Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 110: Bữa Tiệc Đáng Quên - 2
Xem ra lo thừa . chẳng th mất mặt khi ăn vận khác , còn khuyến khích ăn uống tự nhiên như ở nhà nữa.
Thôi thì, kh khách sáo, cũng đang đói. Thế là, l dĩa và nĩa l thịt cua ăn ngon lành.
- Chào cô thư ký xinh đẹp.
Đang lúc cho viên thịt nướng vào miệng thì Hoàng Thuận bỗng xuất hiện, hại suýt chút mắc cổ. xấu hổ, vội l tay che miệng, gấp gáp nhai nuốt.
Hóa ra, Lâm kia mời cả hai em nhà họ luôn à.
- Chào . – khẽ cúi đầu, kh dám cười vì sợ răng dính thức ăn.
- Ừ. Tr em giống như em gái của Hoàng Thiên vậy, kh giống thư ký chút nào.
- Lâm cũng biết ? – Hoàng Thiên bỗng lên tiếng, xen ngang cuộc trò chuyện giữa và Hoàng Thuận.
- À, kh đâu. đến cùng chủ tịch thành phố. Ông kh gạ được vợ cùng mà lại chẳng muốn một nên rủ . Lúc còn làm ngoài trung ương, theo đoàn c tác dự hội nghị thượng đỉnh kinh do Việt Nam – Hoa Kỳ nên mới quen biết nhau giữ liên lạc tới tận bây giờ.
Hoàng Thuận chủ động l hai ly rượu, trao cho Hoàng Thiên một ly.
trố mắt quan sát biểu hiện của hai em họ. Họ cụng ly uống trong khi hai đôi mắt cứ chằm chằm nhau.
cảm th thật khó thở khi hai này xuất hiện cùng một lúc, giống như kiểu một nước hai vua vậy, chỉ khổ dân thường là đây thôi.
Uống xong, Hoàng Thuận liền rời , đến bên cạnh chủ tịch thành phố. Theo biết thì vị chủ tịch này mới về nhận chức tầm một năm nay thôi.
Đột nhiên, no ngang, chẳng muốn ăn thêm nữa, chỉ l một ly nước trái cây, uống từ từ.
- Đứng đây nhé, chào khách một vòng sẽ quay lại ngay. – Hoàng Thiên l thêm một ly rượu đầy từ cô nàng phục vụ dặn dò .
- Được.
cũng đâu muốn kè kè theo qua bên . sợ m gã đàn lại mời rượu .
Trong mắt của bọn họ, đã là thư ký cho giám đốc kinh do thì chắc c là một tửu lượng cao.
Tuy cũng thể uống nhưng ít lắm. kh thích bia rượu đâu. Nói đúng hơn là sợ, uống vào, ngày mai tỉnh dậy mệt, lừ đừ, lừ đừ nguyên một ngày mới tỉnh hồn nổi.
Đâu chừng mười phút sau, Hoàng Thiên trở lại cùng với Lâm và một phụ nữ đẹp, quý phái. vẻ như cô chỉ nhỉnh hơn vài tuổi thôi.
Qua lời giới thiệu của Lâm, biết cô là vợ , tên Thục Mỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-110-bua-tiec-dang-quen-2.html.]
- Chào cô Mỹ Trân nhé. Ban nãy Hoàng Thiên đã đồng ý tặng cho vợ chồng một món quà, đó là biểu diễn một bản nhạc cùng cô Mỹ Trân đây. - Thục Mỹ tươi cười, nắm l tay và nói.
đưa mắt Hoàng Thiên và th khẽ gật đầu.
Trời ơi, thể tự quyết định mà kh hề hỏi qua ý kiến của vậy?
Tay của . Tay của đã kh còn linh hoạt như ngày xưa nữa, đã bỏ chơi đàn từ sau vụ tai nạn đó.
kh thể chơi đàn được nữa, động tác chậm chạp sẽ biến và thành trò cười cho mọi ở đây.
- Tay đang đau nên kh chơi đàn được. – quay sang Thục Mỹ và nói.
- Gì chứ? Hoàng Thiên lại kh biết nhỉ?
- Chắc là cô ngại vì đ đ. Cứ để thuyết phục cô .
Thục Mỹ gật đầu khoác tay chồng, cùng nhau rời , tiến đến chỗ các do nhân tiếng.
Ánh mắt lại dời sang Hoàng Thiên, hai tay bấu chặt vào tà váy khi th bước chân đang nhích dần về phía .
- Cô định khiến mất mặt với đối tác à? Nếu cần, sẽ cho cô thêm tiền bồi dưỡng. Mau lên sân khấu với .
Giọng nhỏ nhưng đủ cho nghe th.
lắc đầu, tiếp tục viện cớ rằng tay đang đau, kh tiện thao tác. Thế nhưng, cái gã này lại cho rằng cố tình làm giá, còn nói luôn số tiền sẽ trả cho .
- Cho dù cho nhiều hơn thế nữa thì cũng kh đàn đâu.
Dứt lời, xoay . ều, còn chưa kịp bước thì Hoàng Thiên đã tóm l cổ tay , đưa lên cao.
Dưới ánh ện sáng trưng, rõ những tơ m.á.u đỏ hằn trong mắt . đang giận dữ lắm ?
Nhưng thay vì khiến mất mặt trước nhiều , chọn cách khiến cho vợ chồng Lâm hụt hẫng.
, họ sẽ chỉ hụt hẫng một chút mà thôi, gì nghiêm trọng đâu.
- Đi theo .
Hoàng Thiên dùng lực kéo nhưng cũng tóm l cạnh bàn, ra sức trụ lại.
Cái gã này quá cố chấp . Muốn đàn thì đàn một , lôi kéo vào làm gì cho đổ nợ ra thêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.