Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 134: Hợp Đồng Trong Quá Khứ - 1

Chương trước Chương sau

Cũng kh thế cứ để Tấn Phong đứng ngoài đó mãi nên sau một lúc, cố gắng ngừng khóc, lau khô mặt bước ra.

Th mở cổng, gương mặt đang ủ dột của rạng rỡ hẳn lên. Ánh đèn vàng vọt xuyên màn đêm soi rõ các đường nét trên mặt . đã trở lại dáng vẻ mà từng quen biết.

- Mỹ Trân.

- lẽ c việc nhiều khiến tâm trạng của cả và em kh tốt lắm. Em ổn . Em kh đâu. về nhà nghỉ ngơi , mai còn đến c ty. – hít một hơi thật sâu và nói.

- Đừng giận nữa nhé. sai . sẽ kiểm soát bản thân.

- Em kh giận. Đợi em bán được vài căn hộ cùng Ánh Tuyết đâu đó vài ngày nhé.

- Kh em đang làm thư ký cho Hoàng Thiên ?

lắc đầu, khẽ cười đem chuyện đã trở lại vị trí nhân viên kinh do nói cho Tấn Phong nghe.

thể nhận ra niềm vui khấp khởi trong ánh mắt sâu thẳm của .

- Được. Nhưng kh nhất thiết đợi em bán được nhà đâu. thể lo tất cả. – đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt , dịu dàng cất lời.

Cơn gió đêm se lạnh làm yếu lòng, mong muốn tìm chút hơi ấm từ đàn đã luôn ở bên những lúc bản thân chìm vào tận cùng đau khổ.

là phận gái, vẫn mong mỏi một bờ vai vững chãi để tựa nương, ít nhất là trong những lúc tâm trạng trở nên tồi tệ.

Đôi chân kiễng lên từng bước và từ từ tựa vào lòng , kịp giấu dòng nước mắt.

Bàn tay to của nhẹ nhàng vỗ về trên tấm lưng mảnh khảnh. thoáng nghe tiếng thở dài vọng trong bóng đêm tĩnh lặng.

- về . Sau này kh được làm mặt lạnh với em nữa. – đẩy ra, mỉm cười và đưa ra lời yêu cầu.

- hứa.

Th Tấn Phong cứ mãi chần chừ, xua tay ra hiệu cho .

mất đâu tầm hai phút nữa thì mới chịu lên xe và rời . kh vào nhà vội mà đứng ngóng theo cho tới tận khi hai ánh đèn đỏ sau đuôi xe khuất khỏi tầm mắt.

Cứ ngỡ hôm nay tâm trạng sẽ vui khi được đưa ăn lẩu nướng, nào ngờ sự xuất hiện của Hoàng Thiên đã khiến mọi chuyện thành ra lủng củng thế này.

Lại một cơn gió lạnh đột ngột tạt ngang khiến rùng , vội vàng quay đầu trở vào.

Thế nhưng, khi tay vừa chạm cổng thì một bàn tay khác đã vươn tới, giữ lại. Bàn tay đẹp, trắng trẻo với những ngón thon dài mà hằng ao ước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-134-hop-dong-trong-qua-khu-1.html.]

bị bất ngờ đến bất động, mãi m giây sau mới định thần, ngước lên.

- Giám đốc.

- Làm ơn Mỹ Trân, đây kh c ty. thái độ của em lúc ở trong rừng và khi về thành phố lại thay đổi như chong chóng vậy?

Từ trạng thái lo sợ, biến thành phẫn nộ. Cái gã này đang chỉ trích thái độ của ?

vẫn tôn trọng , nói năng kính trên nhường dưới, lễ phép như thế còn đòi gì nữa?

Chính , chính đã khiến một ngày mới của trở nên tồi tệ từ sáng cho đến tối. Và giờ vẫn còn đeo bám để ám .

- tìm chuyện gì vậy? – rụt tay lại, bày ra vẻ mặt lạnh lùng và hỏi.

- khát nước.

- Cái gì?

Hoàng Thiên cười cười, chỉ tay vào trong nhà. biết nếu kh cho một ngụm nước thì sẽ kh đâu.

Đó chỉ là cái cớ của thể mua bừa một chai nước bên đường hoặc chạy thẳng về nhà, kh cần cất c đến đây.

Đường từ quán karaoke về khu villa kia gần xịt, gần hơn đường từ đó về nhà gấp năm, sáu lần.

xụ mặt, đưa chân đá cho cánh cổng mở ra.

Hoàng Thiên nh nhẹn chạy ù vào. th giống như con nít ba tuổi. Chẳng biết thực sự trưởng thành hay chưa nữa, cứ nửa nạc nửa mỡ, nửa này nửa nọ.

- Nước đây, uống nh về.

Đặt ly nước xuống bàn xong, kho tay chờ đợi. vẻ Hoàng Thiên khát thật, nốc một hơi hết cạn, chẳng còn giọt nào.

Cho chừa cái tội ăn mặn. Ban nãy trong quán lẩu nướng, th ăn nhiều nước mắm lắm. Ăn mặn cho lắm vào, sau này tuổi lại bị cao huyết áp cho mà xem.

- Ăn mặn kh tốt cho cơ thể đâu. Trước đây ăn nhạt lắm mà. – đặt ly nước thứ hai xuống trước mặt , nói vài câu bâng quơ.

- đang bị cảm, mất vị giác nên mới thế thôi. Bình thường kh ăn mặn lắm đâu.

nói thì mới để ý. Giọng hơi khác khác. Ý nghĩ bài xích ra khỏi cuộc đời luôn thường trực trong đầu đã khiến kh còn tinh ý để nhận ra đang kh khỏe, đang bị bệnh.

Hóa ra, buổi trưa bỏ bữa là vì nhạt miệng, kh muốn ăn.

Cái cô Hellen kia đâu nhỉ? Đáng lẽ cô nên nấu một bữa ngon và mang tới dỗ tình ăn khi ta chán cơm chán phở chứ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...