Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 151: Đời Còn Dễ Thương - 2
Ánh nắng ngoài ô cửa sổ đậm dần nhạt dần theo những câu chuyện phím. Lúc Ánh Tuyết rời , hoàng hôn cũng bu lơi.
Theo yêu cầu của Tấn Phong, đỡ lên xe lăn đưa xuống dạo mát trong khuôn viên bệnh viện.
đàn này từng bế , ôm l và chở che cho những ngày yếu đuối nhất nhưng giờ đây lại nhờ tới chiếc xe lăn này. Càng nghĩ càng chạnh lòng.
đẩy Tấn Phong đến dưới gốc cây dừng lại, lót dép ngồi lên gương mặt đẹp trai.
Gió từ bốn bề thổi mái tóc đen nhánh của bay lộn xộn, cơ mà vẫn đẹp trai lắm.
- Hết tuần sau là thể tự , kh cần nạng nữa. – đưa tay vuốt nhẹ mái đầu , giọng thoảng trong tiếng gió nghe êm tai, gợi nhớ tới tiếng đàn của vị nữ tu già trong cô nhi viện.
- Nhưng dìu và kh nên nhiều. – phụng phịu đáp.
- Ừ, đừng lo lắng, tự biết lượng sức .
Những tiếng xì xầm từ các bệnh nhân khác vọng đến khiến cả và Tấn Phong đều nở một nụ cười. Kh hẳn là cười vì vui đâu.
Họ khen và đẹp đôi, còn bảo chúng chắc c sẽ sinh ra những đứa trẻ đáng yêu.
Cuối cùng thì một tuần nữa cũng trôi qua và cũng đã hoàn thành nhiệm quái đản mà Hoàng Thiên giao.
Sau khi đọc lại tất cả một lượt, hài lòng và tự hào dù rằng chín mươi phần trăm c việc này là nhờ Tấn Phong và các cộng sự của giúp đỡ.
Chiều thứ sáu, và phó giám đốc của c ty MK đưa Tấn Phong đến nhà hàng, khách sạn Hoàng Gia tọa lạc ngay trung tâm thành phố.
Vì tối nay hẹn dùng bữa cùng một đối tác quan trọng vừa bay từ Singapore sang nên thay vì về nhà lại chạy tới đây thì ở lại và chờ luôn.
Chiếc ô tô đưa chúng đến tận cửa chính thì dừng lại. Vì phó giám đốc còn về nhà chuẩn bị cho cuộc hẹn nên mau mắn mở cửa, dìu Tấn Phong vào trong.
đã thể lại nhưng chậm và cần dìu khi kh sử dụng nạng.
- Cẩn thận nhé, từ từ nào. – vừa nhắc nhở vừa quan sát bước chân .
Thang máy đưa chúng lên tận lầu năm. Căn phòng VIP này được Tấn Phong thuê qu năm. Nó gần giống như một căn hộ nhỏ của riêng , sẵn quần áo treo trong tủ.
Những lúc tiếp khách về muộn, chọn đến đây ngủ thay vì về nhà gọi cửa làm phiền mẹ và giúp việc.
- mặc bộ nào đây? – chui đầu vào tủ, vừa lựa vừa hỏi.
- Em chọn . Bộ nào cũng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-151-doi-con-de-thuong-2.html.]
Thế là, chọn một bộ vest màu x đậm cho . giống Hoàng Thiên, nước da trắng nên hợp với cả màu tối lẫn màu sáng. ều, thích họ trong những bộ vest tối màu hơn.
Nói làm nhỉ? Áo sơ mi trắng tinh nằm bên trong áo vest màu đen hoặc x đậm khiến họ trở nên quyền lực, mạnh mẽ và quyến rũ cực kỳ. Hơi lạnh lùng, cao ngạo và mùi tiền bay qu.
- Em dìu vào nhà tắm nhé. – nhẹ nhàng quàng tay qua cổ .
Nếu Tấn Phong là em bé, sẽ tắm cho . ều, lớn và kh vợ . Hơn nữa, thể tự vệ sinh cá nhân được.
Khi cánh cửa nhà tắm đóng lại, lăn ngay lên giường, định bụng sẽ nhắm mắt một chút dìu ra khi đã tắm xong.
Thế nhưng, đã ngủ quên và khoảnh khắc giật tỉnh giấc thì đã lù lù trước mặt, chỉn chu, lịch lãm trong bộ vest hàng hiệu.
Hẳn đã mất nhiều thời gian để mặc nó lên .
- Em dậy à? Th em ngủ ngon quá nên kh nỡ gọi. Hai tuần qua vất vả cho em .
- vất vả là mới đúng. Vừa dưỡng bệnh lại vừa giúp em hoàn thành c việc. Cảm ơn nhiều lắm, Tấn Phong.
nở nụ cười buồn, gật đầu tiến lại gần , ngồi xuống bên cạnh và lần nữa lặp lại những lời đã nói với khi còn ở trong bệnh viện.
Nếu biết hôm đó kh là tự nguyện mà là bị Hoàng Thiên tính kế thì chắc sẽ lại tìm ta mà tính sổ.
Lần đó, đã ngây thơ khi nghĩ rằng Hoàng Thiên đã hết hận khi biết cũng bị thương nặng trong vụ tai nạn năm . Thế nhưng, xem thường lòng quá .
- Vậy… em về nhé. Chắc phó giám đốc cũng sắp đến . – nhoẻn cười, rút tay ra khỏi bàn tay ấm áp của .
Rời khỏi khu nhà hàng khách sạn sang trọng, lững thững dưới hàng cây già cỗi ven đường.
Những ánh đèn xe xuôi ngược cứ nhòe dần và giọt nước mắt cũng lặng lẽ rơi xuống, thấm vào lớp khẩu trang.
Cũng may là cái khẩu trang nên mới thoải mái khóc khi trời kh mưa.
Yêu hận đan xen là một cảm giác vô cùng khó chịu. Chỉ còn hai ngày nữa, lại giáp mặt đó.
Đành thôi vậy, đã quyết định , sau khi trao mớ hồ sơ này cho , sẽ làm đơn thôi việc.
ký hay kh ký cũng kh quan trọng, sẽ nghỉ việc ở đó và đến c ty Tấn Phong.
quá mệt mỏi . Mải miết trả thù, trả đũa cũng chẳng khiến cuộc đời của nhuộm lại màu hồng. Tài hèn, sức mọn thì nên biết thân biết phận thôi.
Hoàng Thiên à, duyên nợ giữa hai chúng ta đến đây nên chấm dứt . Hận thù hãy gởi lại cho quá khứ. Mong thể nghĩ thoáng như em.
Chưa có bình luận nào cho chương này.