Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 127: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng - 2
Hai chúng cứ cắm đầu chạy, kh biết là qua bao lâu. Máu trên đầu Hoàng Thiên càng lúc càng ứa ra nhiều hơn. chẳng gì để băng tạm cho cả. Áo là áo thun, kh xé được.
Những mảng lá mục còn ướt sương đêm trơn trợt hại và ngã lên ngã xuống hơn chục lần.
- Hoàng Thiên, cố lên . – ôm l , kéo đứng lên sau cú ngã trời giáng.
Lúc trước, thể lôi ra từ chiếc ô tô méo mó nhưng hiện tại kh niềm tin sẽ mang được ra khỏi nơi âm u nguy hiểm này.
Hơi thở của gần như đứt quãng, trái tim nhảy tưng tưng, chẳng còn theo nhịp bình thường.
- Em chạy Mỹ Trân, chạy thật xa vào, để ở lại ngăn chúng. – gỡ tay ra, thều thào lên tiếng.
- Đồ ên, đứng còn kh vững, ngăn cái gì được mà ngăn. Đi, tới đâu hay tới đó. c.h.ế.t thì cùng chết.
Cái tên ên này. nghĩ sẽ bỏ mà chạy thoát thân hay ?
cũng chẳng can đảm gì cho cam. sợ bị đau, sợ bị g.i.ế.c nhưng còn sợ biến mất khỏi cuộc đời này hơn.
Vội vàng tóm l cánh tay Hoàng Thiên, quàng qua vai tiếp tục dìu bước tiếp. kh còn sức và cũng mệt lử , kh chạy nổi nữa.
Nhưng cho dù chậm như rùa thì vẫn cố bước, kh thể ngồi trân mắt lũ ác ôn kia đến xiên m nhát vào được.
Lẫn trong tiếng lá ru xào xạc trong gió là tiếng bước chân giẫm lên lá khô. khóc như ri vì quá sợ hãi. lẽ và Hoàng Thiên sẽ lên bàn thờ ngồi chung một ngày mất.
Biết trước thì sẽ kh đợt này đâu, đợt sau cũng giả ốm và ở nhà luôn. Nếu kh , chắc c cũng kh .
- Ối…
Nước mắt nhòa tầm nên hụt chân, kéo theo Hoàng Thiên ngã nhào lăn vèo vèo xuống con dốc.
Đầu óc quay cuồng, hỗn độn, toàn thân đau đớn vì bị va đập, chẳng biết là trúng gốc cây hay đá tảng nữa. Mãi khi dừng lại, mới nhận ra chưa bán muối.
Đang định nhổm dậy thì Hoàng Thiên vươn tay ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u vào n.g.ự.c . Mùi m.á.u t nồng xộc vào mũi khiến suýt nôn.
- Nằm im, chúng đến.
Hai bàn tay siết chặt l áo , mắt nhắm nghiền. thậm chí kh dám thở, sợ rằng lúc hít vào, cơ thể sẽ phồng lên, gây chú ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-127-my-nhan-cuu--hung-2.html.]
Cảm giác này so với lúc gặp tai nạn cách đây hai năm về trước còn kinh khủng hơn nhiều.
- Chết tiệt, thằng Huy nói thằng ch.ó đó bị thương nặng lắm mà, chạy nh vậy được? Cái con nhỏ kia là ai mà tới phá đám vậy? – Tiếng một đàn vang lên đầy tục tĩu, vô giáo dục, vô văn hóa, vô đạo đức.
- Thư ký của nó chứ ai? khi là tình nhân được bao nuôi .
Cái quái gì vậy? đây tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ mà cái tên kia dám sỉ nhục là gái bao à?
Cái tên đang ôm cứng ngắc đây còn mò tới tận nhà ăn cơm miễn phí đ nhé.
- Thôi, phục kích nó lần sau vậy. Quay lại đem thằng Huy ra khỏi đây .
nghe tiếng nhổ nước bọt tiếp đó là tiếng bước chân ngày càng xa dần.
Qua hết thêm tầm năm phút nữa, Hoàng Thiên mới dần nới lỏng tay cho rời khỏi .
- Hoàng Thiên, cố lên, dìu ra khỏi đây.
- … kh thể … được nữa…
, cố đến giờ phút này đã là một kỳ tích, là , nào siêu nhân đâu.
biết làm thế nào bây giờ? Cứ đà này thì c.h.ế.t mất. mà c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t theo mất.
Bàn tay run rẩy đưa lên khoảng kh như muốn sờ vào mặt nhưng chưa chạm tới đã rớt ngược trở xuống, mắt khép lại, toàn thân thả lỏng.
- Kh… Hoàng Thiên, mau mở mắt ra, làm ơn… làm ơn tỉnh lại . Xin đừng xảy ra chuyện gì. Đừng mà…
Nước mắt tuôn như mưa. Trên tàn lá x, những giọt nước từ trời cũng chậm chạp rơi xuống. Và mưa ngày càng nặng hạt.
luống cuống dùng tay che c chỗ vết thương trên đầu , cuối cùng, dùng cả thân ôm l đầu , thì thầm cầu nguyện cho bình an.
chỉ biết làm thế này thôi. ngu ngốc và kh thể nghĩ ra được cách nào khá hơn. đã đánh rơi bộ đàm , kh cách nào liên lạc nhờ trợ giúp cả.
Qua kh biết bao lâu mà mưa vẫn mãi rơi đều, kh tạnh. mệt lả , dần mất ý thức.
Nếu như số phận đã định đoạt như vậy, chấp nhận. kh oán thán. Khi qua thế giới bên kia, sẽ nắm l tay Hoàng Thiên và kể cho nghe mọi chuyện.
sẽ đồng ý cùng làm lại từ đầu. sẽ yêu thương để bù đắp những tổn thương nặng nề khiến oán hận . sẽ làm như vậy. Chắc c là như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.