Nếu Ngày Ấy...
Chương 2: Đào vàng
Thu Trúc thầm nghĩ, kh biết cô nên đào hũ vàng đó kh? Mảnh đất đó sỡ dĩ gọi là Gò Đất Cúng vì nơi đó từ xưa đã là nghĩa địa, bên trong còn nhiều ngôi mộ bằng đá tổ ong lớn tồn tại lâu . Kiếp trước, cô bao giờ bén mảng tới đó đâu, chỉ đến lúc nghe về chuyện đó mới tò mò cùng m hiếu kỳ xem thử nơi tìm th hũ vàng.
Cũng gan ban đêm lén đào m chỗ khác xem thể tìm th vàng nữa kh. Nhưng kết quả vàng đâu kh th mà chỉ toàn là hài cốt, làm m đó một phen hoảng sợ, trở về nhà thì bị bệnh bệnh chết, cũng bị khùng khùng. tin tưởng thì đem lễ vật đến đó cúng bái cầu xin sám hối vài ngày sau thì bệnh mới hết. Từ đó, cũng kh ai dám tự tiện vào đó đào bậy bạ. Nghe chuyện như vậy dù là vốn kh hề mê tín như cô cũng tin tưởng.
Kh biết tại trong lòng cô lại nôn nóng, nằm ngủ kh yên, cứ muốn đến nơi đó xem thử.
Thế là ngày hôm sau, nhân lúc cắt cỏ cho bò cô bèn đem theo một cây cuốc nhỏ. Ai hỏi thì nói đào tổ mối về cho gà ăn thôi, mà cô cũng định đào tổ mối luôn mà, ở những gò như gò đất cúng thì mối vô số kể, cô vào đó đào cũng kh ai nghi ngờ, chỉ cần kh vào quá sâu, bởi sâu bên trong cây cối rậm rạp, toàn mồ mả rắn rết vàng cô cũng kh dám vào đó đào chứ đừng nói tổ mối. Cũng may cái hũ vàng đó nằm ở phía ngoài gần một gốc cây trăm, kh ai nghĩ là nơi đó sẽ một hũ vàng tồn tại cả. lẽ vậy nên nó mới tồn tại đến ngày hôm nay.
Cô cắt đầy cả ba bao cỏ cho bò mới nhất chân vào gò đất cúng. Gò đất cách ruộng cô cắt cỏ cũng kh xa lắm, chừng mười phút là tới. Cô đến gần gốc trăm , xác định vị trí nơi hũ vàng kiếp trước đã được đào, cô nhớ hình như cách gốc trăm khoảng ba bốn bước chân gì đó. Thôi kệ! Ba bốn bước chân thì cứ đào đại nhưng trước hết cô đào vài tổ mối đã. Cũng may dưới gốc trăm cũng một tổ mối to, kh đào thì uổng.
Cô tìm đào được khoảng ba tổ đem bỏ vào bao bỏ vào một ít lá cây và cỏ khô cho êm. Kế tiếp mới lại vị trí đánh dấu mà đào hũ vàng. Trước khi đào cô quỳ xuống khấn thầm:
- Nam mô a di đà phật! Xin các vị khuất mày khuất mặt đừng bắt tội con. Nếu như con đào được hũ vàng kh cần biết bên trong là nhiều hay ít con cũng sẽ đem một nửa lên chùa cúng hồi hướng cho các vị. Nam mô a di đà phật...
Khấn xong, cô xá ba xá mới dơ cuốc lên đào. ai mà đào vàng mà ban ngày ban mặt như cô kh cơ chứ? Nhưng bảo cô đào vào ban đêm cô kh dám đâu. Ai biết đang đào bổng nhiên quay lưng ra phía sau th cái gì? Cô kh hoàn toàn sợ ma vì cô đã c.h.ế.t một lần , nhưng cũng chút gì đó nhát nhát chứ. Nếu hỏi rằng, cô kh sợ bị khác phát hiện ? Thì như cô đã nói, cô là đào tổ mối cũng chẳng ai thèm để ý đâu, ở đây mối lại nhiều nữa cũng sẽ kh bị phát hiện. Mà lỡ như bị phát hiện đem giao ra thì xem như cô kh duyên với hủ vàng này .
