Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 56: Yêu Đương Vụng Trộm - 2
Bữa cơm thêm cua nên kéo dài hơn bình thường. Ở trước mặt mẹ , Hoàng Thiên kh bóc vỏ giúp , để tự biên tự diễn. Bản thân cũng chỉ ăn một con đứng lên, về phòng làm việc.
Thú thật, yêu đương vụng trộm thế này khiến mệt mỏi lắm, thế nhưng, lại chẳng thể làm gì khác hơn, sợ, sợ bản thân biến thành nguyên nhân khiến mẹ con bất hòa. Riêng chuyện liên quan đến sinh nhật Hellen là th kh khí giữa họ kỳ kỳ .
Sau khi dọn rửa các thứ, trở về phòng, cuộn tròn trong chăn. Hôm nay, Hoàng Thiên nói chỉ làm việc đến tám giờ thôi, vậy nên, kh cần ăn khuya.
Lăn lộn một hồi, thiu thiu ngủ. Thế nhưng, tiếng tin n vang lên đã phá hỏng mọi cố gắng của . Trên màn hình hiện rõ dòng chữ trách móc của , trách kh lên phòng làm việc cùng .
cũng muốn lên lắm chứ, nhưng sợ phiền . Vừa làm vừa nói, kiểu gì cũng khuya lắc khuya lơ mới xong. muốn nhiều thời gian nghỉ ngơi nhưng xem ra bản tính trẻ con kia đang trỗi dậy mạnh mẽ, cho rằng ngó lơ. Và , đang khi soạn tin đáp lại thì cuộc gọi đến đã cắt ngang tất cả.
- Em ngủ chưa?
- Đang định ngủ thì bị đánh thức. – phụng phịu trả lời.
- cứ tưởng em sẽ lên.
- về phòng chưa?
- Mới tức thì.
- Hoàng Thiên à, đột nhiên em thèm cá viên chiên quá, trà đào nữa. trèo tường ăn với em kh?
- Mặt thế này mà trèo tường à? Thôi, ngủ .
Tiếng "tút, tút" ngân lên khiến hụt hẫng tột độ. Cái tên này thật chẳng ga lăng chút nào. kh biết nói vài lời dỗ dành bạn gái .
Ít nhất nói: "Em à, trời tối , ngày mai sẽ mua cho em" hoặc: "Bé cưng à, cuối tuần này sẽ đưa em ăn". Ít nhất nói thế nếu kh muốn trèo tường chứ.
Câu nói kia của Hoàng Thiên khiến liên tưởng tới những gì mà mẹ từng nói. , khác , mặt khác mặt . cao sang quyền quý, làm hòa nhập được với cuộc sống của kẻ bình dân như . Làm mà thể trèo tường khoét vách để cùng tung tăng mua đồ ăn vặt.
cửa lớn, thảm đỏ trải dưới chân mới phù hợp. lẽ đã sai khi cố liều bước vào cuộc tình quá ư chênh lệch này. chăng chỉ sau m ngày, nhận ra chúng quá khác biệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-56-yeu-duong-vung-trom-2.html.]
Quẳng chiếc ện thoại sang một bên, trùm chăn kín đầu, thổn thức trong lòng. Được thôi, ngày mai sẽ chia tay chia chân , cho đến với thích hợp hơn.
sẽ đau khổ một , sẽ khóc một , coi như đền lại tội trèo cao của . lại đem lòng yêu con đó chứ?
Qua hết đâu hơn nửa tiếng, bỗng bên ngoài vọng đến tiếng gõ khẽ. Trong cơn mơ màng, tung chăn, lết từng bước đến và mở cửa.
Cứ nghĩ bà chủ việc gì cần tìm nhưng đập vào mắt là gương mặt hớn hở của Hoàng Thiên. đưa hộp cá viên cùng hai ly trà đào lên lách qua , chui tọt vào phòng và ngồi luôn xuống sàn.
- .. mua thật ? – ngồi xuống đối diện và hỏi.
- Thì em th đây còn gì? Ăn được mà, kh đồ nhựa đâu. – vừa nói vừa mở nắp hộp và đổ tương ớt ra cái chén nhỏ.
Trong ánh sáng vàng yếu ớt từ cây đèn bàn, th gương mặt lấm tấm mồ hôi và cánh tay còn một vết trầy xước mới.
hối hận vô cùng vì trót nghĩ xấu về . Nước mắt thi nhau tuôn xuống, ướt đẫm mu bàn tay.
- trèo tường hả? Tay bị thương .
- Ừ, tắt hệ thống báo trộm leo. Đi cổng chính ngộ nhỡ mẹ th thì ? Tại hứa với em nên mới giữ bí mật đ. Còn vết thương này nhỏ thôi, vài ngày sẽ khỏi, đừng khóc nữa. – vươn tay sang, lau khô gương mặt , giọng ệu hết sức cưng chiều.
Tiếp đó, như lần ở c viên, Hoàng Thiên l từng xâu cá viên, chấm tương ớt đút ăn. muốn nói lời xin lỗi nhưng chẳng dũng khí, đành giấu chuyện đã nghi ngờ .
thế mà bước vào thế giới của , sẵn sàng trở nên hèn mọn, sẵn sàng vứt bỏ hình tượng chỉ để đáp ứng ều thích. Nếu kh vì lỡ ăn cá viên chiên, hẳn sẽ chồm sang, ôm l mặt và hôn thật sâu.
- Ngon kh? – lau vệt tương ớt lem trên môi và hỏi.
- Nếu em nói kh ngon thì sẽ kh mua cho em nữa đúng kh? – kh trả lời mà lém lỉnh hỏi lại.
- vẫn mua mà, vì biết em thích. Trước đây, vẫn thường mua thức ăn cho em, chỉ là kh đưa tận tay, l cớ mua cho mẹ, mua thật nhiều, mẹ ăn kh hết, hẳn sẽ chia cho em một nửa.
Cái tên này lại khiến nước mắt rơi tiếp . biết chọn đúng để yêu . Cho dẫu cuộc tình này kéo dài bao lâu thì vẫn kh hề hối hận. Chí ít khi yêu , đã yêu hết lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.