Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 104: Hội Ngộ Bất Ngờ - 2
Sự nhiệt tình này khiến khó lòng từ chối. Thế nhưng, vẫn tôn trọng Ánh Tuyết, l ện thoại gọi cho cô , nói rõ ý của Hoàng Thuận và như đã đoán biết trước, cô nàng miệng rộng ngay lập tức nhận lời.
- Một cô bạn gái thôi ạ. – , nhỏ giọng nói.
- Đi thôi.
Lặp lại hình ảnh hôm qua, chăng là khung giờ khác và trang phục khác, và Hoàng Thuận sóng bước dọc hàng lang vắng vẻ cùng nhau vào thang máy.
Mùi hương của cũng thơm, nam tính nhưng thoang thoảng mùi gỗ đàn, kh là hương bạc hà giống Hoàng Thiên.
vẫn thích hương bạc hà. À, chợt nhận ra từ ngày gặp lại tình cũ, luôn vận sơ mi trắng đơn ệu, kh màu nào khác hơn.
Vì trời kh mưa nên thẳng ra chốt bảo vệ, đứng đợi Hoàng Thuận và cũng là để chờ Ánh Tuyết. Ban nãy, cô nói gần tới .
đàn trung niên đang nhai chiếc bánh, chợt nhớ đến những đêm mang thức ăn khuya cho Hoàng Thiên.
cũng thích ăn loại bánh này, ăn hoài kh ngán. một lần vì dỗi hờn nên bảo ngán mà thôi. Sau đó thì lại ăn như mọi ngày.
- Ăn kh cháu? – Ông bảo vệ đưa cho một chiếc và hỏi.
chẳng từ chối, đón l, xé vỏ cho vào miệng. Lâu lắm , gần như quên bẵng thương hiệu bánh này.
Vị ngọt dịu tan dần trong miệng khiến nhớ đến mối tình từng êm đềm, ngọt ngào, nồng thắm kia.
- Tối qua giám đốc kinh do cho chú đó. xách bịch bánh cùng nước uống vô c ty lại xách ra cho m chú bảo vệ luôn. m cái bánh mì nhân trứng muối, chà b ngon lắm mà m chú ăn hết .
- Giám đốc kinh do mới hay cũ ạ? – đần mặt hỏi lại.
- mới , Hoàng Thiên .
Vốn định hỏi xem đó là lúc m giờ nhưng vì chiếc xe của Hoàng Thuận đã dừng ngay trước mặt nên là thôi.
lẽ nào Hoàng Thiên mua bánh cho kh? lẽ nào đã đến và th cùng Hoàng Thuận đang ở cạnh nhau nên hôm nay mới hậm hực tỏ thái độ kh?
Chắc là kh đâu. tự tin đến mức nghĩ như vậy chứ? thể cho rằng Hoàng Thiên vẫn còn yêu sau khi đã tặng cho một vết thương lòng nặng nề trong quá khứ chứ.
- Em ngồi ghế sau nhé, vì còn cô bạn. – ghé đầu vào cửa xe, cất tiếng.
- Ừ. Em muốn ngồi đâu cũng được. Đừng câu nệ cách sắp xếp vị trí trên xe . Chúng ta là bạn, kh sếp và nhân viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-104-hoi-ngo-bat-ngo-2.html.]
Đúng là ở bên Hoàng Thuận, dần cảm giác thoải mái như khi ở bên Tấn Phong vậy.
Cả hai họ chẳng mang chút áp lực nào cho khác. Nụ cười ấm áp luôn trên môi.
Chiếc ô tô vừa ra khỏi cổng cũng là lúc chiếc ta xi vừa thả Ánh Tuyết xuống.
mở cửa, vẫy tay gọi cô bạn. Và nh như tia chớp, Ánh Tuyết chạy đến, chui tọt vào, ngồi sát cạnh .
Mắt cô lúng liếng quan sát bóng lưng của đàn trên ghế lái.
- Hoàng Thuận, cô là bạn em, tên Ánh Tuyết. – nh miệng giới thiệu.
- Chào em nhé Ánh Tuyết, tên Hoàng Thuận. vui vì được gặp em.
- Vâng, em chào . Em kh nghĩ một ngày em gặp ngoài đời, kh trên báo hay ti vi.
Trước câu nói thật lòng của cô nàng, Hoàng Thuận bật cười thích thú. vừa lái xe vừa cho biết thực ra cũng như chúng thôi, chẳng gì đáng để thần tượng cả.
nói vẫn thói hư tật xấu và những vấn đề kh thể nắm bắt hay giải quyết một cách tốt đẹp.
Và ví dụ được đưa ra chính là việc thu mua cổ phiếu của Milan dẫn đến một khoản lỗ lớn cho tập đoàn Hana vào thời ểm hai năm trước.
- Đ quá . – Ánh Tuyết thốt lên ngay khi xe vừa dừng lại.
- Ừ. Hôm nay khai trương mà, khuyến mãi nên đ lắm. – Hoàng Thuận gật đầu, vui vẻ đáp.
Theo lời mời nhiệt tình từ tổng giám đốc đẹp trai, giàu , và Ánh Tuyết gọi mỗi một tô mì cay đặc biệt, nhiều hải sản nhưng cấp độ cay là dành cho trẻ mầm non ăn được.
thích ăn cay nhưng kh muốn vừa ăn vừa khóc trước mặt trai đẹp. nghĩ Ánh Tuyết cũng chung suy nghĩ giống . Chúng cần giữ hình tượng một chút.
Tiếp đó, chúng gọi cá viên chiên, bánh tráng trộn, bắp xào bơ cùng nhiều đồ ăn vặt.
c nhận là nơi đây bán đồ ăn ngon, giúp tâm trạng cũng tốt lên nhiều.
Đang ăn ngon lành thì bỗng đâu một gã béo mon men sang. ngớ gã còn Ánh Tuyết thì vội cất tiếng chào.
Nghe cô gọi tên, mới lờ mờ nhớ ra đàn bị cô đá đến mức nhập viện cũng tên Bình. Chẳng rõ là này kh nhỉ?
Tuy mặt ta kh in chữ “Dê” nhưng như dê cụ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.