Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 52: Hạnh Phúc Đơn Sơ - 2
Lâu , chẳng làm nũng với ai, nay yêu chiều chuộng thế này, tội gì kh tr thủ chứ.
- th em phiền kh? – cọ đầu qua lại trên vai và hỏi.
- Kh. thích em như thế này. Cho cảm giác được nâng niu và bảo vệ em. Mỹ Trân à, ở bên , em kh cần gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ làm gì.
- Vâng.
Dù đáp lời thế nhưng vẫn đang cố gồng để che đậy cơn bão lòng đây.
Nếu một ngày buộc lựa chọn giữa một cô gái đơn độc, kh gì trong tay như và mẹ đáng kính cùng khối tài sản kia thì Hoàng Thiên sẽ chọn bên nào?
kh thể khiến mẹ buồn và cũng kh thể quay lưng với bà đúng kh? Còn nội nữa. Những cô gái mà từng muốn làm quen đều là gia thế, địa vị.
Tuy cặp kè lung tung nhưng khi tính tới chuyện trăm năm, hẳn họ sẽ can thiệp, giống như những bộ phim mà từng xem, những hoàn cảnh mà từng biết.
- Há miệng ra nào. – Hoàng Thiên đưa viên cá viên lên miệng và nói.
- Chấm nhiều tương ớt cho em. – mè nheo.
- Kh được, cay lắm. Sẽ hại bao tử. – Giọng kiên quyết.
- Em muốn ăn nhiều tương ớt. – tiếp tục vòi vĩnh.
Th Hoàng Thiên im lặng, chằm chằm, cứ nghĩ bất lực , đoán chừng m giây nữa, sẽ chiều ý mà quệt cho thật nhiều tương ớt.
Đang hí hửng trong lòng thì đột nhiên bàn tay đang ôm l thắt lưng đột ngột di chuyển lên cổ. Chỉ trong thoáng chốc, làn môi phủ lên môi .
Dẫu cố gắng dùng sức đẩy ra nhưng kết quả nhận về chỉ là một nụ hôn càng lúc càng sâu, càng mạnh hơn, cứ thế triền miên kh biết qua bao lâu. Đầu óc mụ mị, toàn thân dần thả lỏng, mặc dẫn dắt.
Kh kh muốn hôn . Đôi môi mềm và ấm nóng của khiến cảm nhận được tình yêu trao gởi qua chiếc hôn.
ều, vừa ăn thịt nướng, chè, cá viên nên miệng chẳng thơm tho gì. kh muốn sau nụ hôn này, ám ảnh, bỏ của chạy l .
- Còn bướng nữa kh? – Hoàng Thiên nói trong tiếng thở gấp ngay khi vừa bu tha .
- ta chỉ làm nũng chút thôi. – quay ngoắt sang một bên, chẳng thèm , giận dỗi đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-52-h-phuc-don-so-2.html.]
- Mỹ Trân, thể chiều em tất cả nhưng riêng vấn đề liên quan đến sức khỏe thì kh. Em khỏe mạnh thì con mới khỏe mạnh được chứ.
Hoàng Thiên kéo ôm vào lòng, gục đầu trên cổ mà thủ thỉ. Cái tên này thật là, biết tai là ểm yếu của , cứ phả hơi thở vào khiến cứng đờ như khúc gỗ.
Cơ mà, nghe nói, cảm động lắm, trong đầu đột nhiên xuất hiện hình ảnh em bé gương mặt đẹp giống , da trắng giống . ều, kh mong nó ên khùng mỗi khi tức giận giống đâu.
- Hoàng Thiên.
- Ừ.
- Nếu như.. em nói là nếu như nhé.
- Ừ.
- Nếu và mẹ kh thích em, kh chấp nhận em thì sẽ thế nào?
- cưới vợ cho . thích là được .
Câu trả lời của Hoàng Thiên khiến ngẩn tò te. bị đần thiệt hay giả bộ đần vậy. biết thích nhưng còn một núi vấn đề kéo dài như cái rơ mocc nữa chứ đơn giản đâu. Hôn nhân trong giới thượng lưu kh hẳn được gắn kết chỉ vì hai chữ "tình yêu".
- Nếu.. nếu bị gây sức ép thì ? – tiếp tục hỏi.
- Cùng lắm, dắt em trốn. Chân trời góc bể nào cũng được. Chúng ta sẽ trồng trọt, chăn nuôi và sống những ngày hạnh phúc.
Tr ánh mắt mơ màng, phiêu diêu trên tầng mây của mà nản thật sự. bê lời thoại trong một bộ phim cổ trang nào đó ra để nói với kh vậy? cho rằng dễ dàng lắm ?
Một kẻ chỉ biết cầm viết và đánh máy như thì làm cầm cuốc cho được, khéo lại cuốc vào chân thay vì đất. Mà đây cũng chẳng đành lòng chịu khổ chỉ vì yêu .
Chật vật lo toan, con cái ốm đau, chạy ăn từng bữa sẽ khiến tình yêu đẹp như mộng thuở ban đầu dần dà phai nhạt, sẽ xuất hiện mâu thuẫn, cãi vã, oán thán, hối hận. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà đã rùng .
Thôi thì, hy vọng mẹ và sẽ vì thương mà thương lây sang , chấp nhận bước vào cửa nhà họ Hoàng.
- Hoàng Thiên, chúng ta kết thúc buổi hẹn hò đêm này bằng một bản nhạc nhé. Em muốn đàn cùng . – ôm l mặt , kéo trở về Trái Đất và đề nghị.
- Em biết đàn piano ? – Mắt mở to, lộ vẻ ngạc nhiên.
- Vâng, em từng được đào tạo bài bản đó. – gật đầu, tự hào trả lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.