Nếu đã kh duyên thì kh cần cưỡng cầu làm gì, thiệt hại cũng là bản thân thôi. Cũng giống như tình yêu vậy, duyên giữa cô và họ đến đó đã hết dù cho cô cố níu kéo cũng chẳng được gì, ngược lại đau khổ cũng là chính thôi.
Đào sâu khoảng năm tấc thì lưỡi cuốc của cô trúng một vật gì đó như đá. Cô vội đào nhẹ nhàng xung qu thì đúng là lòi ra một cái hũ bằng sành nhỏ bằng hủ đựng muối chứ kh to m. Cô moi nó lên nhưng cũng kh chắc là hủ vàng hay là hủ tro cốt nữa. Cô để nguyên nó ở vị trí cũ từ từ mở nắp ra, khá là khăn vì nó đã được chôn dưới đất lâu . Cô dùng lưỡi cuốc mà cạy nó mới mở được.
Vừa hé nắp ra cô đã ngay lập tức đóng lại, lật đật xung qu xem ai kh. Kh th bóng ma nào, cô bèn dùng bao quấn lại và ném vào chung với m tổ mối đặt nó phía dưới l lá cây và cỏ khô bao lên. Lấp lại khoảng đất vừa đào vác cuốc và xách bao tổ mối về chỗ cắt cỏ cho bò, chất nó lên xe đạp cùng với m bao cỏ như bình thường mà đẩy về nhà.
Về đến nhà cũng như mọi khi cô sẽ chất m bao cỏ cạnh chuồng bò, m tổ mối thì đem ra để cho gà nó ăn, còn hũ vàng thì cô đem nhét phía dưới máng bò ăn, cũng kh ai để ý, tối nay ra l vô xem thử. Cả một quá trình cô làm tự nhiên và lưu loát như kh chuyện gì xảy ra. Nhưng trời mới biết cô hồi hộp đến mức nào. Ngay khi vừa hé nắp hủ ra th ánh sáng phản chiếu lấp lánh của vàng thì tim cô đã đập nh . Mà cô một ưu ểm là mỗi khi gặp vấn đề gì hồi hộp tim đập nh thì cô sẽ trở nên vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức ngay cả cô cũng kh biết đó là kh nữa. Ô... hô... vậy là cô sắp tiền kh?
Tối đến, c cả nhà đã ngủ say, cô mới lén ra chuồng bò mà đem cái hũ vàng vào trong buồng chỗ ngủ mới mở ra xem kỹ. Kh cô ích kỹ mà dấu bà ngoại và mợ nhưng họ đều là thật thà, khó tránh sẽ nói ra cho khác biết và khi đó họa nhiều hơn là phúc.
Cô kh mở đèn mà dùng đèn pin xem thử thì chỉ th đều là vòng vàng và nữ trang kiểu dáng kh giống bây giờ nhưng cũng cách tân lắm. Chứng tỏ hũ vàng này kh là từ m trăm năm trước, mà chỉ cao lắm là m chục năm thôi. thể là lúc chiến tr ai đó đã chôn nó ở đó để kh mất của. Nhưng do vấn đề gì đó hoặc thể đã c.h.ế.t mà kh trở lại l. Ừ! vẽ tình huống đó là hợp lý nhất.
Tổng cộng 10 chiếc vòng vàng đặc ruột, hai đôi b tai, ba sợi dây chuyền, hai lắc tay, hai vòng xuyến, năm chiếc nhẫn, tất cả đều là vàng y 24k. Cô ước lượng số vàng này thể tới 30 cây. Ố là la... lần đầu th nhiều vàng thế nha. Với giá vàng hiện tại chắc cũng được tám chín trăm triệu . Con số đúng là kh nhỏ so với thời giá hiện tại. Nhưng cô đã khấn các vong linh khuất mặt khuất mày ở đó là sẽ đem phân nữa hiến chùa hồi hướng cho họ. Cho nên, cô cũng chỉ hưởng phân nữa thôi, nhưng kh cả phân nữa cũng đủ để cô đổi đời . Vấn đề trước mắt là đổi chúng thành tiền đây này.
