Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 136: Rất Giống Bà Chủ Nhà - 1
Đúng bảy giờ tối, đã mặt trước cổng nhà Hoàng Thiên. Mười giờ đêm mới bay nhưng bảo tới sớm một chút.
lẽ muốn dặn dò gì đó. Ví dụ như phòng nào được vào, phòng nào thì kh, được làm cái gì mà kh được làm cái gì. Tóm lại thì, vẫn hy vọng giữ nếp sống cũ.
Cảm giác đầu tiên khi bước qua cánh cổng là cảm giác thân thuộc. Tất cả gần như kh gì thay đổi.
Các chậu kiểng vẫn ở nguyên vị trí cũ dù rằng bên trong là cây mới, cây chổi quét sân vẫn dựng ở vị trí cũ. Giống như là chưa từng rời .
- Em mang đồ vào phòng ra dùng bữa tối với nhé. vừa mới nấu xong. – vừa khóa cổng vừa nói.
- đã ăn tối .
- Thì ăn thêm chút nữa. Vào em.
cười hiền, chạy ù vào trước. liếc xéo bóng lưng một cái cũng lững thững theo sau.
Khoảnh khắc chạm tay vào cánh cửa của căn phòng đã ngủ trong suốt ba năm, lòng bồi hồi xao xuyến hệt như cảm giác về thăm lại mái trường xưa cũ.
Bên trong vẫn vậy, một chiếc giường đầy đủ chăn ga, gối nệm và một chiếc tủ gỗ, một chiếc bàn nhiều ngăn. ều, dường như tất cả đều được thay mới, chỉ giữ nguyên vị trí mà thôi.
Bàn tay mò mẫm chạm vào từng thứ một, dòng ký ức ngọt ngảo chảy qua trong tim, vừa đau, vừa hạnh phúc.
Đặt chiếc ba lô xuống giường, nh chóng trở ra, vào nhà bếp.
chiếc bàn ăn bày biện tươm tất, đẹp mắt, cũng chẳng l gì làm ngạc nhiên bởi trước đây, khi chính thức nhận lời yêu Hoàng Thiên, mỗi khi mẹ vắng nhà và rảnh rỗi thì vẫn tự tay nấu nướng cho .
- nấu gì mà tùm lum món vậy? – kéo ghế ngồi đối diện , hỏi nhỏ.
- đãi em mà. Toàn món em thích, em kh nhận ra ?
- Hai năm , sở thích đã thay đổi. - hờ hững đáp. Chẳng hiểu cứ thích phản bác lại khi nhắc nhớ về ngày xưa.
- Vậy… tình yêu thì thay đổi kh? – Giọng thoáng ngập ngừng.
- chứ.
đoán Hoàng Thiên th cảnh ôm Tấn Phong. Tấn Phong chưa lâu thì xuất hiện chứng tỏ đã đến từ trước và ngồi trong xe ra.
Vậy cũng tốt, để dẹp bỏ cái suy nghĩ chắp vá lại mối tình dở dang kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-136-rat-giong-ba-chu-nha-1.html.]
Sau câu trả lời của cho đến hết bữa ăn, cả hai chẳng nói thêm lời nào. giành phần rửa chén và bảo lên lầu chuẩn bị đồ đạc.
Thế nhưng, cái gã này lại bảo đã sắp xếp quần áo xong cả , cứ thế mà đứng tựa lưng vào vách tường ngắm .
nghĩ nếu quét sơn thì cũng bị đến bong tróc mất.
- dặn dò gì kh? cần né phòng nào ra kh hay là được xuyên khắp căn nhà. – lên tiếng cho bầu kh khí dễ thở hơn. sắp c.h.ế.t ngộp .
- Kh. Em cứ tự do, xuống hầm rượu hay lên nóc nhà cũng tùy em.
xuống hầm rượu mà tế hay gì vậy? lên nóc nhà để trò chuyện cùng mèo hoang à?
Ngày rời khỏi , nằm mơ cũng kh ngờ sẽ quay lại nơi này, cùng ăn cơm đứng đây rửa chén.
Thời gian dần , khi chiếc đồng hồ vang lên hồi chu báo thì Hoàng Thiên cũng kéo vali ra cửa. nh chóng chạy mở cổng cho .
Lần này, đứng theo hai bóng đèn đỏ sau đuôi xe cho đến khi mờ căm mờ đui mới quay vào, lững thững đến từng căn phòng, nhóm ngó qua một lượt.
Phòng của bà Ngọc Minh giờ đây trống trơn, chỉ m bức ảnh được đặt trên bàn, quần áo và giày dép đều biến mất cả .
Cũng , giữ lại chỉ khiến còn thêm đau buồn, hoài niệm quá khứ tang thương mà thôi. Chỉ cần giữ họ trong tim là được.
mon men đến thư phòng. Bên khung cửa sổ vẫn đặt những chậu cây bé xinh nhưng biết chúng mới hoàn toàn, kh những cái cây cũ.
Khoảng thời gian mà ều trị bên Mỹ đủ cho chúng lụi tàn.
Giá sách kh hề bám bụi. tự dọn dẹp tất cả ?
Điểm cuối cùng đến trước khi quay về phòng ngủ là phòng .
Giây phút ánh mắt vừa đến chiếc bàn kê gần đầu giường, như bất động, tiếp đó, cảm giác xúc động dâng trào khiến nghẹn ngào.
Bức ảnh Hoàng Thiên hôn lên trán trong căn phòng mờ ảo năm được trưng bày ngay chính giữa, xung qu và trên hàng dây phơi là những bức ảnh khi đang làm việc tại c ty. Góc nghiêng , bóng lưng nhưng kh bức nào là trực diện cả.
chụp lén ?
Về tới phòng mà nước mắt vẫn hoài tuôn rơi. biết làm với bây giờ? thương . yêu . xót , tội nghiệp nhưng kh thể bước về phía và ôm vào lòng được.
chẳng còn nghi ngờ nữa. tin lần nữa tiếp cận và theo đuổi là vì vẫn còn yêu , kh ý trả thù chuyện cũ. Là tâm kh tốt, đ.â.m ra nghi ngờ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.