Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 51: Hạnh Phúc Đơn Sơ - 1
Rời khỏi quán thịt nướng, Hoàng Thiên đưa tới quán chè. Lúc dừng đèn đỏ, rướn sang hôn nhẹ lên tóc , chau mày, nhăn mặt.
- Toàn mùi thịt nướng.
- Vậy mà vẫn thích ngửi đ thôi. tưởng còn thơm hương bạc hà chắc. bây giờ hôi mùi heo nướng, bò nướng, cá nướng. – thích thú tuôn một tràng dài, kh chịu thua ai kia.
- Lát về tắm lại , biết thế rủ em ăn thịt luộc hơn kh.
nhún vai ều khiển xe lao khi đèn tín hiệu giao th vừa chuyển sang màu x. mỉm cười, đưa mắt dòng xe tấp nập bên kia đường.
Hạnh phúc đối với đơn giản là những khoảnh khắc như thế này, bình yên bên , kh cần nói lời mật ngọt, kh cần những chiếc hôn ngọt ngào, nóng bỏng. Chỉ cần bên cạnh , biết nhịp tim đập đang hòa chung nhịp đập tim .
Quán chè mà Hoàng Thiên chọn nằm ngoài mặt đường lớn, thế nhưng đó chỉ là một gánh chè của bà cụ tầm bảy mươi tuổi, hơi gầy, mặc bộ đồ bà ba màu đen. Hình ảnh của bà gợi nhớ đến vùng quê yên ả, nhớ đến cô nhi viện, nơi từng tá túc.
- Quán chè này là quán ngon nhất thành phố đ. – kéo ngồi xuống chiếc ghế nhỏ xíu và nói nhỏ.
Khi hai ly chè bà ba được đưa lên, những hồi ức cách đây một năm bỗng xuất hiện. nhớ sáng sớm hôm đó, Hoàng Thiên đã giả vờ ngã hôn lên môi . Theo phản xạ, tặng một bạt tai.
Chiều đến, đã chuẩn bị tư thế bị đuổi ra khỏi nhà vì nh ninh rằng sẽ mang cái mặt kia mách mẹ .
Thế nhưng, lúc cả hai chạm mặt nhau nơi bậc cửa, lại mỉm cười, đưa ly chè và bảo nếu muốn ăn lạnh thì cho thêm đá vào.
nhớ hôm đó chút hơi men trong , tuy vẫn tỉnh táo nhưng kh ăn cơm tối mà ngủ li bì đến tận sáng mai.
- vậy? Nhớ kỷ niệm à? – Hoàng Thiên l thìa gõ m cái nhẹ lên vành ly để gọi hồn quay về.
- , từng mua cho em. Sáng hôm sau, hỏi ngon kh thì em trả lời là dở. Từ đó, kh mua bất cứ thức ăn gì cho em nữa. – cúi đầu, lệ men theo khóe mắt trào ra.
Bàn tay to của đàn nhẹ nhàng vươn sang, gạt dòng nước mắt trên mặt . Cả hai cùng mỉm cười dù rằng nụ cười kh m tươi tắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-51-h-phuc-don-so-1.html.]
- đã ngỏ lời yêu với em nhiều lần nhưng toàn bị em phũ. biết mỗi khi ăn món gì ngon, ngắm cảnh nào đẹp thì đều nghĩ tới em kh?
Nước mắt lại tuôn giọt ngắn giọt dài. Dù biết Hoàng Thiên kh hề ý trách móc nhưng cảm th bản thân thật lỗi.
Giá như đừng suy nghĩ tiêu cực về quá, cho cơ hội giải bãy thì đâu xảy ra nhiều ký ức buồn giữa cả hai như vậy. đâu khiến tổn thương nhiều như vậy.
Ăn chè xong, thể theo ý , Hoàng Thiên chỉ mua một hộp cá viên chiên, hai ly nước mía đưa đến c viên.
Trước đây, khi những đôi tình nhân cặp kè dạo mát, đã g tỵ biết bao nhiêu và giờ đây, những ánh mắt gh tỵ lẫn ngưỡng mộ của mọi đang đổ dồn về bởi đàn bên cạnh đây quá ư đẹp trai, hào hoa phong nhã. Hơn nữa còn giành cầm đồ và cho tay trống.
- ngồi đây . – trỏ vào chiếc ghế đá và nói.
- Ráng một chút nữa, hồ nước đằng kia, đài phun đẹp lắm.
- Nhưng chân ..
- ổn. Đừng nghĩ yếu đuối thế chứ.
gật đầu, chiều ý Hoàng Thiên mà bước tiếp.
C viên buổi tối đ hơn ban ngày, ều trong khung cảnh tr sáng tr tối, các đôi nhân tình ngồi núp hết vào bụi rậm, thành thử khiến cảm giác vắng vẻ, bốn bề như mênh m.ô.n.g thêm.
Cơn gió đêm thoáng lướt qua khiến bất giác rùng . Bàn tay nh chóng rời khỏi túi áo mà tìm đến bàn tay to luôn ấm nóng kia.
Khoảnh khắc đan tay , cảm nhận được khẽ giật . lẽ kh nghĩ lại chủ động.
Chưa hẹn hò bao giờ nên chưa tinh ý lắm, ban nãy, khi xuống xe, chuẩn bị bước vào c viên, Hoàng Thiên toan nắm l tay nhưng cùng lúc đó, lại cho cả hai tay vào túi theo thói quen lúc tung tăng một . Mà thì ngay sau đó cũng thu tay về, thành thử bị hụt hẫng, cứ vậy mà lẽo đẽo theo .
Nụ cười dịu dàng nở trên môi , tay siết chặt, kéo đến cạnh bờ hồ. May mắn là đôi tình nhân vừa rời nên chúng ghế ngồi.
nũng nịu tựa vào vai , để đút cá viên cho ăn. Thi thoảng lại than khát để dâng ly nước mía lên tận miệng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.