Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 35: Lại Gần Ôm Anh - 1
- Kh làm phiền hai dùng bữa nữa. xin phép trước.
Tấn Phong cười nhẹ một cái nh chân lướt qua chúng . thể cảm nhận được nét buồn phảng phất trên gương mặt tuấn tú của . Còn Hoàng Thiên thì bước về lại chỗ cũ, ngồi xuống và tiếp tục ăn cho xong bữa.
Rời khỏi nhà hàng, Hoàng Thiên đưa đến tận cổng biệt thự. Suốt quãng đường ban nãy, chẳng nói năng gì khiến cũng mặc định rằng chẳng để tâm chuyện quen biết Tấn Phong. Thế nhưng khi vừa toan mở cửa xe chui ra thì nắm l tay , kéo lại.
- Làm mà em quen Tấn Phong? Quen từ bao giờ?
Giọng nghiêm túc, ánh mắt dần di chuyển từ con đường trước mặt sang . Xem ra, liên tục đoán sai tâm tư của đàn này.
Tâm trạng Hoàng Thiên đang kh tốt nên cũng kh muốn nói nhăng nói cuội khiến phùng mang trợn má nên chỉ nói những gì cần nói mà thôi, vừa đủ để giải thích mối quan hệ với giám đốc c ty MK.
- Chỉ vậy thôi à? – Hoàng Thiên hỏi lại khi nghe bảo Tấn Phong từng là đàn lớp trên và chúng tình cờ gặp lại ở nhà hàng Mango Tree Bangkok Eatery.
- Đúng vậy. – gật đầu, xác nhận.
- Em vào nhà , cái gì mà bác sĩ dặn kiêng thì đừng ăn. Bệnh từ miệng vào đ.
thôi kh nữa, lại dán mắt vào những tin n vừa gởi đến trên màn hình ện thoại.
gật đầu dù biết chẳng th rời khỏi xe, thẳng đến cổng. Mãi khi nghe tiếng động cơ êm ái lướt , mới ngoảnh đầu theo. đoán là quay trở lại ngân hàng.
Quá mệt mỏi, về phòng, cài báo thức lăn lên giường, ngủ một giấc thật sâu. Tận bốn giờ chiều, mới giật choàng tỉnh. ra bên ngoài cửa sổ, thảng thốt vì nhận ra trời đã đổ về chiều.
Cái ện thoại tội nghiệp của vẫn chưa được ra tiệm để bảo trì thành thử nó cứ mát mát, lúc reo, lúc kh khiến chẳng nghe tiếng chu báo thức, cứ thế mà ngủ tuốt luốt.
Thế là, nh chóng chạy khỏi phòng, quét nhà, lau nhà, quét sân sau đó vào bếp nấu nướng, sau đó nữa thì tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-35-lai-gan-om--1.html.]
Xong xuôi, sạch sẽ lên đồng hồ mới th giống siêu nhân gao, nh vượt mức tưởng tượng, mới năm giờ ba mươi phút chiều thôi.
Hai mẹ con Hoàng Thiên lần lượt trở về. Mọi hôm, về sớm hơn mẹ , thế nhưng hôm nay, về muộn hơn bà mười lăm phút. Gương mặt cả hai đều thấm mệt sau một ngày bộn bề kiếm tiền.
cảm th họ còn vất vả hơn một con ô sin như . ều, họ th đường trong tương lai, còn thì kh, chưa biết sẽ về đâu sau khi kết thúc hợp đồng mười năm. đâu thể làm ô sin mãi được.
Mà khi chưa đến mười năm thì đã rời khỏi đây. Nếu Hoàng Thiên kết hôn cùng Hellen, kiểu gì cô cũng thỏ thẻ với bà Ngọc Minh, cho nghỉ việc. Hoàng Thiên là con một, đâu thể bỏ lại mẹ mà chuyển ra ngoài sống với vợ.
- Dạo này th Mỹ Trân ăn ít quá. Ít hơn bình thường nhiều. Cháu kh khỏe ? – Bà Ngọc Minh hỏi khi th bu đũa, toan đứng lên.
- Dạ, chắc do lúc chiều cháu hay ăn vặt, thành ra.. - vội nói dối vì kh muốn bà chủ biết bị bệnh.
- Giống trẻ con thật, ăn cơm mới ăn vặt chứ. – Bà Ngọc Minh chau mày nhưng miệng cười tươi.
Như thường lệ, l ít trái cây trong tủ lạnh ra, rửa và bày lên dĩa. Bữa ăn của nhà giàu quy trình hẳn hoi, chứ như nhà lúc xưa, tuy cũng gọi là của ăn của để nhưng ăn cơm xong thì thôi, chẳng tráng miệng tráng môi gì, ai thích thì tự l trái cây, bánh kẹo mà ăn.
Nhà kh nuôi giúp việc, mẹ và cùng nhau làm việc tr thủ học bài, kẻ vùi đầu vào c việc còn dang dở ở c ty, cứ thế cho đến ngày cơn gió định mệnh khiến mất mẹ và ba vĩnh viễn.
Dọn dẹp các thứ xong, vào phòng bà Ngọc Minh và giúp bà matxa vai, cổ. Thật lòng mà nói, lúc th bà vui vẻ trò chuyện và quan tâm Hellen, đã gh tỵ với cô , chính cũng kh ngờ ích kỷ như vậy.
- Tội nghiệp Hoàng Thiên, cuối năm mà còn kh vui vẻ được để chuẩn bị đón Tết. – Bà bất chợt thở dài và nói trong khi hai mắt vẫn đang nhắm lại.
- C việc của vấn đề gì ạ? – ngu đần hỏi.
- Cháu kh đọc báo hả? Bên ngân hàng m hôm nay rối rắm lắm.
Bà hỏi làm chột dạ, đúng là lười lên mạng lướt sau khi cái màn hình ện thoại bị nứt. Sáng nay thì vì tìm bệnh viện nên mới lên mạng thôi. Tự dưng cảm th bản thân giống một kẻ vô tâm.
- Tập đoàn Hana vướng một số lùm xùm. Tuy bên Mỹ đang cố gắng khắc phục và SunshineBank cũng tổ chức họp báo, trấn an khách hàng nhưng họ vẫn đổ xô nhau rút tiền.
Chưa có bình luận nào cho chương này.