Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 153: Văn Phòng Dậy Sóng - 2

Chương trước Chương sau

vẫn cười chứ? vẫn cố nở cái nụ cười nửa miệng kia? cố tình khiêu khích, mai mỉa ?

- , đã vào khách sạn với Tấn Phong. biết vì kh? Là vì để hoàn thành c việc mà cố tình giao cho . muốn trải nghiệm sản phẩm để thể đưa ra đánh giá dưới góc và cảm nhận của một khách hàng.

Lời còn đang dang dở thì Hoàng Thiên đã hung hăng tóm l và dùng đôi môi nóng rực ngăn lại.

Nụ hôn của vô cùng tàn bạo và kéo dài khiến đau đớn, mất dần dưỡng khí. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sẽ chết.

C an sẽ kết luận nguyên nhân khiến c.h.ế.t là vì ngạt thở do hôn quá sâu, quá lâu.

Bàn tay khua khoắng loạn xạ trong khoảng kh đ.ấ.m mạnh vào tấm lưng rộng nhưng dường như nó chẳng tác dụng gì với con này. vẫn đắm chìm trong nụ hôn gần như bất tận .

- A… a… a… bu ra…

dùng hết sức bình sinh đẩy Hoàng Thiên ra, trừng mắt .

Vốn định hít thở cho hô hấp trở lại bình thường sẽ chửi một trận nhưng còn chưa kịp há miệng tiếp thì đã bắt l đôi vai gầy gò của và đẩy ngã xuống mặt bàn.

Trong lúc còn chưa kịp định thần thì Hoàng Thiên tiếp tục hôn lên môi .

Day dưa một hồi, nụ hôn từ làn môi mỏng bạc tình dần di chuyển khắp mũi, má, trán và mắt hại tối tăm mặt mày như kiểu bị thiếu m.á.u lên não.

- Bu ra, đồ khốn… bu ra… á…

Cơn đau từ cổ truyền đến khiến hét lên.

Này là hay ma cà rồng vậy? ta định cắn cổ hút m.á.u ?

Mặc cho chửi mắng và vùng vẫy, Hoàng Thiên vẫn bỏ ngoài tai tất cả. in dấu khắp chiếc cổ trắng ngần của .

Những nơi đặt nụ hôn xuống đều mang đến cảm giác đau đớn và tủi nhục cho . mong ai đó bước vào đây ngay lúc này để giải cứu .

Chị Hoa ơi. Tổng giám đốc ơi. Chú bảo vệ ơi. Cô lao c ơi. shipper ơi. Ai cũng được. Xin hãy giúp với.

- Đừng… đừng mà…

Nước mắt chảy ròng ròng khi những chiếc cúc áo sơ mi bật tung và hơi ấm từ môi phả vào xương quai x của .

Trong lúc chật vật, cố đầy đầu ra thì một cảnh tượng kinh khủng đập vào mắt khiến chỉ muốn cắn lưỡi tự sát.

Qua lớp cửa kính, các nhân viên của phòng kinh do đều đang đứng im như pho tượng và vào bên trong. Họ há miệng, trợn mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-153-van-phong-day-song-2.html.]

- Á… á… á…

Trong cơn hoảng loạn lên đến cùng cực, sức mạnh của cũng nhân lên. đẩy Hoàng Thiên ra, ngồi thụp xuống, xoay mặt vào chân bàn, gấp gáp cài lại dãy cúc áo vừa bị bung ba cái.

Lúc quay đầu thì tấm màn che đã được Hoàng Thiên hạ xuống tự bao giờ.

- Mỹ Trân, … - Bàn tay Hoàng Thiên chìa ra trước mặt , giọng trở nên lắp bắp.

- hài lòng chứ? Khiến nhục nhã trước bao nhiêu . Hài lòng đúng kh?

hất bàn tay mà từng ao ước được nắm l cả ngày lẫn đêm kia ra, khó khăn bám vào cạnh bàn mà đứng lên.

mất tầm một phút, mới thể lau khô gương mặt đầm đìa nước mắt của và chỉnh trang lại váy áo.

- Em… em ra ngoài làm việc . Chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng khi em bình tĩnh lại. – Hoàng Thiên hạ giọng, dịu dàng như chưa từng cuộc cãi vã vừa xảy ra.

- sẽ nghỉ việc ngay hôm nay, ngay trong giờ phút này.

- kh ký đơn đâu. Em sẽ vi phạm hợp đồng. – nắm l tay , lắc đầu lia lịa như trẻ con từ chối lớn.

- nhất định ký. sẽ kh vi phạm hợp đồng. Cảnh tượng được gắn mác mười sáu cộng ban nãy của đã lọt vào mắt của gần ba mươi . Họ… sẽ bênh vực cho .

Bàn tay Hoàng Thiên dần nới lỏng và dễ dàng rời khỏi căn phòng đầy nỗi ám ảnh. kh dám vào mặt bất cứ ai khi về tới chỗ ngồi.

Toàn thân run rẩy, vội vàng l túi xách và bước vội. cần thật nh. Ngày mai, sẽ nhờ chị Hoa đưa đơn thôi việc giúp .

Nếu kh vì khoản tiền đóng bảo hiểm thì chẳng cần Hoàng Thiên ký tá gì đâu. Đó là c sức của . tiếc.

Vì cớ gì vì chuyện tình hỗn độn như nồi cám lợn với mà chịu thiệt thòi chứ.

Khi cánh cửa thang máy đóng lại, loạng choạng tựa vào th sắt, cố vuốt ve, dỗ dành con tim đang nỉ non khóc lóc.

Bức vách sáng bóng của thang máy giúp rõ bộ dạng thảm hại của . Môi sưng đỏ, son nhòe tèm lem qu mép, cổ in hằn dấu răng, mắt cũng sưng.

May mà kh chuốt mascara, nếu kh, sẽ một con ma trong buồng thang máy.

Lần đầu tiên sau ngần năm sống trên đời, muốn trút hơi thở cuối cùng vì quá nhục nhã.

- Cố lên nào Mỹ Trân, ra khỏi đây là an toàn . Chẳng việc gì xấu hổ cả. Mày được nhị hoàng tử của Hana hôn đ. Mày nên tự hào và cảm th vinh hạnh chứ nhỉ? Ôi. ên mất thôi. – thì thầm như con khùng, cố lắc đầu để não bộ xóa đoạn ký ức ban nãy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...