Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 106: Hội Ngộ Bất Ngờ - 4

Chương trước Chương sau

Cũng chẳng thể cứ ngồi và giả như mù nên nuốt vội đứng dậy.

- Chào giám đốc.

Kh hẹn mà cả Hoàng Thuận lẫn Tấn Phong đều đồng loạt quay đầu .

Cái tình huống lạ lùng gì đây chẳng biết. cảm giác như là thỏi nam châm thu hút trai đẹp, giàu .

Nhưng thay vì tự hào về bản thân thì lại lo đến mức lạnh .

- Ồ, em và Hellen cũng ăn ở đây ? – Hoàng Thuận lên tiếng, phá tan bầu kh khí khó xử. Ít nhất là khó xử đối với .

- Vâng. Nhật An nói hôm nay khai trương nên em đến ủng hộ.

- Chào Hoàng Thiên, chào cô Hellen.

Trong khi Tấn Phong cũng đứng lên bắt tay xã giao thì và Ánh Tuyết cứ vào dĩa cá viên.

Tấn Phong là vậy, luôn giữ phép lịch sự tối thiểu mặc dù biết kh thích Hoàng Thiên sau sự cố tai nạn năm xưa.

Bằng chứng là đã bỏ SunshineBank để sang một ngân hàng khác vay vốn dù rằng trước đó, khi SunshineBank đang lao đao thì vẫn là một trong những do nghiệp nán lại.

chẳng biết bọn họ nói gì mà khi tai bớt ù thì đã th Hoàng Thiên cùng Hellen kéo ghế ngồi chung bàn với chúng .

muốn bỏ về quá. nên vờ đau bụng nhờ Tấn Phong đưa về kh? lẽ Ánh Tuyết cũng ăn đủ nhỉ?

Cùng lắm, nấu mì gói cho Tấn Phong ăn, bỏ thêm cho hai quả trứng gà.

Nghĩ là làm, đưa tay ôm l bụng, nhăn mặt nhíu mày.

- Mỹ Trân, em bị vậy? – Tấn Phong nh chóng nhận ra biểu hiện của , vội vàng hỏi.

- Chắc em bị đau bao tử . – đáp.

- mang thuốc theo kh? – Ánh Tuyết hỏi.

Ừ thì, tất nhiên là mang nhưng tội gì mà gật đầu chứ. lắc đầu lia lịa.

Màn kịch này chân thật đến mức lừa được cả Hoàng Thuận, ngỏ ý để đưa về nhà, cơ mà kh chịu, quay sang nhờ vả Tấn Phong.

- Vậy, chúng xin phép trước.

Tấn Phong thay mặt tổng chào bước sang, dìu ra khỏi quán. Ánh Tuyết cũng xon xen theo sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-106-hoi-ngo-bat-ngo-4.html.]

Thoát khỏi nơi đó, mới thể thở phào nhẹ nhõm, kh khí ban nãy thật bức bối.

Sau khi đưa Ánh Tuyết về, Tấn Phong tiếp tục cho xe chạy về hướng nhà trọ của .

lẽ biết giả vờ nên chẳng đề cập đến việc ghé tiệm thuốc tây mua thuốc. Chúng thân thiết đã hai năm, làm kh nhận ra chứ.

- Em nấu mì cho ăn nhé. – lên tiếng đề nghị khi chiếc ô tô vừa dừng lại.

- Vâng. – nhoẻn cười, khẽ đáp.

Sợ ăn một buồn nên l vài chiếc bánh, ngồi cạnh và nhâm nhi từng chút.

Nghe nói, mới biết hóa ra hai ngày qua c tác tận trên miền núi, chụp được nhiều bức ảnh thiên nhiên hùng vĩ, xinh đẹp. chỉ vừa về thành phố lúc sáu giờ chiều nay.

vẻ kh biết gì về dòng bình luận của Hoàng Thuận bởi kh hề lướt Facebook, cũng tạo tài khoản đó nhưng lâu chẳng đăng nhập vào.

- Tấn Phong.

- Ừ, em nói .

- C ty Phú Long thuộc tập đoàn Hana và giờ Hoàng Thiên được chuyển đến làm giám đốc kinh do. ta cho em làm thư ký riêng. Còn Hoàng Thuận thì em mới quen được m hôm thôi. - Tuy Tấn Phong kh hỏi nhưng vẫn khai báo tình hình hiện tại trước.

dịu dàng vươn tay sang, vén những sợi tóc xõa giắt lên vành tai và cười. Nụ cười hiền nhưng buồn lắm.

- Mỹ Trân, vẫn câu nói đó, nếu cảm th mệt mỏi và khó khăn quá thì về c ty .

Nước mắt ứa ra, kh tự chủ được mà ngã đầu vào vai , tìm kiếm chút tình thân ấm áp.

đương nhiên mệt mỏi, mệt đến mức muốn bu xuôi. Thế nhưng, kh muốn cứ thế mà bu xuôi.

Cuộc đời còn dài, phía trước đầy ch gai, nếu kh mạnh mẽ đối mặt với hiện tại thì làm sống tiếp.

kh thể cứ dựa dẫm khác, buộc trưởng thành.

Chẳng gì là vĩnh viễn. Lúc trước, ở bên Hoàng Thiên, được chăm chút, lo lắng từng chút, đã nghĩ rằng kh cần trưởng thành.

Thế nhưng, chuyện tình kéo dài kh lâu và giờ đây, tự lo toan tất cả.

- Cám ơn , Tấn Phong. Em ổn mà. – rời khỏi vai , ra hiệu cho hãy ăn tiếp.

Tấn Phong đưa ện thoại cho . nhận l, tự thao tác, gởi hết m tấm ảnh núi non, ruộng bậc thang qua ện thoại .

Thật là đẹp, th thật bé nhỏ khi vào đ. Nếu dịp, nhất định sẽ lên vùng cao đó một lần, đắm trong thiên nhiên hùng vĩ, hoang sơ, xinh đẹp cho tâm hồn thư thái lại.

nh sau đó, đăng chúng lên trang cá nhân của kèm dòng caption: “Xin trả về vùng thơ ngây thuở đó, chưa biết u sầu vì kiếp sống bôn ba”.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...