Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 95: Chốn Cũ Vẫn Còn Nhưng Tình Đã Mất - 1

Chương trước Chương sau

- Cô Mỹ Trân, cô đang hét vào mặt đ à? bảo cô đề xuất ý tưởng cho chiến dịch quảng cáo chứ bảo cô lên kế hoạch đâu. Cô nghĩ đánh giá cao cô thế à? Cô kh biết nghĩa của chữ hay là kh thèm đọc những thứ ghi chú?

Hoàng Thiên quát lớn khiến hồn vía bay lên mây. đang nói cái gì vậy? chẳng hiểu gì cả? chỉ cần đề xuất ý tưởng thôi ?

- Ra ngoài .

Chỉ chờ câu nói này, nh chóng rời phòng, chạy về chỗ và lôi tập hồ sơ đưa hôm qua ra.

Đúng như nói, tờ gi này chỉ ghi yêu cầu là đề xuất ý tưởng mà thôi. Làm thế nào mà thể đọc thành một nghĩa khác vậy chứ?

Nhục mặt quá. muốn trốn đến hành tinh khác ngay bây giờ.

Sau một hồi tự chửi , nhướn lên, qua bức vách được tạo thành từ những quyển catalogue để xem Hoàng Thiên đang làm gì trong phòng.

Cũng may là đang cắm mặt vào máy tính, kh chằm chằm vào .

nên chui vào đó và nói lời xin lỗi với kh? Lần này là sai be bét mà.

Đang phân vân thì bỗng ngẩng đầu lên. Ánh mắt chúng chạm nhau trong vài giây bức màn nh chóng che phủ tấm kính sau khi nhấn tay vào remote.

Kh đang nghĩ vẫn mê mẩn và tiếc nuối đ chứ? Cơ mà tiếc thật. Một chút thôi.

Mặc kệ nghĩ gì thì nghĩ. thu lại tầm mắt, cắm cúi bắt tay vào việc lên ý tưởng.

Quảng cáo thì cần tổ chức những sự kiện gì để thu hút khác nhỉ? Trước tiên thu hút họ đến sau đó mới quảng cáo đúng kh?

Một chương trình ca nhạc ư? Khả quan kh nhỉ? Hay một buổi triển lãm? Triển lãm gì nhỉ? Tiệc tùng ư? Kh, kh khả quan.

Theo các tài liệu thì những cách marketing như khai thác các mạng xã hội, phát tờ rơi, treo tờ phướn, banner, poster, tư vấn trực tiếp, quảng cáo hoạt náo thương hiệu, gởi tin n, gọi ện, đăng báo, quảng cáo trên tivi… đều được phòng marketing sử dụng hết .

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Hoàng Thiên chắc kh muốn nghe lặp lại chúng đâu nhỉ?

Mải quây quần trong mớ suy nghĩ nên kh biết thời gian đã trôi qua nh, gần hết buổi sáng.

Đến khi nghe cô nhân viên sau lưng gọi ện thoại đặt đồ ăn trưa thì mới giật nhận ra.

- Cô Mỹ Trân, ra ngoài cùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-95-chon-cu-van-con-nhung-tinh-da-mat-1.html.]

Chẳng rõ Hoàng Thiên đến bên cạnh từ bao giờ, khi quay đầu thì cũng vừa cất tiếng.

Đã là giờ cơm trưa. rủ ăn trưa ?

- Vâng.

nh chóng đứng lên và cầm l túi xách, nối gót Hoàng Thiên tiến về phía cửa.

Trong buổi chiều nay, nhất định hoàn thành việc giao phó. biết kh thể đứng trước mặt và nói su về ý tưởng của .

lập một bản đề xuất kh cần quá tỉ mỉ nhưng ít nhất nó khiến đọc hiểu đang muốn nói gì.

Khoảnh khắc đứng trước chiếc xe sang trọng, bỗng hơi run vì cầm lái là . Cảnh tượng kinh hoàng đó vẫn in đậm trong trí nhớ của .

thật kh ngờ sau khi thoát c.h.ế.t trở về, đàn nãy vẫn thể ôm vô lăng như chưa từng gì xảy ra. Nếu đổi lại là , kh dám đâu.

- ? Cô đợi bế cô vào à? – Hoàng Thiên đột ngột hạ kính xe xuống, nghiêng đầu hỏi .

- À, kh. vào ngay đây.

vội vàng trả lời mở cửa, chui tọt vào trong thắt dây an toàn. thật lòng kh muốn ngồi cạnh đâu nhưng những quy tắc buộc tuân thủ.

là sếp của làm tài xế, nếu kh ngồi ghế phụ mà ngồi ghế sau thì sẽ bị xem như cố tình khiến khác hiểu lầm là bà chủ của .

- Chúng ta đâu vậy giám đốc? – lí nhí hỏi.

- Ăn trưa với đối tác.

Ăn trưa với đối tác ? Ai vậy nhỉ? Lịch trình trong ngày nay của kh cuộc hẹn này. Chắc là mới nhận lời ai đó mà chưa kịp biết.

ước gì đưa tới nhà hàng Li Bai, nơi đó cua bự và ngon, tôm bự nữa.

Cơ mà nếu bây giờ ăn tôm cua thì khi lành, vết thương sẽ để lại sẹo lồi, xấu.

Ánh nắng buổi ban trưa vàng như mật ong xuyên qua lớp cửa kính trở nên nhạt hẳn. Cũng may giờ này đường kh đ m nên cũng bớt sợ.

Hoàng Thiên vẫn lái xe như xưa, khúc vắng vẫn tăng tốc nh, chẳng vì vụ tai nạn trong quá khứ mà kiêng dè chút nào.

Cầu được, ước th. Chiếc xe chở theo đang rẽ vào cổng của nhà hàng Li Bai.

Chắc chỉ là trùng hợp thôi. Làm biết bụng đang nghĩ gì chứ. thể đối tác kia hẹn gặp chỗ này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...