Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 34: Hai Chàng Đẹp Trai - 2
Ăn đâu được nửa phần thì chu ện thoại của Hoàng Thiên reo lên. ngừng đũa, liếc sang cầm l và rời khỏi bàn. theo vài giây lại tiếp tục ăn.
Vừa cho con tôm to đùng vào miệng thì bỗng tiếng gọi quen cất lên khiến giật ngẩng đầu. Suýt chút nữa thì đã bị sặc khi đập vào mắt là gương mặt ển trai với nụ cười hiền của Tấn Phong.
Tay vội đưa lên che cái miệng đang phồng ra vì con tôm to quá khổ và răng thì làm việc cật lực. Cuối cùng, con tôm cũng trôi tuột vào bụng.
Lẽ nào và crush ngày xưa duyên đến vậy, chơi Giáng Sinh thì tình cờ gặp lại và giờ ăn trưa cũng gặp nốt.
- Tấn Phong. ăn trưa ? – ngại ngùng đứng lên và hỏi.
- Ừ, vừa dùng bữa cùng đối tác xong. Đang chuẩn bị về thì th bóng lưng giống em nên quay lại xem .
- À, ra vậy.
tiếp tục đưa tay lên miệng nhưng lần này là để che giấu nụ cười vô duyên của . Đối tác của Tấn Phong thì mua thứ mà c ty sản xuất. Mà thứ c ty sản xuất là bao cao su.
Ừ thì, gương mặt thư sinh, kh vướng bụi trần này của lại nghĩ đến hàng hóa kia hại kh khép miệng được, giá như cái khẩu trang lúc này thì tốt quá, sẽ bịt mặt và cười cho thỏa cơn.
Cũng tại Hoàng Thiên cả, sau cái đêm đáng quên thì lại càng nhớ mãi, mỗi lần nghe, th bất cứ ều gì, thứ gì liên quan đến vấn đề nhạy cảm trong quan hệ nam nữ thì lại nghĩ bậy bạ.
đã bị chuyện đó đầu độc mất , tâm hồn ngây thơ trong sáng đã bị sinh vật tên Hoàng Thiên bôi đen.
- Em bệnh à? – Tấn Phong lo lắng hỏi vì th ho m tiếng.
- À, kh, à, . Em bị đau dạ dày, bị ợ chua cho nên..
xua tay trước khi Tấn Phong kịp chạm vào . Cũng may là nh trí, l triệu chứng của bệnh lấp vào làm lý do hoàn hảo. Nếu biết cười khi nghĩ tới sản phẩm của c ty chắc giận mất.
- Em khám chưa?
- Dạ ạ. Em khám xong thì ăn trưa đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-34-hai-chang-dep-trai-2.html.]
Ánh mắt Tấn Phong chuyển nh từ mặt xuống mặt bàn dừng trên cái chén của Hoàng Thiên.
Trời ơi, giờ mới sực nhớ ra đang dùng bữa cùng đàn cố chấp Hoàng Thiên. Nếu quay lại bắt gặp cảnh này thì lưỡi dài đến thế nào mới thể giải thích cho vừa lòng đây.
- Em cùng ai vậy? – Tấn Phong , hỏi.
- Cùng . – Tiếng nói đột ngột cất lên ngay khi vừa há miệng khiến buộc nuốt ngược lời định nói vào bụng.
Cảm giác sống lưng lạnh ngắt này là do mùa đ hay do Hoàng Thiên gây ra nhỉ? kh tám ện thoại thêm năm, mười phút cho Tấn Phong hẵng quay lại?
và Tấn Phong trong sáng như gương, vốn chẳng gì sợ nhưng vì cái tên chủ tịch SunshineBank này một cái đầu đen, thành thử ta sẽ tưởng tượng nên nhiều cảnh huống phong phú lắm thay.
- Thì ra là chủ tịch SunshineBank. hân hạnh được gặp ở đây. tên Tấn Phong, cũng là một đối tác nhỏ của quý ngân hàng.
Tấn Phong đưa tay ra và lịch sự cất lời sau vài giây đứng hình. lẽ kh nghĩ lại dùng cơm trưa cùng Hoàng Thiên.
Tuy ở nhà, th Hoàng Thiên cũng như bình thường, cãi qua, nói lại với nhưng biết một khi sánh bước cùng trên phố, địa vị của cũng được nâng lên nhiều.
Kh cần biết là giúp việc hay nhặt ve chai, chỉ cần cạnh thì chẳng ai dám khinh khi cả. Hào quang từ dư sức chiếu sáng cho .
- Chào Tấn Phong, biết đến trong lần vinh d các do nhân trẻ xuất sắc của thành phố. Đối với SunshineBank, kh đối tác nào là nhỏ cả. vinh hạnh được đồng hành cùng quý c ty. – Hoàng Thiên nắm l tay Tấn Phong và siết chặt.
Ôi trời ơi, đây là Hoàng Thiên ? May quá, còn tưởng sẽ nhảy nhót tưng bừng lên, túm l , kéo lùi về phía sau quát tháo inh ỏi chứ?
Mà cũng đúng thôi, đang kh ở nhà mà. Mà và Tấn Phong cũng làm ra hành động gì thân mật đâu, sợ nhỉ? Dũng cảm lên nào Phùng Mỹ Trân.
Cơ mà cái dáng vẻ chuyên nghiệp trong từng câu chữ của Hoàng Thiên khiến trở nên thu hút thật. chi về nhà, cứ giữ nguyên bộ dạng, tính nết, câu từ như vậy thì đỡ khổ cho hơn kh.
- kh ngờ lại là bạn của Mỹ Trân. – Tấn Phong nói khi hai bàn tay đẹp vừa bu nhau ra.
Hoàng Thiên quay sang Tấn Phong, khẽ gật đầu mỉm cười. cũng im re, cảm th chẳng cần mở miệng giải thích thân phận ô sin cấp cao của trong nhà Hoàng Thiên làm gì.
Dù cố tình hay vô tình thì đã leo lên giường . kh muốn khi về nhà lại bị móc mỉa rằng ô sin nào ngủ với chủ kh? chủ nào đưa ô sin khám bệnh và dắt vào nhà hàng ăn món đắt tiền kh? Lần trước, đã gằn giọng khi nói đến chiếc nhẫn quý giá kia còn gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.