Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 105: Hội Ngộ Bất Ngờ - 3
- Chào cô Ánh Tuyết. À, th này giống tổng giám đốc của tập đoàn Hana nên qua hỏi thử đúng là…
- Vâng, là Hoàng Thuận, tổng giám đốc của tập đoàn Hana. – Ánh Tuyết tự hào giới thiệu.
Mắt lão gần như dại . Sau m giây, lão vội vàng sang Hoàng Thuận và cúi đầu chào . Bộ dạng lão vô cùng lễ phép dù rằng lão già hơn nhiều.
- Quý hóa quá, kh ngờ được gặp ở đây.
th cánh tay lão Bình cứ nâng lên hạ xuống, rụt rè, run rẩy. vẻ như lão muốn bắt tay Hoàng Thuận nhưng lại chẳng dám đề nghị.
Hoàng Thuận dường như cũng nhận ra, chủ động chìa tay ra trước.
- Thì ra là quen của cô Ánh Tuyết.
- Vâng, vâng. Hai c ty là đối tác của nhau, đang hỗ trợ nhau nhiệt tình. Đúng kh cô Ánh Tuyết?
Lão hết Hoàng Thuận lại quay sang cô bạn của tìm sự đồng tình. Ánh Tuyết cũng gật đầu xác nhận.
Tiếp đó, lão Bình bày tỏ niềm vinh hạnh khi được giáp mặt Hoàng Thuận cũng như lòng ngưỡng mộ dành cho . c nhận là miệng lão dẻo thật, như kẹo dẻo vậy.
- mong mai này được một chút gì đó liên quan đến tập đoàn Hana. thể là xây vài căn hộ để cớ mời một bữa cơm. – Lão Bình lí nhí cất lời.
- Chuyện làm ăn cũng là duyên mới làm được. kh hứa hẹn bất cứ ều gì nhưng nếu một ngày c ty trúng thầu thì sẽ cố gắng hỗ trợ để mọi việc được suôn sẻ. – Hoàng Thuận thu tay về và đáp.
- Vậy… kh làm phiền mọi nữa. Chúc mọi ngon miệng. xin phép trước.
Lão vừa cất bước, chúng đồng loạt ngồi xuống, tiếp tục ăn uống.
Ngay khi vừa cho hai viên cá tròn vo vào miệng thì Ánh Tuyết bỗng réo gọi Tấn Phong.
đang đứng lẫn trong đám đ. vẻ như định mua đồ ăn mang thì .
Tim đập thình thịch theo mỗi bước chân Tấn Phong, kh vì xốn xang khi th đàn đâu mà là vì lo kh biết thái độ của sẽ thế nào khi biết qua lại với nhà Hoàng Thiên và Hoàng Thiên đang là sếp trực tiếp của .
- Tấn Phong. – chủ động đứng dậy và lên tiếng trước.
- Ừ, em và Ánh Tuyết ăn tối ? còn tưởng em đang ở nhà, tính mua ít đồ tới nhà em cùng ăn. gọi em kh được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-105-hoi-ngo-bat-ngo-3.html.]
Bàn tay vội cho vào túi lục lọi, lôi chiếc ện thoại ra. Màn hình tối đen đã cho Tấn Phong câu trả lời. Điện thoại của bị hết pin.
mỉm cười gật đầu chuyển ánh sang Hoàng Thuận.
- À, giới thiệu với , đây là Hoàng Thuận.
- Chào , tên Tấn Phong. hân hạnh được gặp gỡ , tổng giám đốc Hana.
Vốn định giới thiệu thêm chức d của Hoàng Thuận nhưng chưa kịp nói thì Tấn Phong đã nh tay, nh miệng xã giao.
, trong giới kinh do, ai kh biết Hoàng Thuận chứ. Tuy kh gặp ngoài đời nhưng khá nổi tiếng, liên tục xuất hiện trên báo.
- Chào . Tên thật là hay. Nếu như đã duyên gặp thì chúng ta cùng nhau dùng bữa luôn nhé. Bữa tối hôm nay giống như là ăn vặt vậy.
Hoàng Thuận nói đến đó thì bật cười. và Ánh Tuyết cũng cười theo. Còn Tấn Phong, chỉ gật đầu kéo ghế ngồi cạnh Hoàng Thuận.
m ngày kh gặp mà tr Tấn Phong ốm nhiều. biết đam mê kinh do nhưng cũng nên chú ý sức khỏe chứ.
Giá như bên cạnh một phụ nữ thì tốt biết bao, cô sẽ nhắc nhở , chăm lo cho .
gọi phục vụ mang ra cho Tấn Phong tô mì cay bốn chúng vừa ăn vừa trò chuyện.
vẻ như Tấn Phong và Hoàng Thuận nói chuyện với nhau ăn ý. Họ đều là do nhân, học thức cao, hoài bão, đây đó nhiều, biết nhiều nên đổi chủ đề liên tục.
và Ánh Tuyết thì cứ tập trung ăn, chuyện họ nói hiểu, chuyện thì nghe như thể vịt nghe sấm, chẳng hiểu tẹo nào.
lẽ mỗi lần nói chuyện cùng , hai đàn này đã dùng những ngôn từ phổ th nhất để hiểu.
Nói thế nào nhỉ, kiểu nôm na như là mì cay cấp độ kh, còn họ là mì cay cấp độ cao nhất. là bé mầm non, còn họ là giáo sư, tiến sĩ gì đ. Đại loại thế.
- Mỹ… Mỹ Trân à. – Ánh Tuyết bỗng khều tay , giọng run run.
- Ừ, gì vậy? – vừa hỏi vừa cố nhai viên cá viên vừa cho vào miệng.
Theo ánh mắt cô , ngước lên và suýt chút đã bị nghẹn khi th một cảnh tượng na ná m năm về trước trong nhà hàng Li Bai.
Hoàng Thiên đang đứng sừng sững ngay sau lưng Hoàng Thuận và Tấn Phong, bên cạnh còn Hellen.
Thật là duyên quá. Chẳng lẽ chủ quán này cũng là bạn của hay ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.