Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 135: Hợp Đồng Trong Quá Khứ - 2
lẽ cô cũng đang bận làm việc. Từ ngày Hoàng Thiên bị tai nạn, Hellen cũng theo về Mỹ, chẳng quay lại Việt Nam và cũng chẳng th góp mặt trong các show diễn. Black Roses giao lại cho đồng sáng lập quản lý.
biết ều đó từ cái miệng của Ánh Tuyết. Ánh Tuyết cũng chịu chi tiền cho mỹ phẩm lắm, riết thành khách hàng thân thiết của thương hiệu luôn.
Cô bạn vào đó mua sắm nghe ngóng được từ các nhân viên. Sau đó, về tọc mạch lại cho trong cơn say chếch choáng.
- về được chưa? Hay định uống hết nước của nhà ?
- Về chứ. À, Mỹ Trân à, nhờ em đến tr nhà giúp một tuần nhé. Ngày mai em thu dọn ít đồ sang đó ở một tuần .
Cái tên này đang nói gì vậy? Tự nhiên bảo sang nhà ở một tuần.
nghĩ là trùm của cuộc đời hả kia? bảo thì ? chỉ nghe lời nếu đó là vì c việc của c ty, thế thôi.
- quay lại Mỹ để kiểm tra sức khỏe. Bàn thờ mẹ và ba cần hương khói cho bớt lạnh. Cá cũng cần cho ăn. Em giúp nhé. – cất tiếng ngay khi vừa há miệng định nói lời từ chối.
Hóa ra Mỹ. Sức khỏe của vấn đề gì ? Xem ra, lương tâm kh cho phép từ chối .
Cơ mà còn nghĩ sống cùng Hellen đ. Lẽ nào họ vẫn chưa kết hôn. Nhưng mà thể nhờ cô . Cô là bạn gái của , tiện hơn nhiều chứ.
Hay là, lần này cô cũng cùng nên mới nhờ , một giúp việc ba năm kinh nghiệm lau chùi, dọn vén căn biệt thự .
- … bị bệnh gì ? – ngập ngừng hỏi, hai tay đan vào nhau.
- Kiểm tra định kỳ thôi.
- … nhờ khác được kh?
- Kh được. kh muốn lạ vào nhà . Mỹ Trân à, em còn nợ và mẹ .
Tim bỗng giật mạnh và mắt mở to đàn phía đối diện. Bộ dạng của bây giờ nghiêm túc, kh giống trẻ em nữa, giống lớn , chững chạc, nghiêm nghị , l vợ gả chồng được .
Cơ mà nợ cái gì vậy kìa?
- Em ký hợp đồng mười năm và nhận đủ số tiền nhưng em chỉ mới làm được ba năm thì biến mất. Vậy nên, em giúp lần này , một tuần bảy ngày, tương ứng với bảy năm, xí xóa tất cả cho em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-135-hop-dong-trong-qua-khu-2.html.]
Thì ra món nợ mà Hoàng Thiên nói là hợp đồng lao động giữa và mẹ . Thật ra, mẹ đã xí xóa cho từ lâu .
Từ khi nhận lời rời xa thì món nợ đó đã kh còn. ều, làm mà biết được. Và chẳng lời nào để giải thích.
Thôi thì, coi như chịu thiệt vậy. Dù gì cũng chỉ bảy ngày. Bảy ngày sẽ trôi nh thôi. Nghĩ đến đó, gật đầu đồng ý.
- Cảm ơn em. - lộ rõ vẻ vui mừng, chống tay đứng lên và trao chìa khóa nhà cho .
tiễn về khi trăng đã lên cao thật cao. Chẳng hẹn mà cả hai cùng lúc ngửa cổ lên vầng trăng đang treo lơ lửng trên nền trời quang đãng.
Bên cạnh ánh trăng kia luôn một ngôi thủy chung đứng đó. đã từng tin rằng là ngôi bên cạnh , bên cạnh mãi mãi, hết kiếp này.
Hoàng Thiên đột ngột quay đầu, dặn trong một tuần tới kh cần đến c ty, đợi về làm luôn, nghỉ ngơi thêm một tuần cho khỏe hẳn.
Và cũng ngoan ngoãn gật đầu. Biết làm được. là sếp. là nhân viên. bảo hướng Đ thì thể hướng Tây chắc? bảo lên rừng thì dám lội xuống biển kh?
Dẫu muốn theo hai cái bóng đèn đỏ sau đuôi chiếc ô tô xịn sang của Hoàng Thiên cho tới khi nó khuất hẳn nhưng đành đóng cổng ngay khi vừa bước cả hai chân lọt ra ngoài lãnh thổ của quay ngoắt vào nhà.
sợ sẽ nhận ra tâm tư của , sợ nhận ra lưu luyến , kh nỡ xa .
- Mỹ Trân, cám ơn em. – Tiếng lại đột ngột vang lên khiến chân chững lại.
- Vì ều gì? – quay đầu, nheo mắt qua chấn song sắt.
- Vì tất cả. sẽ ghi nhớ câu nói của em lúc ở trong rừng. Chết thì cùng chết.
Nói đến đó, Hoàng Thiên mỉm cười chui vào trong xe, nhấn một ga, chạy mất dạng.
đứng như bị trời trồng, sống lưng lạnh như bị ai chườm nước đá. Não hoạt động hết c suất cũng kh hiểu nhắc lại câu đó với ý gì?
th giống m tên cuồng yêu, biến thái vậy.
Đang yên đang lành ai lại muốn c.h.ế.t chứ? Lúc đó quýnh quáng mà thì cứ bảo bỏ của chạy l . À kh là bỏ chạy thoát thân nên mới buột miệng nói ra câu thôi.
- Hoàng Thiên, đừng bệnh nặng thế chứ. làm em sợ đ. Đồ ên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.