Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 75: Buông Tay – 3
run rẩy chạm vào bàn tay của Hoàng Thiên. Hoàn toàn kh cảm giác gì bởi lớp băng dày đã ngăn cách.
muốn nán lại để chăm sóc đến ngày hồi phục nhưng đó chỉ là mong muốn mà thôi. Lời ước hẹn giữa cả hai đành hủy bỏ . kh thể thực hiện ều ước mà đã ước khi ánh băng bay qua bầu trời đêm hôm đó.
- Hoàng Thiên, hãy mau bình phục nhé. Hãy cố gắng lên. chắc c sẽ kh đâu. Em tin làm được.
Nước mắt gần như đã cạn, ngay lúc này, dù xúc động trào dâng nhưng lại chẳng rơi một giọt nào, chỉ cơn đau quằn quại trong tim, trong từng tế bào là kh dứt.
Mong rằng khi tỉnh lại, sẽ mau chóng quên , quên một đã khiến chịu nhiều đau khổ.
Bao nhiêu lần tỏ tình bị khước từ là b nhiêu lần gặm nhấm tủi hờn, uất ức. cũng nên bu tay , cứ cố chấp giữ l chắc gì đã hạnh phúc.
những lời hứa nên lãng quên . Giá như mẹ lãng quên lời hứa đưa du lịch cùng thì kết cục đã chẳng thế này.
- Em xin lỗi, duyên tình giữa chúng ta chỉ đến đây thôi. Cảm ơn đã yêu em. Tạm biệt. À… kh, là vĩnh biệt.
Khi bước gần đến cánh cửa thì mới dám thì thầm những lời tự đáy lòng vì sợ lỡ đâu Hoàng Thiên nghe được sẽ ảnh hưởng đến quá trình hồi phục.
Thật kh ngờ hình ảnh cuối cùng mà th vào thời khắc chia tay lại là bộ dạng thảm thương này.
- Cô hãy giữ lời hứa. – Hellen nói ngay khi vừa ló đầu ra.
- Chị yên tâm, sẽ ngay bây giờ. – hờ hững đáp.
- Để gọi taxi cho cô nhé.
- Kh cần.
chẳng còn nghe Hellen nói gì sau câu trả lời cụt ngủn nữa. Trống rỗng, vô định là những gì còn lại trong lúc này. như kẻ mộng du, nỗi đau trong tim quá lớn, lấn át cả nỗi đau trên tay và chân .
cũng kh biết đã ra khỏi cổng bệnh viện như thế nào, trong bao lâu và đã qua những khoa nào để ra được tận đây nữa. Chỉ khi nghe tiếng còi ô tô hú lên, mới hoàn hồn và nhận ra đang đứng giữa đường lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-75-buong-tay-3.html.]
Dòng xe kiên nhẫn chờ lê lết vào lề mới tiếp tục chuyển bánh.
Mất , một nửa hồn cũng mất . Suy nghĩ c.h.ế.t chóc đột nhiên bủa vây l . Con quỷ nhỏ hiện lên và bảo hãy lao ra những chiếc xe đang xuôi ngược trên đường. Thế nhưng, thiên thần nhỏ cũng kịp đến và ngăn cản .
kh quyền định đoạt mạng sống của chính . Hơn nữa, cần sống để biết tình hình hồi phục của . cần sống để cầu nguyện cho bình an.
Nghĩ thế, kiên cường bước tiếp nhưng sự thật là chẳng biết sẽ về đâu nữa. Phần lớn đồ đạc, quần áo, các món quà mà Hoàng Thiên cùng mẹ tặng bao gồm cả chiếc nhẫn kim cương bạc tỷ vẫn đang nằm trong nhà .
Gi tờ tùy thân và chiếc ện thoại thì đã bốc cháy cùng chiếc ô tô . bây giờ như kẻ từ hành tinh khác đến, chẳng còn gì trong tay cả.
Ngoài số ện thoại của Hoàng Thiên, chỉ nhớ được mỗi số của Tấn Phong mà ở cái nơi xa lạ này, ngoài Hoàng Thiên ra thì cũng chỉ mỗi crush một thời là mà tin tưởng và là mà chắc rằng sẽ xuất hiện trước mặt bất cứ khi nào cần.
Tuy Tấn Phong đã lâu kh chủ động liên lạc hỏi thăm nhưng vào thời khắc giao thừa, đã gởi tin n chúc mừng năm mới cho .
Thế là, cố lê bước tới bưu ện gần đó, nhấn số gọi . Trong lòng thầm cầu mong hãy bắt máy. Nếu kh giúp thì chắc c sẽ kh ai giúp .
Bộ dạng của bây giờ thật dọa , chẳng ai muốn dính vào để mang họa cả.
- A lô. – Chất giọng trầm ấm truyền tới tai khiến suýt khóc.
- Tấn Phong, là em, Mỹ Trân đây.
- Ừ, nghe, em nói .
- … thể đến chỗ em kh? Em đau quá, toàn thân em chỗ nào cũng đau hết.
Cuối cùng, chẳng thể kiềm nén nổi nữa mà bật khóc như trẻ con. Đầu dây bên kia, giọng Tấn Phong lộ rõ vẻ hốt hoảng. vội trấn an và hỏi địa chỉ chính xác.
Sau khi đưa mắt ra bảng hiệu của tiệm giày bên kia đường, cố nén tiếng nấc và đọc cho .
Vì chẳng đồng nào trong túi nên đành sang tiệm vàng bên cạnh bán đôi hoa tai, l tiền trả cho cô nhân viên bưu ện tập tễnh vào trong quán cà phê đối diện ngồi chờ Tấn Phong. lẽ mất gần hai tiếng đồng hồ thì mới thể đến đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.