Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 174: Đồng Hành Cùng Anh - 1
- Cảm ơn em, Mỹ Trân.
choàng tay ôm l vào lòng, tựa cằm trên đỉnh đầu .
thoáng nghe tiếng thở dài thật khẽ. Bàn tay bất giác đưa lên, xoa xoa tấm lưng rộng. Tất cả sẽ ổn thôi. tin là như vậy.
Hoàng Thiên rời nhà kh lâu thì Ánh Tuyết gọi đến. liếc đồng hồ. Chỉ mới sáu giờ thôi. lẽ cô nàng vừa ngủ dậy.
C ty của Ánh Tuyết tám giờ mới bắt đầu làm việc. Cô là nhân viên kinh do giỏi, được sếp ưu ái nên được đặc quyền riêng, thể trễ về sớm, kh nhất thiết đúng giờ.
- nghe đây Ánh Tuyết.
- Làm đây? Hôm qua tên Minh Trực đưa vào nhà, say quá nên lỡ hôn lên môi ta . Bây giờ ta bắt chịu trách nhiệm. Đang ôm bó hoa đứng ngoài cổng kìa. – Giọng cô bấn loạn.
- Hôn ? – gần như tỉnh cả ngủ, vội hỏi lại.
- Hôn . Nhưng đó kh vấn đề, vấn đề là ta đang kêu réo ngoài cửa. Bây giờ mà làm sẽ bị ta bắt mất.
Tưởng tượng ra tình cảnh b giờ của cô nàng, nhịn kh nổi, bật cười kh khách.
Tình huống ngỡ như chỉ trên phim và m cuốn truyện tình cảm lãng mạn phi thực tế giờ lại hóa thành thực tế với cô bạn nói nhiều của .
Rõ ràng là thích ta nên mới hôn mà. Nếu ghét thì cho dẫu say vẫn kh thể nào tỏ ra thân mật được.
- Gì chứ? đang rơi xuống địa ngục mà còn cười được à? Đồ kh lương tâm. – Ánh Tuyết cao giọng mắng mỏ .
- Ánh Tuyết à, nghĩ nên cho một cơ hội và cũng là cho bản thân cơ hội. Thử tìm hiểu nhau xem, kh hợp thì thôi. Đâu chịu hẹn hò là Minh Trực đem trầu cau sang rước liền đâu. Nghĩ kỹ . Hãy tưởng tượng nếu một ngày kh làm phiền nữa, quay sang thích khác thì hối hận kh. – chậm rãi khuyên cô bạn.
- …
- Giờ thì ra gặp . Hoàng Thiên nói Minh Trực là tốt đ, chỉ lo học hành, kh yêu đương lăng nhăng.
Dứt lời, liền cúp máy.
Cách theo đuổi trong mộng của Minh Trực đó cũng hao hao giống Hoàng Thiên đ chứ.
ều, Hoàng Thiên đã thành tượng đài mặt dày trong , kh ai soán ngôi được.
Lúc thay chiếc váy ngủ ra thì Hoàng Thiên cũng vừa về tới. Trên tay là một phần phở bò, còn nước mía, bánh tráng trộn và m bịch bánh mì Kinh Đô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-174-dong-h-cung--1.html.]
- Ráng ăn hết nhé. Tối về thì tụi ra ngoài ăn. – vừa đặt chúng xuống bàn vừa dặn dò.
- vậy? Cho em ăn nhiều để béo làm thịt em ? – kho tay, cong môi hỏi.
- Ừ.
- Ừ?
- Ừ. Vậy nên em hãy chuẩn bị cả tinh thần lẫn thể chất là vừa.
Đúng thật là, khi đã lột trần tính cách lẫn thể xác của nhau ra thì chẳng còn câu từ nào là khách sáo nữa.
Cơ mà thích như vậy. Cảm giác thoải mái, kh gò bó, giữ kẽ này nọ.
Chiếc xe đã rời từ lâu mà vẫn còn ngẩn ngơ ngóng theo. Đột nhiên, muốn cắm một bình hoa hồng, đặt trong phòng khách.
Nghĩ là làm, nh chân trở vào l áo khoác chạy ra vựa hoa đầu đường.
Lúc ngang cửa hàng quần áo, chị chủ liền kêu vào. Hóa ra chị đang tư vấn cho khách hàng. Mà vị khách hàng này là vẫn thường mua những chiếc váy do chính thiết kế, cắt may.
từng nghe chị chủ shop nói chị này tên Liên, giàu .
- Chào hai chị. – cúi đầu chào hai phụ nữ sang trọng trước mặt.
- Ừ. Dạo này kh may vá gì vậy em? Lâu lắm chị mới ghé lại mà chẳng th mẫu mới. – Chị Liên cau mày, tỏ vẻ giận dỗi.
Trời ạ, thời gian vừa qua cuộc sống của hỗn độn như nồi cám lợn thì còn tâm trạng nào mà may vá. Giờ mới yên bình chút chút.
Cũng may là chị chủ shop kh đưa số ện thoại của cho chị Liên, nếu kh, sẽ bị chị gọi hối thúc.
Chắc hẳn chị Liên đã năn nỉ dữ lắm nên vừa nhác th , chị chủ shop mới lôi cổ vào đây.
- Dạo này tay em hơi nhức nên kh may ạ. Em vừa thiết kế m mẫu mới, dự định tuần này sẽ bắt tay vào thực hiện ạ. – nhoẻn cười, xoa dịu chị .
- Vậy cho chị xin số ện thoại , kết bạn zalo gởi mẫu cho chị xem, chị chốt là em may cho chị. Chị cứ bị thích váy đầm do em thiết kế .
hơi chút ái ngại, liếc sang chị chủ shop. Th chị gật đầu, mới dám trao đổi số ện thoại với chị Liên.
Ví như một chiếc đầm, bán cho shop tầm ba trăm ngàn thì shop bán lại cho khách ba trăm rưỡi, lời chút đỉnh.
Nếu giờ bán trực tiếp cho chị Liên thì chị chủ shop giống như bị mất một khách vậy, thế nên, áy náy lắm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.