Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 133: Tâm Trạng Hóa Thành Mớ Hỗn Độn - 2
Tiếp đó, hai cái micro được trao vào tay Hoàng Thiên và . Cùng lúc này, nhạc bài Như Đã Dấu Yêu vang lên và Hoàng Thiên bảo sẽ hát bài này luôn, kh cần chọn bài khác.
Kh gian bây giờ chỉ còn lại tiếng nhạc êm ái cùng giọng hát của và . kh dám , chỉ vào màn hình.
Ca từ của bài hát và chất giọng trầm ấm của khiến trái tim day dứt, đau đớn, nước mắt cứ chực trào ra.
, đến với với tất cả tâm hồn, đến với với tất cả trái tim nhưng kết cục vẫn chia xa, cố quên đối phương, cố quên khung trời hoa mộng đó.
Vùng ký ức ngọt ngào đó sẽ chỉ còn là quá khứ, ám ảnh trong cơn mơ hoang mỗi khi đêm về.
Hát được nửa bài, đến khúc nhạc dạo, Hoàng Thiên đột ngột đưa bàn tay ra trước mặt .
Kh muốn mất mặt với các nhân viên nên đành phối hợp, đặt tay lên cho nắm l. Tay vẫn vậy, to và ấm áp, mềm mại như vải.
Bài hát vừa dứt, vội rụt tay lại, l cớ nhà vệ sinh. Khoảnh khắc cánh cửa vừa đóng thì nước mắt cũng tuôn rơi giọt ngắn giọt dài.
Dư âm của ca khúc vẫn còn ám ảnh , tiếng hát như đang qu quẩn bên . Đau lòng quá. Xót xa quá.
Giá như chỉ là một nhân viên bình thường, giá như đừng là một trong hai thừa kế của Hana.
Lúc trở ra, mọi đã rời , chỉ còn mỗi Hoàng Thiên đứng đó. Hai chúng im lặng nhau hồi lâu.
muốn hỏi định đâu nhưng kh tài nào mở miệng được, lưỡi cứ cuộn lại, cứng đơ.
- đưa em về nhé.
- À… kh, cùng Tấn Phong và Ánh Tuyết. Chào giám đốc.
Sau câu trả lời, nh chân lướt qua và bước thật mau.
Hóa ra, Ánh Tuyết đang chờ ngoài cửa. cầm l tay cô và kéo .
đã nghĩ rằng mối quan hệ giữa và sẽ trở nên thân thiết như xưa sau cuộc rượt đuổi trong rừng.
Thế nhưng, sự xuất hiện của Hellen đã khiến tỉnh mộng. Chúng kh thể nào đâu.
Vẫn như mọi lần, Tấn Phong đưa Ánh Tuyết về trước đưa về sau. Suốt quãng đường, đủ tinh ý để nhận ra sắc mặt khó coi của đàn vốn luôn dịu dàng, cưng chiều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-133-tam-trang-hoa-th-mo-hon-don-2.html.]
Mãi khi xe dừng trước cổng, kh chịu được nữa nên lên tiếng hỏi lý do. Và đáp lại là ánh mắt vô cùng xa lạ từ .
- vậy? giận em vì chúng ta cùng họ ? Rõ ràng Hoàng Thiên đề nghị và đồng ý, kh em. – mất hết kiên nhẫn, tuôn một tràng dài.
- thể làm gì khác hơn ngoài việc đồng ý? ta là sếp trực tiếp của em mà.
- Kh. thể từ chối nhưng lại đồng ý. Tấn Phong, muốn xem thái độ của em khi đối mặt với Hoàng Thiên như thế nào đúng kh? rốt cuộc muốn th biểu hiện gì trên mặt em khi đối mặt với ta vậy?
lẽ bị nói trúng tim đen nên Tấn Phong im lặng, tay siết chặt l vô lăng, môi mím lại như đang cố kiềm nén cơn giận.
th thật lạ lẫm, kh giống Tấn Phong của . đã muốn giữ tình bạn, tình em này vĩnh viễn nhưng xem ra thật khó.
cũng đã từng nghĩ sẽ cho và bản thân một cơ hội nhưng đến hôm nay, nhận ra giữa chúng kh sự cảm th cần .
Nước mắt rơi lách tách xuống. Dẫu cố thế nào thì vẫn kh kiềm lại được. Cuối cùng, òa khóc như đứa trẻ.
kh hiểu tâm trạng đang hỗn độn đến mức nào đâu. kh hiểu đang cố gắng thế nào để thể nở nụ cười trước mặt mọi .
kh hiểu đang cố chắp vá tim để thể đón nhận . hoàn toàn kh hiểu. chỉ muốn th những gì đang nghi ngờ.
- Mỹ Trân, xin lỗi.
- Em vào đây, lái xe cẩn thận.
hất tay Tấn Phong ra khỏi đẩy cửa xe, bước xuống, gấp gáp mở khóa và chạy nh vào nhà.
kh bật đèn mà chui vào góc và ngồi co cụm. Từ bao giờ mà lại sợ ánh sáng và cảm th bản thân chỉ an toàn khi ở trong bóng tối thế này.
bị bệnh kh? bị trầm cảm đúng kh? Tới một lúc nào đó, sẽ tự kết kiễu đời đúng kh?
Tiếng chu ện thoại liên tục réo vang và gọi đến chính là Tấn Phong. vẫn chưa , vẫn đứng trước cổng nhà .
Cuối cùng, gởi tin n xin lỗi và xin hãy ra cho nói vài lời.
Thật lòng, chẳng giận, chẳng trách cứ gì đâu. Chỉ cảm th buồn và tủi thân khi mà ngỡ như hiểu nhất lại chẳng hiểu cho .
quý mến , thương chẳng khác nào ruột thịt thì làm mà ghét cho được.
từng nghĩ chính là đàn kh cùng huyết thống thứ hai thể khiến hy sinh mạng sống của khi xảy ra biến cố nào đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.