Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 173: Đêm Tình Yêu - 2
mỉm cười, dụi tắt ếu thuốc kéo ngồi lên chân . Vòng tay rắn chắc siết qu bờ eo .
Cơn gió đêm nhẹ nhàng lùa vào, mang theo hơi sương lạnh, làm tóc cả hai bay lộn xộn.
- Mỹ Trân, thiệt thòi cho em . từng nghĩ sẽ mang đến cho em tất cả những gì tốt đẹp nhất thế gian nhưng giờ lại khiến em chịu khổ cùng . – Hoàng Thiên vén những sợi tóc lõa xõa giắt vào vành tai . Giọng trầm ấm như tiếng dương cầm trong đêm khuya tịch mịch.
lẽ Hoàng Thiên sống trong nhung lụa quen thói nên mới cho rằng cuộc sống bây giờ là khổ.
Với , như này được gọi là trung bình khá đ, tiền trả tiền nhà, ô tô và cơm ăn ba bữa đủ đầy dinh dưỡng.
- Ngốc quá, em th cuộc sống như vậy là tốt . Quan trọng là em . – áp hai tay lên đôi má mềm mại của , dịu dàng nói.
- Em sẽ kh hối hận đúng kh?
- Tất nhiên. Bị ăn những ba lần , hối cũng kh l lại được gì.
ôm l Hoàng Thiên, vỗ về trên tấm lưng rộng. Đàn dù mạnh mẽ đến đâu vẫn sẽ những lúc yếu đuối. Tin rằng khi tựa vào , sẽ thêm động lực.
câu “nam nhi chí tại bốn phương”. Nếu đã muốn tung hoành trên thương trường thì chấp nhận làm hậu phương cho .
Đã đôi lần muốn bàn với đừng làm ăn lớn, cứ làm một nhân viên trong một c ty nào đó, m tỷ kia thì gởi ngân hàng l lãi, nhắm ngôi nhà nào rẻ sẽ mua.
Thế nhưng, đã nhủ lòng kh nên kiềm kẹp cánh chim này.
- Tấn Phong đoán rằng khách hàng hướng tới sẽ là tầng lớp trung lưu và thượng lưu. đúng kh?
- Ừ. Chính xác. Trước mắt sẽ liên lạc lại với đối tác cũ để nhận gia c. Sau đó sẽ dần dần hình thành và phát triển thương hiệu của riêng .
vẻ Tấn Phong khá hiểu Hoàng Thiên. Chí ít là về các vấn đề liên quan tới kinh do.
Tư duy của mỗi khác nhau. Nói thế nào nhỉ? Trước giờ toàn th Hoàng Thiên mang đồ hiệu, ngay bộ đồ ngủ cũng bộn tiền. Thế nên, cũng kh gì ngạc nhiên khi hướng đến mảng thời trang xa xỉ.
Nếu thành c, do thu mà nó mang lại sẽ lớn. Bán được một cái bằng ta bán cả trăm cái.
- , bán nhẫn kim cương nhé. L tiền đó gầy dựng c ty.
- Kh được, đó là quà tặng em. – đột ngột đẩy ra, lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-173-dem-tinh-yeu-2.html.]
- Em cần viên kim cương ở đây thôi. Trước mắt hãy cứ làm như vậy . Mai này thành c , mua lại cho em là được. Nó to đùng, em đeo thì sợ cướp, cứ cất mãi trong ngăn bàn. Coi như là cổ phần của em, mai này cớ giành tài sản cùng . – trỏ vào tim , nửa đùa nửa thật để thuyết phục.
- Em tính xa vậy ư? Thôi được, chiều theo ý em tất cả.
Dứt lời, Hoàng Thiên liền bế bổng lên, tiến về phòng ngủ.
kh mong ngày tr giành tài sản với . muốn cùng già bên cạnh nhau. muốn bản thân sẽ kh bao giờ hối tiếc khi đã trao trọn trái tim cho .
- Còn sức kh? – hỏi ngay khi vừa đặt xuống giường.
- cơ? – đần mặt hỏi lại vì chưa hiểu hỏi thế để làm gì.
- Làm thêm hiệp nữa.
- Kh…
định chui vào chăn nhưng đã quá muộn. nh chóng tóm l , rót vào tai những lời dụ dỗ. Bàn tay nóng rẫy di chuyển khắp các nơi mẫn cảm nhất trên cơ thể .
hối hận , đáng lẽ đừng rời phòng thì sẽ một giấc ngủ ngon đến tận sáng, còn bây giờ thức tới sáng.
Biết rằng ăn chay lâu ngày nhưng nếu muốn bù đắp tất cả trong một đêm thì sẽ bị đổi tướng mất.
Ngày mai, kh rõ còn hình hay kh.
Sau một đêm cật lực cày cuốc thì sáng sớm, Hoàng Thiên vẫn thể dậy sớm và chuẩn bị ra ngoài, còn cử động cũng cảm th đau, cứ nằm ì trên giường, quắc mắt gã đàn đang xon xen chải tóc trước gương.
Hôm nay, sẽ tiến hành thuê sửa sang lại mặt bằng, sau đó sẽ nhập máy móc.
- Trưa về kh? – ngáp dài, cất tiếng hỏi.
- Kh đâu. Chiều mới về. Lát nữa mua đồ về cho em ăn, hôm nay đừng nấu nướng gì cả, cứ nghỉ ngơi .
Xem ra tên này vẫn còn lương tâm, cũng biết bản thân đã rút cạn sức lực của kia đ.
ngồi dậy, cho tay vào ngăn bàn, l ra chiếc nhẫn đắt đỏ tiến lại gần Hoàng Thiên, dúi vào tay.
Từ ngày tặng, chẳng đeo nó được bao nhiêu, chỉ thi thoảng l ra ngắm nghía mà thôi. Thế nên, vẫn còn mới lắm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.