Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 96: Chốn Cũ Vẫn Còn Nhưng Tình Đã Mất - 2
th bước xuống với hai miếng băng gạc trắng trên hai chân, một số xì xào to nhỏ. đoán là họ đang nói về bởi ánh mắt của họ cứ dán lên .
Lẽ ra Hoàng Thiên nên chọn một lành lặn cùng mới đúng. Chị Hoa phó phòng chẳng hạn.
- Chủ tịch SunshineBank.
Tiếng gọi đột ngột vang lên khiến Hoàng Thiên và cùng lúc quay đầu .
Đó là một đàn còn khá trẻ, gương mặt ưa , làn da trắng, môi đỏ. cá là khi đội đầu tóc dài lên, này sẽ ăn đứt cái nhan sắc tầm trung của .
- Chào Lâm. bây giờ là giám đốc kinh do của c ty Phú Long, kh còn là chủ tịch ngân hàng nữa. – Hoàng Thiên bắt tay đàn đối diện, từ tốn cất lời.
- cứ khiêm tốn mãi. Trước sau gì chẳng quay về đó. Ai mà kh biết một nửa tập đoàn Hana là của chứ.
đàn cười tươi, nh nhảu đáp lại. Ánh mắt sáng ngời của ta chuyển từ Hoàng Thiên sang .
Ngay lúc cả và ta vừa há miệng thì chất giọng trầm ấm của Hoàng Thiên cất lên, khiến nuốt ngược lời vào trong.
- Mỹ Trân à, đây là Lâm, một đối tác lớn trong tương lai của Phú Long.
- Chào Lâm, tên Mỹ Trân, là thư ký của giám đốc Hoàng Thiên. hân hạnh được biết . – đưa tay ra.
- Vâng, chào cô. cũng vui khi được gặp cô.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Kết thúc thủ tục chào hỏi, chúng cùng tiến vào nhà hàng.
Hoàng Thiên chọn chỗ ngồi trong góc khuất theo ý của đối tác.
Trong khi Lâm gọi món cua mà thích nhất cùng tôm, thịt bò, thịt gà thì Hoàng Thiên lại chọn nấm xào, sườn heo nướng và cá đồng.
đặc biệt nhắc phục vụ làm cá đồng chứ kh được cho cá biển vào món lẩu.
Vì các món Hoàng Thiên gọi, đều thể ăn được nên ăn theo , kh gọi thêm gì khác nữa.
những sự trùng hợp ngẫu nhiên đến mức khiến cho nghĩ rằng đang quan tâm .
Th qua cuộc trò chuyện giữa họ, biết đàn tên Lâm này chính là muốn mua một số lượng lớn căn hộ trong khu phức hợp mà Hoàng Thiên yêu cầu đề xuất ý tưởng để lên chiến dịch quảng cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-96-chon-cu-van-con-nhung-tinh-da-mat-2.html.]
Các nhà đầu tư thường xa tr rộng, và đặc biệt là họ m.á.u liều, kh giống .
Lâm sẽ bỏ tiền ra mua ngay khi dự án được phê duyệt cấp phép và lẽ đương nhiên, Phú Long sẽ bán cho với giá rẻ hơn giá rao bán khi dự án hoàn thành như một cách huy động vốn trước từ các nhà đầu tư.
Mai này, Lâm sẽ bán lại cho các hộ gia đình theo giá thị trường để kiếm lời.
Đó là trong trường hợp suôn sẻ chứ nếu mười năm nữa, dự án hoàn thành mà thị trường bất động sản đóng băng thì Lâm này muốn thu hồi vốn, lời còn khó hơn lên trời chứ.
Cơ mà nước trong quá thì kh cá, cơ hội rõ ràng thì đâu đến lượt . Liều ăn nhiều mà, còn kh thì ngã về kh.
- Cô Mỹ Trân kh ăn được hải sản ? – Lâm , trỏ vào con cua to tướng và hỏi.
- À, tại đang bị thương. Sợ để lại sẹo lồi ạ.
- A… à, hiểu . Xem ra sếp cô quan tâm cô đ. gọi những món này cho cô nhỉ?
Chẳng biết trả lời Lâm ra nên chỉ cười trừ.
Hoàng Thiên mà còn quan tâm chắc đêm nay trời đổ mưa mất. Chỉ là trùng hợp mà thôi.
Vết thương này liên quan đến việc cố tình kh ký hợp đồng để cho kịp giờ. thật sự kh biết còn những ải nào đang đón chờ ở phía trước.
Trong khi nôn nóng muốn quay lại văn phòng và hoàn tất c việc được giao thì hai gã đàn chẳng chịu rời .
Họ ăn uống chậm rãi, nói chuyện trong nhà ra đến ngoài phố, ra tận nước ngoài, Singapore này, Mỹ này, Úc này, Iran, Irac.
- Ăn thêm cá , trong lẩu còn nhiều lắm. – Hoàng Thiên gắp con cá béo bỏ ra chiếc dĩa nhỏ cho , dịu dàng nói.
Tuy biết chỉ đang diễn trò cho Lâm th là chủ tốt bụng nhưng tim lại nhảy nhót vì vui vậy? Sống mũi cay cay vì xúc động.
ghét quá thể. Thật yếu đuối. Thật mềm lòng.
Cơ mà no lắm , chẳng muốn ăn thêm đâu. kh còn ăn nhiều như lúc trước nữa.
Khoảng thời gian sau vụ tai nạn, buồn, ăn kh nổi, mỗi bữa chỉ ăn nửa chén cơm. Riết , bao tử teo lại, mau no. Nãy giờ, đã ăn hơn ngày thường nhiều.
- Cám ơn giám đốc.
Rót thêm một lon cô ca vào ly, đưa lên miệng uống vài ngụm cốt để thức ăn nh tiêu hóa một chút, để thể tiếp tục nhai và nuốt.
Đi ăn mà cứ như bị hành xác thế này thì gì sung sướng đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.