Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 166: Kế Hoạch Giảng Hòa - 1
- ta cứ l cớ tư vấn hàng hóa để bắt gặp mặt. Gặp thì lại nói bóng nói gió chuyện yêu đương. Nói cái gì mà hồn lỡ sa vào đôi mắt em. Đến hôm qua, bức xúc quá, mắng cho ta m câu bỏ . ta kéo tay và kết quả là đây.
Ồ, đây gọi là chuyện tình ngang trái bắt đầu từ đồn c an . Nghe cũng thú vị, kích thích quá chứ.
Thật ra, th Minh Trực cũng kh đến nỗi nào và cô bạn của cũng xinh đẹp, đáng yêu. Nếu như họ thể là một đôi thì Ánh Tuyết sẽ chỗ nương tựa vững chắc.
chỉ sợ đó đùa giỡn cùng cô và cũng sợ ba mẹ ta sẽ giống như mẹ và nội của Hoàng Thiên.
- … cảm giác gì với ta kh? – lấm lét cô , dò hỏi.
- . Là ghét, ghét và ghét.
- Thôi mà, là vì hiểu lầm nên mới ra thành mớ bòng bong đó thôi. ta cũng làm gì chúng ta đâu.
Tiếp đó, đem chuyện liên quan đến mặt bằng năm triệu kể cho Ánh Tuyết nghe.
Thật lòng, muốn hẹn riêng Minh Chính ra, hỏi về chuyện năm xưa.
Cuộn tơ rối thì biết rối chỗ nào mới gỡ được chứ. Ánh mắt của chứng tỏ tiếc nuối tình bạn với Hoàng Thiên.
- Vậy để xin số trai ta xem .
Miệng nói, tay bấm và chỉ sau một hồi chu đổ, đầu máy bên kia vang lên chất giọng dịu dàng, ấm áp của Minh Trực.
Thế nhưng, khi nghe Ánh Tuyết hỏi số liên lạc của Minh Chính thì ta quay ngoắt một trăm tám mươi độ, hậm hực th rõ.
- sắp kết hôn , em từ bỏ ý định tán tỉnh . Nhà bây giờ chỉ còn mỗi chưa chậu thôi. Ánh Tuyết à, em thể từ chối xin số ện thoại của từ vậy hả?
Cả và Ánh Tuyết đồng thời nhau. Kh biết mặt đần kh chứ mặt cô đần thối ra.
Cái gã đàn này đang ghen với trai ta ? Chưa hiểu rõ đầu cua tai nheo đã nhảy vào họng ta ngồi .
Hũ giấm của Đại Lợi thật là chua quá.
- Tiến sĩ à, chỉ xin số giúp bạn gái của Hoàng Thiên thôi. biết mang phận bèo trôi, kh dám với tới của đâu.
Dứt lời, cô chuyển máy cho bước đến đầu giường, kéo ngăn tủ, l ra m cái bánh, ngồi ăn ngon lành.
- Chào Minh Trực, là , Mỹ Trân đây. thể cho xin số ện thoại của Minh Chính kh ạ. việc gấp cần gặp . – hạ giọng, như thể đang ỉ ôi với khách hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-166-ke-hoach-giang-hoa-1.html.]
- Được chứ. mới nghe nói, đã gặp cô và Hoàng Thiên.
- Vâng. – cười gượng, đáp lời.
Minh Trực nh chóng cúp máy và gởi số trai sang. Tiếp đó, ta gọi lại cho Ánh Tuyết nhưng cô nàng kh bắt máy.
Xem ra, phần mở đầu diễn ra trong đồn cảnh sát đã khiến Ánh Tuyết ấn tượng xấu về mặc dù một trăm phần trăm là lỗi của cô .
Nếu Minh Trực thật lòng thích Ánh Tuyết thì cố gắng nhiều .
- Đi, ra ăn cơm cùng luôn cho vui. – nắm tay cô , kéo xuống nhà bếp.
Bàn ăn đã được Hoàng Thiên bày biện gọn gàng, đẹp mắt, chúng chỉ việc ngồi vào và ăn thôi.
M hôm nay, cố ý nấu m món mà thích nhất, cốt để ngon miệng, ăn nhiều một chút.
hiểu tuy cười nhưng tâm lý ít nhiều bị ảnh hưởng. Lúc trước, xài tiền kh cần nghĩ, bây giờ tính toán chi li.
Nếu là , cũng kh thích ứng ngay được, cần thời gian.
- bây giờ thân thiện hơn lúc trước. – Ánh Tuyết đột ngột cất lời.
- vậy? Lúc trước bộ chảnh lắm ? – Hoàng Thiên ngừng đũa, nuốt vội và hỏi.
- Kh chảnh mà lạnh lùng lắm. Lúc em ngồi gần trong quán lẩu nướng , tay chân em run lập cập. – Cô nàng thật thà đáp lời.
- Vậy à? Chắc tại Mỹ Trân ngó lơ nên tr mới lạnh lùng thế thôi. Giờ thì ấm áp .
Mặt nóng ran như lửa đốt, các mạch m.á.u căng cứng, cảm giác tê rần chạy toàn thân.
vội quay sang chỗ khác, tránh né ánh mắt chứa chan tình cảm của Hoàng Thiên.
Trời ơi, nhất thiết nói ra những lời này trước mặt Ánh Tuyết kh?
Cơ mà, hạnh phúc thật. như vậy là đang khẳng định mối quan hệ tình nhân giữa chúng đúng kh?
Từ ngày rước về, và vốn chẳng đả động gì đến mối quan hệ giữa cả hai và cũng kh thể hiện hành động thân mật hay nói lời tình tứ.
Ánh Tuyết giơ chân đạp một cái cúi xuống, tiếp tục ăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.