mua "bánh xốp" thì khỏi nói ai cũng biết kh. Dù cho là đứa tiết kiệm nhất cũng tốn khoảng đó hà. Mà tiền ở đâu cô , kh bà ngoại thì mợ, chị cho. Mà tiền của bà ngoại thì cũng mợ, chị cho chứ đâu? Ngoại già làm gì mà ra tiền.
Nhưng làm cách nào kiếm tiền đây nhỉ? Khó à nha! Ở quê đâu việc làm thêm bán thời gian như thành phố đâu mà làm. Đi bán vé số? Kh được! Chắc c là bà ngoại và mợ kh cho . nhất định sẽ nói:
- Bộ tao nuôi kh nổi mày mà bán vé số?
Vậy làm gì đây ta?
Thu Trúc lăn qua, lộn lại nghĩ mãi mà kh ra cách nào kiếm tiền. Tự giận bản thân , uổng c được trọng sinh trở lại thế mà kh cách nào để kiếm tiền. biết vậy kiếp trước cô để ý m giải đặc biệt của xổ số kiến thiết để kiếp này kiếm mua m số đó đỡ hơn kh? Mà nói cũng nói lại dù cô nhớ số đó ra ngày tháng năm nào, hay đài nào thì cũng chưa chắc tìm mua được kh? Dễ ăn vậy ốc bu vàng nó ăn hết đâu đến lượt cô.
Nhớ kiếp trước, cô đã từng làm bán hàng online, c việc đó làm thêm kiếm tiền cũng kh tệ. Nhưng mà ngặt nỗi đây là năm 2005 a, lại ở n thôn, ện thoại cùi bắp trắng đen còn chưa thịnh hành l đâu ra ện thoại cảm ứng kết nối mạng mà on với chả line. Đâu giống như năm 2020 ngay cả đứa bé học lớp 1 cũng ện thoại xịn để chơi game. Aiiii... cách này hiện tại cũng kh được.
Giặt ủi, sửa quần áo? Lúc còn là sinh viên cô làm thêm nhiều việc để kiếm tiền dĩ nhiên là nghề này cũng . Nhưng mà, giặt ủi chỉ vào thị trấn thì mới mở được nhưng tiền đâu thuê mặt bằng đây? Còn sửa quần áo... nhà cũng kh máy may l đâu mà sửa.
Thu Trúc lại một lần nữa thất vọng tràn trề, những nghề thể kiếm tiền mà kiếp trước cô làm đều kh thể áp dụng được. áp dụng được cô cũng kh vốn bỏ ra. Ôi... tiền... tiền... tiền... tiền kh là tất cả nhưng tất cả đều cần tiền. làm để tiền đây? Uổng c trọng sinh lại một kiếp thể biết trước được vật giá leo thang, giá đất tăng cao, giá vàng tăng vọt mà kh thể kiếm tiền... ôi...
Ý... khoan... mà vừa cô vừa nghĩ đến cái gì thế nhỉ? Vàng ư?
Chợt nhớ ra ều gì, Thu Trúc bèn ngồi bật dậy ngẫm lại một chuyện. Nói đến vàng cô nhớ kiếp trước vào năm cô 18 tuổi thì một đám tang vào gò đất cúng để chôn nhưng khi đào huyệt thì th một cái hủ sành được bịt kín, tưởng rằng là hủ hài cốt nên kh dám đụng vào, định lấp đất lại trả y nguyên như cũ nhưng bất ngờ cáng cuốc bị rơi ra và lưỡi cuốc văng xuống làm vỡ hũ sành, đổ ra toàn là vàng trong đó. Tất cả mọi bỏ qua chuyện chôn cất c.h.ế.t mà tr nhau giành giật hũ vàng, tr cãi làm lớn chuyện đưa ra tới tận xã. Kết quả cuối cùng thì toàn bộ số vàng bị sung vào c quỹ nhà nước. Bởi vì đơn giản là gò đất kh thuộc sở hữu của một cá nhân nào, là đất hoang nên ai muốn chôn cất cứ vào đó, nó đã trở thành một nghĩa địa, vì thế nên nó sẽ thuộc về nhà nước. Ồ vâng! Ai nghe chuyện này cũng ôm bụng cười cả. chi lúc đó chia nhau một ít thì đỡ biết bao nhiêu, cũng kh đến nỗi tr cãi dữ dội làm mất tình làng nghĩa xóm. Thật đúng là tham thì thâm mà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.