Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 167: Kế Hoạch Giảng Hòa - 2
vẻ như lo xa quá , cuộc sống , tuy kh giàu thì vẫn hạnh phúc mà. Cùng lắm, chúng cố gắng gói ghém, tiết kiệm.
cũng cảm th như vậy đúng kh Hoàng Thiên? Em hy vọng sẽ kh bao giờ hối hận vì đã từ bỏ tất cả để đến bên em.
Bữa ăn kết thúc, Hoàng Thiên chủ động ngỏ ý đưa Ánh Tuyết về khi cô nàng vừa toan gọi ta xi.
cảm th vui khi đã thể hòa nhập vào cuộc sống của và thân thiện với bạn bè của .
Qua hết gần một tiếng đồng hồ, Hoàng Thiên trở lại. Ngay khi vừa bước vào nhà, đột ngột kéo vào lòng, ôm thật chặt.
Ấm áp quá. Bình yên quá. thể nghe rõ nhịp tim đang đập vì .
Cánh tay đưa lên, ve vuốt tấm lưng . Giọt nước mắt hạnh phúc men theo khéo mi, lặng lẽ thấm ướt áo đàn .
- Mỹ Trân, để em chịu khổ nhiều . xin lỗi. Giá như em nói với sớm hơn thì đã kh làm ra những chuyện khiến em đau lòng.
khóc , giọng nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống bờ vai , nóng hổi.
lẽ Ánh Tuyết đã kể cho nghe về quãng thời gian khó khăn với đôi bàn tay đau nhức của .
đã đánh bể chén dĩa khi xin làm nhân viên cho một quán ăn và bị họ mắng kh thương tiếc và , nhiều chuyện nữa.
Mãi cho đến ngày trúng tuyển vào c ty Phú Long, bình minh của mới đến, kết thúc chuỗi ngày đen tối.
Thế nhưng, nhiêu đó là gì so với vết thương của đâu.
- Tại vì em sợ. Em sợ cho dù nói thì cũng kh tin.
- Đồ ngốc, nói một lần mà kh tin thì nói hai lần, ba lần.
Hoàng Thiên nhẹ nhàng bu ra, bàn tay mềm như vải dịu dàng lau khô gương mặt . Mắt thu hết ảnh hình vào.
cứ ngỡ như thời gian quay ngược, đưa và về ngày xa xưa đó, khi cả hai vừa chính thức trở thành tình nhân.
- Em từ chối về làm cùng Tấn Phong là vì đúng kh? Em muốn chờ quay lại đúng kh? Em tin nhân duyên của chúng ta đúng kh?
Hoàng Thiên này cũng thật là, vừa dỗ nín lại chọc cho khóc tiếp .
Đúng là đã nuôi ý nghĩ đó, mong quay lại, mong được gặp và nối lại tình xưa.
Song song đó, lại dặn lòng đó là ều kh thể. kh thể khiến mất tất cả nhưng giờ chủ động từ bỏ , kh cần dối lòng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-167-ke-hoach-giang-hoa-2.html.]
- Vâng. Em xin…
Câu xin lỗi còn chưa nói xong đã bị ngắt giữa chừng bởi làn môi mềm của đàn . trao nụ hôn dịu dàng, đầy cưng chiều, lưu luyến.
Ngọt ngào là tất cả những gì cảm nhận được. Từ ngày gặp lại, bị hôn cũng m lần nhưng đến hôm nay, mới đáp trả lại .
Thời gian và kh gian xung qu như dừng lại, khoảnh khắc này, dường như trên đời chỉ còn mỗi và .
- yêu em, em yêu dấu. – rời khỏi môi , âu yếm rót mật vào tai .
- Em cũng yêu , yêu dấu. – rướn , hôn lên chóp mũi và nói.
Sau nụ hôn ngọt ngào , Hoàng Thiên ôm gối sang phòng luôn. bảo ôm sẽ dễ ngủ hơn và hứa sẽ kh làm gì quá phận.
chỉ biết , gật đầu. Lời hứa đó giá trị kh khi và đã hai lần ân ái. Cái cần che đã th hết , cái cần giữ cũng mất cả .
Thật lòng mà nói, cũng nhớ nhung cảm giác được gối đầu lên tay , được hôn tóc và tha hồ ngửi mùi hương bạc hà từ .
- Hoàng Thiên, MTHT là gì? Tên acc clone facebook của á. – đưa ngón tay vẽ một đường dọc sống mũi Hoàng Thiên và hỏi.
- Em kh dịch được ?
- Kh. Ma trơi Hoàng Thiên.
- Mỹ Trân Hoàng Thiên. – gõ nhẹ vào trán , l mày hơi nhíu lại.
Hóa ra là ghép tên hai đứa lại ? ngu đến mức kh nhận ra vậy chứ? Khóe mắt cay xè, sống mũi cũng cay.
Chẳng muốn Hoàng Thiên th khóc, rúc đầu sát vào n.g.ự.c , vòng tay ôm l thật chặt.
Sau một đêm ngon giấc, Hoàng Thiên rời nhà với tâm trạng khá tốt. th tủm tỉm cười suốt nên đoán thế.
Mong chân cứng đá mềm, khó khăn nào cũng sẽ kh làm mất Hoàng Thiên của . sẽ cố gắng giúp đỡ gây dựng sự nghiệp.
Chính vì từng ngồi ở chức vụ cao, làm ra nhiều tiền nên hiểu bản thân kh thể bảo an phận làm một c nhân, viên chức bình thường.
- Minh Chính, là , Mỹ Trân đây. – vội lên tiếng khi nghe bên kia vừa bắt máy.
- Chào cô.
- thể gặp một lúc được kh? chuyện muốn nói.
- Được chứ, cô đang ở đâu? sẽ chạy tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.