Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 165: Khởi Nghiệp - 2
Đón tiếp chúng là một phụ nữ tầm năm mươi tuổi.
- Hai mươi triệu một tháng là quá rẻ . Đây, rộng lắm, mở xưởng sản xuất là đúng luôn. Ngay mặt tiền đường lớn, hàng hóa nhập vào hay xuất đều thuận tiện. – Bà vừa dẫn chúng tham quan vừa giới thiệu.
- Mười lăm triệu được kh ạ? Nó cũng hơi xuống cấp , chúng cháu còn sơn sửa lại nữa. – trổ tài kỳ kèo trả giá.
- Hoàng Thiên, Mỹ Trân.
Tiếng gọi đột ngột cất lên khiến cả và Hoàng Thiên cùng đồng thời quay đầu.
Là Minh Chính. ta lại ở đây vậy nhỉ?
- Ôi Minh Chính, cháu quen họ ? Đến đúng lúc lắm. Cháu xem bớt được tiền thuê cho họ kh.
Bà kéo tay Minh Chính lại gần và cho biết chúng cần thuê mặt bằng này nhưng lại trả giá bớt năm triệu.
th ánh mắt Minh Chính Hoàng Thiên đầy cảm th, còn thì chẳng thèm đến .
Trời xui đất khiến thế nào mà chúng lại hỏi đúng mặt bằng của Minh Chính vậy.
Theo như những lời mà Minh Chính và phụ nữ kia trao đổi, biết bà hóa ra là dì của .
- Năm triệu một tháng.
Mắt gần như rớt ra ngoài khi nghe Minh Chính cho một cái giá thấp tẹt. Đối diện , dì của Minh Chính cũng đang há hốc miệng.
Chắc c Minh Chính đã biết việc Hoàng Thiên rời Hana, chắc c là đang cố tình giúp đỡ đây mà.
Cơ mà cái tên đứng bên cạnh lại kh nói gì vậy? Hời quá còn gì.
- Kh thuê nữa, thôi Mỹ Trân.
Dứt lời, Hoàng Thiên nắm l tay , kéo trượt ra ngoài trước đôi mắt mở to của đàn bà lớn tuổi.
mở cửa, nhét vào trong xe chạy vụt .
Trời ơi, mặt bằng to như vậy mà năm triệu một tháng. Lúa chín là lúa cúi đầu mà. kh bỏ qua những xích mích trong quá khứ chứ?
Rốt cuộc Minh Chính làm gì mà lại giận dai vậy? ta cướp đời trai của ?
- Mỹ Trân, hôm nay thèm ăn c chua, em nấu c chua cho ăn nhé.
- Được, ghé vào chợ . – phụng phịu đáp.
Một ngày nay hóa thành c cốc , hết m lít xăng mà vẫn chưa mặt bằng. tiếc cái mặt bằng năm triệu đó quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-165-khoi-nghiep-2.html.]
Ngay khi xe dừng lại, mở cửa, rảo bước vào trong chợ.
con cá lóc bơi bơi trong thau nhôm, đột nhiên lại hết giận Hoàng Thiên. Tội nghiệp . Cách vòi vĩnh cứ như trẻ con vòi mẹ.
- Cô ơi, bắt cho cháu con cá lóc. – trỏ vào con cá đang và nói.
Hôm sau, Hoàng Thiên tiếp tục kiếm mặt bằng, còn ở nhà nấu cơm, dọn dẹp. Và khi bóng chiều bu xuống, trở về với kết quả kh khác hôm qua là bao.
ghét các mẩu tin quảng cáo trên mạng, đăng giá một đằng nhưng khi đến gặp và xem thì lại l cớ tăng lên.
- Ngày mai sẽ tốt hơn, đừng buồn. Đi tắm ra ăn cơm.
- Ừ. – Hoàng Thiên nở nụ cười ấm áp, khẽ gật đầu.
theo bóng lưng mà th xót xa. vẻ gầy từng ngày.
Chợt nhớ đến thức uống bổ dưỡng là yến, liền về phòng, l tiền chạy nh đến quán tạp hóa ở đầu đường.
Ngày mai, sẽ mua tổ yến nguyên chất về chưng đường phèn cùng táo tàu cho ăn.
Lúc trở về, vừa đến cửa chính thì phát hiện ra đôi giày cao gót của Ánh Tuyết. vội chạy vào và th hai họ đang đứng nhau.
Chuyện đưa Hoàng Thiên về đây sống cùng, chưa nói cho cô lẫn Tấn Phong biết.
- Ánh Tuyết, đến lúc nào vậy?
- Mỹ Trân, lời ta nói là thật ? đón ta về sống chung à? – Giọng cô nàng lạt hẳn .
- Đúng vậy. – mỉm cười, đáp.
Th Ánh Tuyết cứ nghệch mặt , liền nắm l cô bạn và kéo vào trong phòng để giải thích mọi chuyện.
Cũng may, bạn khá hiểu chuyện và một trái tim ấm áp nên nh chóng chấp nhận cú sốc này.
Việc Hoàng Thiên rời Hana thì ai cũng biết nhưng việc từ bỏ tất cả tài sản do chính kiếm được từ lợi nhuận cũng như tiền lương bao năm qua là ều kh ai ngờ tới.
- Sốc thật. th Hoàng Thuận và Hoàng Thiên đều đẹp trai giống nhau mà. lại là dưng vậy nhỉ? – Ánh Tuyết thở dài, tỏ vẻ cảm th với hàng fake Hoàng Thiên.
- Ôi, tay bị gì vậy? – hốt hoảng khi th một đường xước dài trên cánh tay trắng nõn của Ánh Tuyết.
- Móng vuốt của tên Minh Trực đ.
- Gì chứ?
Sau một tiếng thở dài nữa, Ánh Tuyết cho hay hai ngày sau cái đêm cô nàng từ đồn c an về thì vô tình đụng độ Minh Trực trong một bữa tiệc dành cho giới do nhân.
Sau đó, c ty của cô nhận được một đơn yêu cầu báo giá lớn. ều, khách hàng chỉ đích d Ánh Tuyết làm tư vấn bán hàng cho họ. Và khách hàng đó chính là Minh Trực.
Chưa có bình luận nào cho chương này.