Cô chia ra làm hai phần, một phần để trong ruột gối ôm, một phần để vào giỏ học, ngày mai đem vô chùa. À... cũng đem một phần ra bán chứ, cô đang cần tiền mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/neu-ngay-ay/chuong-2-dao-vang.html.]
Hôm sau, sau khi tan học, thay vì thẳng về như mọi khi cô lại ngược vào thị trấn. Vào một tiệm vàng lớn bán thử hai chiếc nhẫn. Chủ tiệm cầm hai chiếc nhẫn lên xem thì cười nói:
- Nhẫn này chắc của bà ngoại hả?
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Cô chỉ cười cười chứ kh trả lời. Chủ tiệm thử thật giả xong, đem cân. Sau đó hỏi lại cô một lần nữa:
- Cưng bán hết hai chiếc luôn à?
Cô gật đầu đáp:
- Dạ!
Chủ tiệm lại nói:
- Một chiếc năm chỉ, hai chiếc 10 chỉ. Tuy vàng này kh của tiệm nhưng lại đủ tuổi nên chị l theo giá vàng thu vào của tiệm luôn.
Cô cười cười gật đầu nói:
- Cám ơn chị ạ!
Sau khi nhận và kiểm tra đủ số tiền, cô bèn cất nó vào túi trong áo khoác kéo dây kéo lại cho an toàn mới ra ngoài. Cô chạy vào ngôi chùa gần đó tìm gặp sư trụ trì đưa ra số vàng và nói rõ nguyên nhân. Nhưng cô chỉ nói là do lúc tình cờ đào ổ mối mà đào được thôi, nghĩ rằng trời thương nên cho chứ kh nói là do cô trọng sinh mà biết được. Kh biết như vậy bị tội nói dối kh? Nhưng mà cô cũng đâu hại ai chắc là kh bị đâu nhỉ?
Nghe xong, sư trụ trì hỏi về hoàn cảnh của cô thì biết cô là một cô bé mồ côi sống với bà ngoại cùng mợ thì đỗi thương xót. Thân thiết giảng giải cho cô nhiều ều bổ ích. Số vàng này sư sẽ thay cô cúng trai tăng, tu sửa chùa chiền, làm từ thiện gì đó để giúp cô hồi hướng cho những vong linh ở gò đất cúng đó hoàn thành lời hứa của cô.
Sau khi trò chuyện xong với sư thầy, cô bèn lên lễ phật. Trước mặt phật cô thành tâm quỳ bái và đem toàn bộ sự thật là do cô trọng sinh nên mới biết số vàng đó thầm bạch với phật. Cũng xem như đó chính là sám hối vậy?
Nói ra hết, cô th lòng nhẹ hẳn, quỳ bái ba cái nữa mới đứng lên. Tuy nhiên, khi vừa định quay bước ra khỏi chánh ện thì cô đã tình cờ gặp một đang bước vào. Một con trai khoảng 22, 23 tuổi, ăn mặc lịch sự, bước nhẹ nhàng thoải mái, thân hình tiêu chuẩn kh ốm kh mập, chiều cao tương đối gần 1m8, khuôn mặt tuấn, sáng sủa, trán cao, mắt hai mí, mũi dọc dừa, miệng mỉm cười má lúm đồng tiền một bên duyên. vừa bước vào làm những mặt ở đây kh ai mà kh chú ý, đưa mắt nhiều một chút. đâu mà đẹp trai vậy kh biết.
Nhưng đối với Thu Trúc, kh những đẹp trai mà còn vô cùng quen thuộc. đã khiến trái tim thiếu nữ tuổi mới lớn lần đầu tiên biết rung động, biết nhớ nhung một hình bóng nào đó, biết mong chờ thể được gặp ai đó. Nhưng rung động chưa kịp biến thành lời thì đó đã .
Chưa có bình luận nào cho chương này.