Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 111: Lời Xin Lỗi Muộn - 1
- Cô đang chống đối ?
hét lên khiến cho những đứng gần đó đều đồng loạt quay đầu. vẻ như ên , kh cần giữ thể diện nữa.
Bộ dạng này chỉ nên khi ở nhà, kh là ở đây. quên mất đang đứng giữa bao nhiêu do nhân và quan chức ?
Toàn thân run rẩy, lệ ứa ra hai hàng và vẫn cố gắng thoát khỏi bàn tay như gọng kiềm của . th vô cùng xấu hổ khi bao nhiêu ánh mắt đang soi mói .
- Hoàng Thiên, em làm cô đau đến phát khóc . Bu cô ra.
Ngay khi vừa được Hoàng Thuận giải thoát, liền vụt chạy .
Suốt đoạn đường từ nơi tổ chức bữa tiệc ra đến cửa chính của khách sạn, va kh biết bao nhiêu .
Tiếng Hoàng Thiên gọi tên văng vẳng sau lưng như một cái gì đó thôi thúc chạy nh hơn.
Đầu choáng váng, tim đau và mắt nhòe dần.
Khoảnh khắc bước xuống bậc thềm, bị hụt chân và ngã lăn m vòng xuống khoảng sân rộng trong tiếng hét thất th của bao nhiêu .
Cơn đau truyền đến từ các ngón tay và chân khiến cắn chặt răng để kh bật lên tiếng kêu.
- Mỹ Trân, em kh? Em đau chỗ nào?
Hoàng Thuận sà xuống cạnh và hỏi dồn, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Bàn tay hết chạm vào chân lại chạm vào tay .
hiểu lo cho đến nỗi hoảng quá mà sờ loạn chứ kh lợi dụng gì đâu.
- Để đưa em đến bệnh viện kiểm tra.
Dứt lời, Hoàng Thuận đứng lên. Thế nhưng, khi toan khom xuống để bế thì Hoàng Thiên bỗng chạy xồng xộc tới, đẩy dạt ra một bên bế thốc lên trên cánh tay vững chãi.
cảm giác như khoảng kh gian và thời gian qu đang ngừng lại.
- Em sẽ đưa cô .
chỉ bỏ lại cho Hoàng Thuận một câu nói nh chóng sải bước, tiến vào bãi đỗ xe.
Một trong số các bảo vệ theo lời , vội vàng chạy phía sau. Đến nơi, móc chìa khóa trong túi áo vest của Hoàng Thiên lái xe ra ngoài giúp .
đau quá, chẳng giãy giụa hay phản kháng gì, mặc cho Hoàng Thiên muốn làm gì thì làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-111-loi-xin-loi-muon-1.html.]
Đặt vào ghế phụ và thắt dây an toàn xong, liền lái xe thẳng đến bệnh viện gần nhất.
Vừa đau đớn, vừa tức giận, vừa tủi thân nên nước mắt bất giác rơi lã chã. Đi dự tiệc, mới ăn được m cái càng cua thì thành ra n nỗi này.
- Gần tới , em sẽ kh đâu.
Ngay khi chiếc ô tô vừa dừng lại, Hoàng Thiên liền nhảy khỏi xe và bế vào.
thay đổi cách xưng hô khiến kh quen chút nào. Em ư? Thật thân thiết nhưng cũng đầy xa lạ.
tự dưng cảm th mệt quá, cứ như cái gì đó đang rút cạn sức lực của .
Những tiếng bước chân hối hả dọc hành lang và tiếng nói cứ thế nhỏ dần, nhỏ dần.
Lúc tỉnh dậy đã là sáng ngày mai. căn phòng trắng toát, nh chóng l lại ý thức và nhận ra đang nằm trong bệnh viện. Vết kim trên mu bàn tay cho biết rằng bác sĩ đã truyền nước biển cho .
Hai năm qua kh Hoàng Thiên bên cạnh, tuy buồn nhưng sức khỏe vẫn tốt, ngờ đâu chỉ ở cạnh một thời gian ngắn mà kiệt quệ thế này.
Lo lắng, ăn uống kh đều bữa đã hại trở nên yếu ớt và mệt mỏi.
Đang khi cố gượng dậy thì cánh cửa hé mở Hoàng Thiên xuất hiện. Trên vẫn là bộ quần áo lịch lãm hôm qua, tóc hơi rối, mặt mũi bơ phờ như thể cả đêm thức để ăn trộm vậy.
- Cẩn thận.
gấp gáp đặt cái hộp trên tay lên bàn đỡ tựa vào đầu giường, còn l gối kê ra sau lưng.
trương mắt sang hướng khác. đàn này đang giở trò gì vậy? Cảm th lỗi vì gián tiếp hại nhập viện ?
- xin lỗi.
Tuy kh quay đầu nhưng biết đã ngồi cạnh bởi cảm nhận được phần nệm lún xuống. Xem ra, gã này cũng biết nhận sai đ chứ.
- Bác sĩ nói tay của em từng bị gãy. Em… đã gặp chuyện gì vậy? là trong vụ tai nạn…
- Kh . làm xí nghiệp, bị kẹt vào máy chà nhám.
Nói xong, hít một hơi thật sâu để l thật nhiều dưỡng khí vào lồng ngực, giúp bản thân bình tĩnh.
Mẹ mất, cũng bị thương nặng, so với , thương tật của chẳng là gì. kh muốn khơi lại quá khứ. kh muốn Hoàng Thiên thương hại .
Hơn nữa, đã ở bên Hellen suốt hai năm qua, kh muốn làm phá hoại gia can khác.
- Lẽ ra em nên nói với ngay từ đầu. Hóa ra, đây là lý do khiến em thao tác khó khăn khi làm việc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.