Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 126: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng - 1

Chương trước Chương sau

- Chị Hoa, em quay lại để đưa bộ đàm cho giám đốc. Ban nãy nhờ em cầm hộ mà em quên đưa lại. – dừng chân, nói trong hơi thở gấp.

- cần thêm ai chung kh? – Chị Hoa cũng vừa thở vừa hỏi.

- Kh ạ, mọi cứ về trạm trước, em chạy nh lắm, đưa xong thì em quay lại liền.

Dứt lời, nh chóng quay lưng, vụt chạy ngược trở lại.

Thực ra, thứ muốn đưa cho là thuốc và nước chứ còn bộ đàm thì kh cũng kh c.h.ế.t được.

cứ chạy mãi, chạy mãi, đến lúc th đường hơi lạ mới dừng chân và quan sát xung qu.

Lẽ nào bị lạc ư? Rõ ràng đang định hướng theo các dấu mũi tên màu đen được vẽ trên thân cây kia mà. thể nhầm được.

Cuối cùng, chọn cách tin vào trực giác của , rời khỏi con đường đang chạy và rẽ sang hướng khác.

Cảm giác bất an dâng cao khi phát hiện ra con đường này cũng các dấu mũi tên màu đen.

Sẽ kh ban tổ chức nào đánh đố chơi như thế này cả.

Gió rừng vi vút lùa qua tàn cây tạo nên thứ âm th ghê rợn khi mà chỉ một . Sống lưng lạnh toát và răng va vào nhau lập cập.

Nội dung của những bộ phim phá án, ều tra bỗng xuất hiện trong đầu . M trang truyện thám tử lừng d Conan cũng liên tục xuất hiện trong đầu .

- Hoàng Thiên, kh xong , Hoàng Thiên.

Bằng tất cả sức lực, chạy thật nh về phía trước, bất chấp những nhành cây vướng víu cào xước tay .

đúng con đường ban nãy nên nh chóng tìm được đến trạm thứ bốn và cảnh tượng hãi hùng trước mắt khiến c.h.ế.t đứng.

Cái tự xưng là trạm trưởng kia đang đánh nhau với Hoàng Thiên, tr kịch liệt lắm, kh là đùa giỡn.

- Dừng lại. – hét lên khi th ta đạp vào bụng .

Nh như chớp, lao vọt tới, đỡ Hoàng Thiên lên, m.á.u từ đầu chảy xuống, nhuộm đỏ vai áo trắng, toàn thân mồ hôi nhễ nhại.

Ngước lên cái gã khùng kia, th đang cười, một nụ cười cực kỳ biến thái. Mặt cũng lem nhem vết máu, chẳng biết là của hay của Hoàng Thiên nữa.

- chuyện gì thì từ từ nói, là đồng nghiệp cả, lại ra tay nặng như vậy? – cố l lại bình tĩnh, lên tiếng hòa giải.

- Mỹ Trân, muốn g.i.ế.c , đừng phí lời nữa. – Hoàng Thiên lôi ra phía sau, gằn giọng nói.

Trời ơi, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở đây vậy?

th gã kia giống như bị ma nhập, cười man rợ, rút con d.a.o từ thắt lưng ra, từng bước tiến lại phía chúng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-126-my-nhan-cuu--hung-1.html.]

Rốt cuộc Hoàng Thiên đã gây ra chuyện gì? thù oán gì với ba đời bảy kiếp nhà gã mà gã muốn đoạt mạng chứ?

Khoảnh khắc gã lao tới, Hoàng Thiên nh tay đẩy vào gốc cây. ngã dúi dụi trên đám lá mục, xây xẩm mặt mày, chẳng biết đâu là đâu.

Lúc ngóc đầu lên thì th hai đang ghì l nhau, xoay tròn tròn. Trên tay gã ta vẫn đang cầm chặt con dao.

Nhác th tảng đá gần chỗ , vội vàng dùng sức nhấc lên.

Mạng chắc cũng lớn lắm, được bà độ dữ lắm chứ nếu kh ban nãy mà đ.â.m đầu vào tảng đá này thì hồn đã khắc xuất ra khỏi cơ thể .

Cái tên muốn g.i.ế.c Hoàng Thiên đang quay mặt về phía nên gã th rõ mồn một hình ảnh đang loạng choạng vác tảng đá bước tới.

ều Hoàng Thiên giữ chặt quá khiến gã kh thể thoát ra dù đã cố vẫy vùng.

Hai họ cứ xoay tròn, hại cũng chạy theo để c cho đúng mục tiêu.

Khi Hoàng Thiên cố trụ, kh cho gã di chuyển nữa thì dùng hết sức bình sinh đưa tảng đá lên cao quá đầu.

nhất định sẽ hạ gục tên khốn này bằng một động tác. sẽ trả thù cho Hoàng Thiên.

Vừa hét lên để tăng sức cho thì vấp luôn vào cành cây khô, mất hết thăng bằng, ngã nhào ra phía trước.

Đá đường đá mà đường .

Quá bực , trườn lên, nhặt l khúc cây vụt mạnh vào chân gã.

- Á… á… con chó…

Cơn đau khiến gã bu tay khỏi cán dao. Chỉ chờ thế, Hoàng Thiên liền thúc m cú liền vào bụng gã.

Khoảnh khắc gã ngã xuống thì cũng kh khá hơn là bao, lảo đảo, mất thăng bằng.

- Hoàng Thiên, kh chứ? – lao đến đỡ l Hoàng Thiên, nước mắt rơi giọt ngắn giọt dài.

- Kh xong , tới, mau… chúng ta mau khỏi đây.

quàng tay qua cổ gấp gáp dìu bước thật nh.

Cái tên này thật là nặng quá , giá như nhẹ chút thì vác lên vai chạy cho lẹ. biết cũng đang cố gắng theo kịp bước chân .

Nếu mà bị chảy m.á.u nhiều như , chắc c ngất tám đời , chẳng còn biết trời trăng mây gió gì nữa.

Chạy trốn là cách tốt nhất vào lúc này. và Hoàng Thiên chẳng biết tiếng bước chân giẫm trên lá khô tốt hay kẻ xấu.

Chúng kh biết còn ai trong số những theo đoàn du lịch ý đồ xấu với .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...