Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 57: Sinh Nhật Của Hellen - 1
Cuối cùng thì ngày sinh nhật Hellen cũng đến. Chẳng biết là vì c việc bộn bề thật hay vì cố tình diễn sâu mà gần bảy giờ tối, khi bà Ngọc Minh đã lái xe đến nhà hàng Li Bai thì yêu dấu của mới mò về. Và việc đầu tiên làm sau khi chui ra khỏi xe là nhấc bổng lên, hôn thắm thiết.
- Thôi, thôi, đủ , mau tắm . – đưa tay đẩy ra, thúc giục.
- Bộ hôi lắm hả? – Hoàng Thiên chau mày, tỏ vẻ kh hài lòng.
- Kh . Em lo mệt thôi, tắm tối quá kh tốt. Mà.. ăn gì chưa?
- Ừ, vậy còn nghe được. vẫn chưa ăn. Bé cưng à, xem mua gì cho em này.
Dứt lời, Hoàng Thiên nhẹ nhàng đặt xuống l trong xe ra hai bịch bánh tráng trộn. bật cười, nói lời cám ơn xách hai bịch bánh tráng chạy tọt vào nhà, chui thẳng xuống bếp, làm nóng thức ăn để dọn cho .
Nếu nói bịch bánh tráng này khiến vui còn hơn khi được tặng nhẫn kim cương thì thế nào cũng cho rằng giả vờ giả vịt l lòng l ruột đ.
- Hôm nay về trễ vậy? C việc ổn kh ? – hỏi khi cả hai cùng nhau ngồi vào bàn.
- Ừ, tr thủ xử lý thêm ít văn kiện, tối nay ráng thêm vài cái nữa, gì mai trễ chút, kịp hôn hít em.
- Chẳng đứng đắn gì cả. – đỏ mặt trước câu trả lời tỉnh bơ của .
- Chỉ kh đứng đắn với mỗi em thôi. Ngoài em ra, kh ai dám nói như thế đâu. – vươn tay sang, nắm cằm day nhẹ và nói, giọng ệu vô cùng nghiêm túc.
nhoẻn cười, gật đầu lia lịa. tin lời nói bởi nếu mang cái dáng vẻ khi đứng trước mặt đến ngân hàng thì hẳn nhân viên sẽ mắt tròn mắt dẹt và chẳng ai coi ra gì cả.
Tuy trước mặt họ sẽ vâng lời vì là chủ, nhưng sau lưng sẽ to nhỏ nói này nói nọ. Thế nhưng, m năm qua, theo biết thì hình tượng của trong lòng mọi chính là lạnh lùng, nghiêm túc, đứng đắn, kh nói thừa cũng chẳng nói thiếu, cực kỳ kiệm lời, kh bô lô ba la như khi giáp mặt đâu.
Ăn xong, Hoàng Thiên phụ dọn dẹp kéo lên sân thượng ngắm . Tuy mùa đ đã qua và mùa xuân đang chớm đến nhưng kh khí lạnh vẫn còn luyến lưu thành phố.
rúc đầu vào lòng , để vòng tay vững chãi và ấm áp của bao trọn l thân . Cách một lớp áo, nghe rõ nhịp đập trái tim .
- bảo đêm này còn một ít văn kiện chưa duyệt mà. còn lôi em lên đây? – cầm bàn tay mềm của lên, vân vê từng ngón, hỏi khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-57-sinh-nhat-cua-hellen-1.html.]
- Tr thủ chứ, lát mẹ về thì lại kh nựng em được.
Lời vừa dứt thì những nụ hôn cũng liên tục rơi trên trán . nhắm mắt, mặc âu yếm . Mãi khi dừng lại, mắt mới mở ra, cùng tiếp tục ngắm trời dù đó chỉ là một vài ngôi xa tít tắp với ánh sáng gần như là màu trắng, chẳng th vàng.
- Mỹ Trân, muốn biết nhiều hơn về em. Hãy nói cho biết quá khứ của em, em đã trải qua những gì, gia đình em, tất cả. muốn biết tất cả.
Chưa từng nghĩ tới việc Hoàng Thiên sẽ hỏi về quá khứ của nên hơi bất ngờ. Thế nhưng, hiểu chuyện này là lẽ đương nhiên, ai cũng sẽ muốn biết tất tần tật về yêu.
từ từ rời khỏi vòng ôm kia, ngồi thẳng lưng và nói cho nghe chuyện gia đình . Từ việc ba phá sản, tự tử và mẹ lâm bệnh qua đời đến việc đến cô nhi viện ở tỉnh xa tá túc, tiếp tục học hành.
cũng nói nghe chuyện từng thích Tấn Phong, một mối tình th xuân vườn trường nhưng chỉ là đơn phương bởi khi Tấn Phong chẳng hề biết thích và kh biết cũng thích .
- Tết này đưa em về quê thăm mộ ba mẹ nhé. – Hoàng Thiên đưa tay chạm nhẹ vào má , dịu dàng đề nghị.
- nói là ba mẹ?
- , trong tương lai gần, em là vợ và là con rể của ba mẹ.
cố gắng nhiều thì mới thể nuốt ngược những dòng lệ hạnh phúc vào trong. Cái con này cứ nói ra những câu khiến khác xúc động nghẹn ngào vậy nhỉ?
Làm vợ chắc khóc suốt mất, khóc vì hạnh phúc . kh đón nhận sớm hơn để nhận ra tuyệt vời như thế này chứ?
- yêu em, Mỹ Trân.
- đã nói câu này nhiều , em hiểu mà, em tin mà. – ngại ngùng cúi đầu, lí nhí nói.
- thích nghe mỗi ngày kh?
Đương nhiên là thích , còn hỏi ? khẽ gật đầu sà vào lòng , hít hà mùi hương bạc hà quyến rũ từ đàn yêu và sung sướng đón nhận những nụ hôn âu yếm rơi trên mái tóc mềm.
Tình yêu dành cho xa hoa và cả những ều dung dị, tất cả cộng hưởng lại và cho cảm giác lâng lâng, kh hoang tưởng mà thật.
Chưa có bình luận nào cho chương này.