Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 53: Tâm Hồn Đồng Điệu - 1
Chiếc ô tô rời khỏi c viên và hướng về trung tâm dạy nhạc. Theo biết thì nơi này cũng thuộc tài sản của tập đoàn Hana.
Nghe bảo nội Hoàng Thiên thích chơi các loại nhạc cụ và thể chơi nhiều loại từ piano, violin, cho đến đàn cò, đàn nhị.
Tuy gây dựng nên sự nghiệp vững vàng trên đất Mỹ nhưng trước đó, từng sống ở Việt Nam những hai mươi năm. Đó cũng là một trong những lý do chọn cố hương làm nơi đầu tiên để mở rộng hoạt động kinh do, trước cả các chi nhánh bên Singapore hay Thái Lan.
- Chào Hoàng Thiên. – Ông bảo vệ cúi đầu chào khi vừa hạ kính xe xuống.
Cổng lớn nh chóng được mở ra, Hoàng Thiên từ từ rẽ vào. Vì giờ này chẳng còn học viên hay giáo viên nào ở đây nên chẳng chạy đến bãi đỗ mà dừng ngay trước bậc tam cấp dẫn lên lầu trên.
Hoàng Thiên nắm tay , bước dần theo những bậc thang. Ban nãy, chỉ những cột đèn trong khoảnh sân rộng được thắp sáng nhưng giờ thì lối của chúng cũng đã sáng rực ánh ện.
Trước đây, chỉ kịp lướt qua nơi đây khi ngồi trên xe buýt đến trung tâm mua sắm, ngờ đâu một ngày được chính tay dẫn vào lúc đêm hôm thế này.
Chúng dừng lại trước một gian phòng lớn. Hoàng Thiên đẩy cửa, đưa tay nhấn c tắc ện. Thứ ánh sáng vàng dìu dịu hòa cùng màu đỏ sẫm của những bức màn treo xung qu khiến khung cảnh trở nên vô cùng nghệ thuật.
- Đi thôi. – tiếp tục cất bước, dẫn lướt qua những dãy ghế dài và tiến lên sân khấu.
Khoảnh khắc tấm vải đỏ được trút bỏ, đưa tay che miệng vì kh thể hình dung ra một cây dương cầm đẹp như vậy. Nó ba chân, toàn bộ lớp ngoài của gỗ được phủ veneer hoa văn màu vàng nâu, vô cùng nổi bật.
- Ôi, chắc là đắt lắm hả ? – đưa bàn tay run run chạm vào.
- Ừ, nhưng kh đắt bằng .
Cái gì vậy? đang hỏi giá trị chiếc đàn bắt mắt này mà, ai so sánh với đâu. Cái tên này được cái tự tin hết phần khác. Cũng thôi, ai bảo là một trong hai thừa kế sáng giá của tập đoàn giàu sụ Hana chứ.
- Song tấu bài gì đây hả cô nương?
Hoàng Thiên ung dung ngồi xuống chiếc ghế dài và kéo tay . lẽ đây sẽ là khoảnh khắc đẹp nhất và đáng nhớ nhất trong đêm hẹn hò đầu tiên này của .
Sau vài giây suy nghĩ, đề nghị cùng đàn bản nhạc Song from a secret garden. Đây cũng chính là bản nhạc thích nhất, những giai ệu này đã xoa dịu tâm hồn đầy thương tổn, mất mát của trong suốt thời gian ở cô nhi viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-53-tam-hon-dong-dieu-1.html.]
Còn nhớ vào buổi chiều mùa thu năm , khi ngang căn phòng cuối hành lang, tiếng piano phát ra từ đó qua đôi bàn tay của vị tu sĩ mù lòa đã níu chân lại. Để sau đó, quyết tâm học đàn để tự đàn cho bản thân nghe những giai ệu tác dụng chữa lành này.
- cũng thích bài này. Những giai ệu đẩy nỗi buồn lên đến đỉnh ểm và dần dà chữa lành tất cả. – Hoàng Thiên đặt tay lên phím đàn, trầm giọng nói.
Ngồi cạnh , ngắm ở góc nghiêng này, dưới ánh ện vàng nhạt và kh gian mang chút ma mị mới th đẹp đến dường nào. Đôi tay chúng nhịp nhàng ấn phím và giai ệu mượt mà, sâu lắng cất lên.
Trước mắt là cô nhi viện với những dãy hàng lang dài, vách tường phủ kín rêu phong, ẩm ương trong ánh nắng chiều tà chếch choáng. Trước mắt là căn nhà chứa đựng bao kỷ niệm ngày còn một gia đình trọn vẹn.
nhiều, nhiều khung cảnh trong ký ức cuộn qua như một cuốn phim, đoạn chậm, đoạn nh và khi bản nhạc kết thúc, tất cả cũng tan biến, chỉ còn mỗi gương mặt tuấn tú và nụ cười của đàn yêu.
- Tuyệt quá. Mỹ Trân à, sẽ ghi nhớ ngày hôm nay cho đến tận khi chúng ta cùng nhau già và mất trí nhớ.
- Ôi trời.
phụt cười trước câu nói của Hoàng Thiên. đúng là kẻ phá đám bầu kh khí lãng mạn. Nói đến đoạn già là được , còn thêm mất trí nhớ vào làm gì chẳng biết.
Vốn đang đắm chìm trong lời nói tình tự nhưng cuối cùng lại hại há miệng ra cười.
- Gì mà mất trí nhớ, lo xa quá đó. – đập vào vai , cau mày, vờ khó chịu.
- muốn nhấn mạnh ý của mà. Nhưng nó khiến em cười, vậy cũng tốt.
Lời vừa dứt, liền ngả sang và đặt lên môi một nụ hôn. Vòng tay rộng dần dà siết chặt l thân , ép sát vào lòng .
Nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, âu yếm và cưng nựng làm đê mê, bất giác, đôi tay cũng ôm l tấm lưng rộng của đàn . kh biết yêu từ bao giờ nữa, rõ ràng từng ghét bỏ .
chăng những ều nhỏ nhặt lẫn lớn lao làm cho đều xuất phát từ tấm chân tình đã cảm hóa trái tim vốn bài xích ?
chăng đã thích từ lâu nên mới cảm th khó chịu khi kh nghiêm túc mà cứ cà rỡn với ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.