Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 76: Buông Tay – 4
Mệt mỏi khiến trên chiếc ghế võng vải, bỏ dở ly sữa đậu nành chỉ vừa mới uống được vài ngụm.
cũng kh biết đã ngủ bao lâu, mãi khi cảm nhận được một bàn tay to đang vỗ nhẹ trên vai thì mới mơ màng mở mắt. Gương mặt tuấn tú của Tấn Phong xuất hiện như ánh dương rọi vào cuộc đời vừa rơi xuống đáy vực sâu của .
- Tấn Phong.
- Ừ, đây. Mỹ Trân à, em làm thế này? ra n nỗi này hả em? cứ nghĩ em đang ở Sài Gòn.
- Em bị tai nạn. Ngón tay em gãy gần hết . – rơm rớm nước mắt .
- Ai băng bó cho em đây?
- Bệnh viện bên kia, nhưng em kh muốn vào đó nữa đâu.
- đưa em bệnh viện. Chúng ta về bệnh viện trên Sài Gòn nhé. Mà… em ăn gì chưa?
- Chưa ạ.
Tấn Phong gật đầu gọi phục vụ đến th toán tiền, sau đó bế bổng lên, mang ra xe. như con chim gãy cánh, chẳng làm được gì, cứ mặc cho giúp đỡ.
Khoảnh khắc này, ngỡ như là trai của vậy, ấm áp và chu đáo. Tuy câu trả lời của khó hiểu nhưng chẳng hỏi gì thêm mà đề nghị đưa đến nơi khác.
Chiếc ô tô dần rời khỏi địa phận tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, hướng về Sài Gòn.
kẹp chiếc bánh bao vào giữa hai bàn tay và ăn cho qua cơn đói. Vốn dĩ Tấn Phong muốn đưa vào quán ăn cơm, ăn phở nhưng kh chịu, thế là mua cho m cái bánh bao nhân thịt. Tay thế này, sợ phiền đút cho ăn, ăn bánh bao là tiện nhất.
Thật trùng hợp, bệnh viện mà Tấn Phong chọn đưa đến là bệnh viện Triều An. Suốt quá trình làm thủ tục nhập viện đều là do một chạy xuôi chạy ngược.
Thậm chí vì sợ ngồi một sẽ tủi thân nên cõng theo cho đến lúc mượn được chiếc xe lăn cho .
- Em nằm phòng thường được . Tốn tiền lắm. – lên tiếng khi nghe yêu cầu y tá sắp xếp một phòng VIP.
- Nghe , kh tốn thêm bao nhiêu đâu nhưng sẽ thuận tiện cho em nghỉ ngơi hơn. Cứ để lo.
Lúc Tấn Phong đặt xuống trên chiếc giường phủ ga trắng thì cũng đã xế chiều. nhận ra thời gian qua ánh nắng nhạt màu hắt lên tấm cửa kính. cẩn thận kê gối cho ngồi.
- Em muốn ăn gì? mua cho em. Kh được ăn bánh bao hay bánh kẹo linh tinh đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-76-buong-tay-4.html.]
Giọng ệu nghiêm nghị xen lẫn dịu dàng khiến cảm giác đã nhận ra vì ngại phiền . Thôi thì, dù cũng đã bắt chạy từ Sài Gòn về Bà Rịa – Vũng Tàu đón lên lại lo thủ tục cho nhập viện, đóng viện phí các thứ thì việc ăn uống phiền đến nữa cũng là gì đâu.
nên để mặt dày lên thì hơn. Chỉ sợ nếu khách sáo, bỏ luôn chắc tủi thân mà c.h.ế.t mất.
- Em muốn ăn hủ tiếu gõ. – lí nhí cất lời.
- Ừ, gì nữa?
- Bánh tráng trộn, cá viên chiên.
- Tiếp.
Gì vậy? nghĩ là con lợn ? Ăn b nhiêu đó là no căng bụng . cũng kh ngờ ngày vòi Tấn Phong mua đồ ăn vặt cho như cái cách mà từng vòi vĩnh Hoàng Thiên.
Nghĩ đến đây, sống mũi cay xè. Kh biết tình hình bên thế nào ? đã tỉnh hay chưa? Nếu như đã tỉnh, hẳn là đau đớn lắm.
- Nước mía. Nhiêu đó thôi ạ.
- Chờ nhé. À, mà em muốn mang váy màu gì nhỉ? Hay là váy hoa?
- Váy tối màu ạ. Em nghĩ nên mặc váy tối màu. – đáp sau vài giây ngẩn .
Chân bị thương thành thử ban nãy chị y tá dặn nên cho mặc váy để tiện làm vệ sinh, bôi thuốc. đã nhất thời quên nhưng Tấn Phong lại nhớ.
cảm giác chính là mẫu đàn của gia đình, chu toàn và tỉ mỉ. Giá như là trai thì tốt biết m.
- Nằm xuống cho đỡ mỏi nhé.
Tấn Phong dịu dàng đỡ nằm mới cất bước. Chờ khi bóng khuất sau cánh cửa, mới lầm rầm cầu nguyện cho Hoàng Thiên.
muốn một chiếc ện thoại để cập nhật tin tức về Hoàng Thiên. Dẫu cũng là chủ tịch SunshineBank, vụ tai nạn kia lại lớn như vậy, hẳn báo chí sẽ theo sát tình hình và đưa tin liên tục.
Bộ dạng của ám ảnh . đàn phong độ, đẹp trai của giờ đây lại nguy cơ biến thành thực vật.
Mặt trời gần lặn hẳn , chỉ còn vài sợi nắng cuối ngày hắt lên sau những tòa cao ốc. Đời như giấc mộng, và như hai áng mây trôi qua đời nhau, theo lối gió đưa về hai hướng khác nhau.
Khoảng thời gian yêu đương tuy ngắn ngủi nhưng những hồi ức đẹp lẫn xấu về đàn tên Hoàng Thiên sẽ theo suốt kiếp. Tình yêu dành cho thẩm thấu sâu trong từng tế bào, từng ngõ ngách trong tim .
Chưa có bình luận nào cho chương này.