Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 125: Trò Chơi Đồng Đội - 2
Tiếp đó là thi đội nào thấp nhất.
Chúng liền ngồi xuống, sau đó là nằm bẹp luôn dưới thảm cỏ. kh dám hít kh khí vào vì sợ n.g.ự.c phồng lên sẽ hại cả đội thua theo, còn chị Hoa thì nằm sấp luôn.
Lại một đội nữa bị loại. Còn năm đội bước vào vòng thi tiếp theo.
Sau tiếng hô vang “cao nhất”, chúng liền tóm l nhỏ con nhất trong đội, nâng lên.
cũng chịu phối hợp cực kỳ, đứng trên cao chót vót còn cố đưa cánh tay lên.
- Ôi, xem đội bên kia kìa.
Theo lời chị Hoa, hướng mắt sang và th đội bạn đang nâng cả hai đàn lên. Tiếp đó, đàn thấp vịn l vai đàn cao, cố trèo lên.
Kh chỉ riêng đội của mà các đội khác cũng ngếch mặt sang hóng để học hỏi. Thế nhưng khi l đà leo lên thì đội hình bên dưới loạng choạng bởi lực tác động.
Kết quả, họ ngã sóng soài, kẻ nọ chồng lên kẻ kia, la oai oái.
- Ha… ha… ha… ha…
Kh hẹn mà cả đám đều cười như được mùa.
Dĩ nhiên là đội đó bị loại vì chẳng còn thời gian đâu mà xếp lại. Còn đội gần họ vì cười nhiệt tình quá mà cũng đánh rơi luôn cô nàng trên cao, thế là loại nốt.
Còn lại ba đội bước vào vòng thi tiếp theo.
Lần này, chị trưởng đoàn phát cho mỗi đội một tờ báo lớn, buộc cả đội đứng gọn vào trong đó, khi chị hô đến ba thì kh được bàn chân nào chạm đất, nếu kh thì bị loại ngay.
Cứ sau mỗi lần chơi, tờ báo lại được gấp nhỏ dần nhưng vẫn kh cho phép chân được chạm đất.
Ban đầu, chúng đứng thoải mái, sang lần thứ hai thì cõng nhau lên cho bớt chân lại.
Lẽ đương nhiên, cõng là Hoàng Thiên. chủ động và thì kh thể từ chối, tránh làm mất thời gian.
Hai đội kia sắp xếp cũng tài tình lắm, thành thử chưa đội nào bị loại.
- Nhỏ quá, lần này chắc thua . Bên kia họ đứng kiểu gì mà hay vậy nhỉ? – Chị Hoa đội bạn lom lom.
- Chúng ta cứ đứng một chân trong tờ báo và một chân ngoài đất. Khi chị hô đến ba thì co chân ngoài đất lên là được. – Hoàng Thiên hiến kế.
Chúng làm theo lời , vòng tay ôm chặt thắt lưng nhau. Ngay khi tiếng hô vừa dứt, cả bọn đồng loạt co chân.
Chị quản trò nghe đội kia tố đội nọ ăn gian thì chằm hăm quan sát thật lâu để chắc c rằng kh cái chân nào lòi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-125-tro-choi-dong-doi-2.html.]
Mặc dù đã cố bám trụ nhưng cuối cùng, một trong đội chúng mỏi chân, lắc lư qua lại hại cả đội đung đưa theo, qua trái, qua , trút nghiêng trút ngửa và kết quả là cùng nhau ngã nhào xuống đất. Bị loại thẳng cẳng.
Vì đã tới giờ chơi trò chơi lớn nên chị trưởng đoàn tuyên bố cho hai đội còn lại tg cuộc, chia đôi giải thưởng cùng nhau.
chút tiếc nuối, nếu cố thêm chút nữa thì đội cũng tg .
Sau tiếng còi hiệu, chúng nh chân xuất phát về trạm đầu tiên theo hướng mũi tên.
Thử thách để l được mật thư là chui lọt qua chiếc cổng được làm từ hai nhành cây nhưng kh được chạm vào.
cũng nhỏ con nên dễ dàng chui lọt. Các đồng đội cũng xuất sắc hoàn thành và l được mật thư.
c nhận là Hoàng Thiên giỏi thật, giải nh mà chẳng cần ai phụ giúp.
Chúng tiếp tục lên đường, vào rừng và dễ dàng vượt qua các trạm tiếp theo với sự cố gắng, đoàn kết của cả đội và đầu óc nh nhạy, th minh của Hoàng Thiên.
Cứ cái đà này, chẳng m chốc, chúng sẽ về đích và giành giải cao nhất.
Khi đến trạm thứ bốn cũng là lúc chúng vào sâu trong rừng. Trạm trưởng đưa ra một thử thách đó là buộc để lại giải mật thư để l bức mật thư tiếp đến trạm thứ năm.
- Thử thách gì ngộ vậy chứ? Đó giờ chưa th luôn đ. – Chị Hoa chau mày, lắc đầu tỏ ý phản đối.
- Chị à, đây là do ban tổ chức đề ra chứ em cũng chỉ làm theo thôi. – đàn dịu giọng giải thích.
- Nhưng đâu th ai bị bắt lại chứ. M đội kia được hết còn gì? Thử thách mỗi đội mỗi khác hay ? – nhọn miệng chen vào vì quá bức xúc.
- Đội là đội tới đầu tiên đ ạ. – Trạm trưởng tiếp tục giải thích.
Cuối cùng, Hoàng Thiên lên tiếng trấn an mọi và chấp nhận thử thách.
Sau khi giải bức mật thư cho chúng đến trạm thứ năm, đến tảng đá gần đó và ngồi nghỉ.
Chẳng hiểu cứ th tội nghiệp thế nào . Tr dáng vẻ cô đơn. Cứ được m bước thì lại ngoái đầu một lần.
- Nh lên Mỹ Trân. – Chị Hoa tóm l tay , kéo băng băng trong rừng.
Lần cuối ngoảnh lại thì chỉ th một màu x thẫm của cây lá, chẳng còn th Hoàng Thiên nữa.
Chúng tr thủ chạy thật nh theo hướng mũi tên.
Đang chạy khí thế thì bỗng sực nhớ rằng chưa đưa bộ đàm và thuốc đau đầu cho Hoàng Thiên.
Ban nãy lúc bận giải mật thư ở trạm đầu, nhờ giữ giúp và cầm luôn đến tận bây giờ. lo lỡ đâu đột ngột bị đau mà kh thuốc thì nguy mất.
Đáng lẽ bị bệnh thì nên ở trong lều mới đúng, ráng bon chen theo làm gì chẳng biết. Cái đồ ham vui.
Chưa có bình luận nào cho chương này.