Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 152: Văn Phòng Dậy Sóng - 1
Sáng ngày đầu tuần, dậy sớm, chuẩn bị đến c ty. Đã bao lâu kh xõa tóc khi đến c ty nhỉ?
biết gương mặt này đẹp hơn khi xõa tóc, thế nhưng lại kh làm vậy dù c ty kh hề cấm cản.
Đơn giản vì kh muốn đàn nào chú ý đến và bản thân cũng kh chú ý đến ai để làm dáng cả. Riết , thành thói quen.
Hôm nay cũng gọi là lần cuối gặp . chỉ muốn bản thân xinh đẹp để tự tin bước vào đó và kiêu hãnh khi bước ra mà thôi vì vốn dĩ biết ghét và hận , còn yêu thương đâu mà ngắm nhan sắc này chứ.
Vẫn như thường lệ, vào chỗ ngồi khi văn phòng chưa ai và phía trong kia, vẫn là chiếc ghế trống.
xấp hồ sơ cùng lá đơn thôi việc, lòng bỗng dưng cảm th trống trải. Nhớ lúc được nhận vào làm, đã mừng biết bao nhiêu, còn nghĩ bản thân sẽ gắn bó với c ty đến tận khi năm mươi tuổi.
Nghe tiếng giày chạm vào mặt sàn, liền ngẩng đầu lên . Là Hoàng Thiên.
Hôm nay, vẫn vận một chiếc áo sơ mi màu trắng, quần tây đen, chiếc áo vest được cầm trên tay.
Ánh mắt chúng dán vào nhau tầm một phút thì chủ động bước nh vào phòng.
Một phút hai phút trôi qua, khi th Hoàng Thiên đã ngồi xuống ghế thì mới cầm l tập hồ sơ và tiến vào, đặt xuống trước mặt .
- Đây là bảng nghiên cứu các kỹ thuật sản xuất cũng như thị trường khách hàng mà giám đốc đã giao cho .
Trong khi tự tin rằng sẽ kh tìm ra sai sót trong hồ sơ này để mắng mỏ thì cái gã trước mặt đây thậm chí chẳng buồn tới nó. Đôi mắt như viên đạn kia cứ xoáy thẳng vào .
Dường như mất ngủ thì . th mắt thâm quầng, giống như cosplay con gấu trúc.
Mặt kỹ thuật chế tạo bao cao su à? Hay là biểu đồ phân phối sản phẩm vậy?
- Nửa tháng. Chính xác là đúng nửa tháng nay cô kh hề bén mảng đến c ty. – Hoàng Thiên ngả ra phía sau, tựa hẳn vào lưng ghế, các ngón tay đan xen nhau, bộ dạng nhàn nhã.
- Việc này đã nói trước với giám đốc , là cho phép mà. nói chỉ quan tâm đến kết quả, còn muốn đâu thì tùy. – bình tĩnh nhắc cho cái tên mất trí nhớ này hồi tưởng lại ngày hôm đó.
- Đúng là đã cho phép cô nhưng là trong phạm vi thực hiện c việc được giao. Cô Mỹ Trân à, vẫn báo phòng nhân sự chấm c cho cô đầy đủ, thậm chí còn phụ cấp tăng ca. Vậy mà trong khung giờ hành chánh, cô lại ôm ấp một gã đàn vào khách sạn.
Đến câu cuối cùng, Hoàng Thiên đột ngột đứng dậy, đ.ấ.m mạnh tay xuống bàn hại cũng bất ngờ, giật , tròn mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-152-van-phong-day-song-1.html.]
Cái quái gì vậy? đã theo dõi ? cảm giác tai mắt của bủa vây khắp cuộc đời , trên mọi nẻo đường, mọi địa ểm mà qua, ghé lại vậy.
kiểu gì mà thành ra ôm ấp đàn thế? Rõ ràng là dìu đỡ bệnh nhân mà.
Đúng là khi ghét nhau thì trái bồ hòn cũng méo. Cái gã này đang cố xuyên tạc sự thật để sỉ nhục đây.
- Ngủ với xong thì lồng lộn lên như thể bản thân cực kỳ tử tế. Vậy mà lại đưa đàn vào khách sạn.
- im miệng . kh ngờ một học cao, thuộc tầng lớp trí thức, còn là một do nhân tầm ảnh hưởng lại nói năng kh suy nghĩ như vậy. – Tay nắm chặt, hận kh thể đ.ấ.m vào mặt cái gã xấu xa này.
- nói sai ? Nam nữ cặp kè vào đó thì chỉ thuê phòng l.à.m t.ì.n.h mà thôi. – Hoàng Thiên quát lớn, tiếp tục đ.ấ.m mạnh xuống mặt bàn.
tức đến mức cảm giác như m.á.u đang cuộn dâng lên và sắp trào ra khỏi miệng .
Mãi một lúc lâu, mới thể nuốt trôi cục tức ngược vào bụng.
Lời nói kh như d.a.o nhưng cắt lòng đau nhói.
- Đừng nghĩ ai cũng như . Đừng cho rằng ai cũng thiếu thốn và bị nghiện t.ì.n.h d.ụ.c như . Đồ biến thái, đồ cuồng dâm.
Kh biết đã cố gắng bao nhiêu để thể nói ra trọn một câu dài mà kh bị ngắt quãng, kh bị lắp bắp.
Và ngay khi câu nói vừa dứt, đàn kia bỗng nở một nụ cười đầy sự biến thái.
Môi nhếch lên, nửa như thèm thuồng, nửa như khinh bỉ, tr đáng sợ khiến vô thức lùi lại.
Hoàng Thiên chậm rãi rời khỏi bàn, tiến đến trước mặt . Mắt tự lúc nào đã hằn lên những tơ m.á.u đỏ.
- Cô nên nhớ tên biến thái và c.u.ồ.n.g d.â.m này đã thỏa mãn cô tận hai lần đ. Cô muốn th bộ dạng của khi đang uốn éo và rên rỉ dưới thân kh? Cô đã thỏa mãn và hưởng thụ…
Cái tát mạnh từ đã cắt ngang câu nói của Hoàng Thiên.
Mặt lệch hẳn sang một bên và thể rõ năm dấu tay in lằn đỏ ửng trên má .
Mãi tận khi quay lại, thẳng vào thì vẫn còn run rẩy, chưa hạ tay xuống được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.