Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành

Chương 102: Ra ngoài

Chương trước Chương sau

Bữa cơm thì đúng là ăn chực, còn học hành thì chỉ là cái cớ. Trong lúc Trình Nghênh Trân còn bận rộn trong bếp, Phạm Yến Gia đã từ thư phòng của Tô Ngôn Lễ ra, hai vị c tử cùng nhau chắp tay cáo từ.

nhà họ Tô tiễn khách, Tô Ngôn Lễ kh th con gái đâu, tiện tay đẩy cửa phòng nhỏ:

“Ah Cẩm ”

Mơ màng trong cơn buồn ngủ, Tô Nhược Cẩm nghe th cha gọi, nghiêng đầu về phía giọng nói:

“Cha…”

“Ra tiễn hai vị c tử một chút.”

“Vâng.” Miệng Tô Nhược Cẩm thì đáp, nhưng vẫn lơ mơ chưa động.

Dưới ánh đèn vàng, tiểu nương tử da trắng hồng, ngái ngủ lơ mơ, giống như một búp bê sứ đáng yêu, thật khiến ta muốn đưa tay véo một cái.

Phạm Yến Gia nghĩ bụng: Hay là bảo chị dâu cũng sinh cho ta một tiểu cháu gái thế này để chơi nhỉ?

Tô Nhược Cẩm: … Cảm ơn ngươi nhé!

Triệu Lam liếc , ánh mắt rời sang sân tối, thầm nghĩ: mẫu phi e rằng kh thể sinh thêm một thế này cho nữa .

Th con gái lơ mơ mãi kh nhúc nhích, Tô Ngôn Lễ bật cười, áy náy nói với hai học trò:

“Con bé buồn ngủ .”

Nói xong, bước vào bế con gái ra khỏi phòng, sợ ngoài lạnh nên chỉ đứng trong hành lang, dặn dò:

“Trời tối gió lớn, trên đường nhớ cẩn thận.”

“Đa tạ tiên sinh khoản đãi, học trò xin cáo từ trước.”

Hai vị c tử cùng nhau rời khỏi nhà họ Tô.

Thư Đồng cùng Tô Đại Lang theo sau, tiễn họ ra tận đầu ngõ.

Tô Ngôn Lễ th con gái gục trên vai lại ngủ , bèn bảo vợ:

“A Trân, lau rửa cho nó để nó ngủ.”

Trình Nghênh Trân gật đầu.

Tô Tam Lang cũng buồn ngủ, ôm l mẹ làm nũng:

“Con cũng muốn ngủ… con cũng muốn ngủ…”

Phu thê hai đã quen cảnh con cái ồn ào, Tô Ngôn Lễ đưa con gái về phòng, xoay bế Tam Lang rửa mặt, để vợ chăm lo cho con gái.

Ngoài đầu ngõ, Phạm Yến Gia đã lên xe ngựa của Triệu Lam. Tiếng vó ngựa lộc cộc dần khuất trong màn đêm, Tô Đại Lang và Thư Đồng lúc này mới quay về.

Trên xe ngựa, Phạm Yến Gia cũng mệt, dựa vào vách xe dưỡng thần, vừa nghỉ ngơi vừa trò chuyện cùng Triệu Lam:

“Thực ra ta vẫn còn ăn thêm được một bát nữa, Tử Cẩn, còn ngươi?”

Triệu Lam liếc , bộ dạng như muốn nói: ngươi tự nghĩ xem? M ngày nay dậy sớm luyện c, ban ngày lại học hành ở thư viện, một ngày trôi qua tuy đủ ba bữa và ểm tâm, nhưng chẳng vừa miệng. Ăn thì no nhưng kh khoái khẩu. Đột nhiên qua nhà tiên sinh làm khách, ta vốn kh chuẩn bị nhiều, dĩ nhiên kh tiện ăn cho thỏa.

“Hay là chúng ta ăn thêm ít đồ nướng nữa?”

Kh cần , Triệu Lam sai tiểu đồng tới quán nướng Tô Ký mua ít đồ mang về, hai ngồi trên xe vừa ăn vừa về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-102-ra-ngoai.html.]

Tô Nhược Cẩm kh hề hay biết hai vị c tử ăn uống còn chưa thỏa mãn, nàng đã sớm chui vào chăn ấm, say sưa trong giấc mộng đẹp .

Bước sang tháng mười, gió Tây Bắc thổi ngày càng mạnh, lạnh đến mức khiến ta lười ra ngoài. Thân thể Trình Nghênh Trân yếu, chịu kh nổi hàn khí, thường hay ho, Tô Nhược Cẩm thường buổi trưa nấu lê cho mẹ ăn.

Những quả đại lê mùa thu do cha Trình mang từ núi về, được gói gi dầu cẩn thận cất trong hầm, bảo quản tốt thì cả mùa đ cũng kh mất nước. Khi ăn, cắt bỏ phần cuống, dùng muỗng moi phần ruột, cho thêm táo đỏ, kỷ tử, bách hợp, xuyên bối, đường phèn; sau đó cho lại ít thịt lê đã moi vào trong, đặt nồi hấp lên bếp, thế là ngay một món ngọt bổ dưỡng, nhuận phổi, trị ho, chống khô.

Mỗi lần Trình Nghênh Trân đều ăn sạch sẽ, m Tô Nhược Cẩm cũng hay ăn cùng, vị ngọt th, bổ dưỡng, ăn mãi kh chán.

Ngoài món ngọt buổi trưa, bữa ăn nhà họ Tô cũng đổi từ xào, kho sang chủ yếu là các món ninh hầm, như c cải thảo đậu hũ, c củ cải mực khô, gà hầm nấm hương… hầu như đều liên quan đến nồi đất.

Dùng nhiều thì dễ hỏng.

Trước hôm hai vị c tử báo trước sẽ sang ăn cơm, lại hỏng thêm một cái nồi đất, Tô Nhược Cẩm bèn nhờ Thư Đồng thúc xe la, tự chợ đồ gốm chọn vài cái về. Nàng nghĩ: kh lẽ cả mùa đ còn kh đủ dùng?

Trời lạnh thật, Tô Nhược Cẩm trang bị kín từ đầu đến chân: đầu đội mũ len, mặc áo b dày (ở đây “b” kh là b vải như hậu thế mà là b gỗ, mặc vào vẫn ấm), chân giày da hươu chống gió chống nước. giày da hươu, thật ra cảm ơn Tiểu Quận Vương Bình Dương, dù đến ăn chực nhưng lúc nào cũng mang lễ vật, khi chưa kịp thì sau đó cũng bù lại. Lần đó là da hươu, Tô Nhược Cẩm tìm thợ đóng giày, lót thêm một lớp len bên trong, y như giày da lót l mùa đ đời sau, ấm áp vô cùng, chẳng sợ rét buốt.

Mỗi trong nhà họ Tô đều một đôi. Chỉ riêng vì vậy, vị Tiểu Quận Vương muốn tới ăn chực bao nhiêu lần cũng được, Tô Nhược Cẩm chẳng hề ý kiến. Nghĩ lại th cũng hơi… nhưng kệ, lo tìm vài cái nồi đất tốt mới là chính sự.

Thư Đồng đưa Tô Nhược Cẩm đến chợ gốm, lập tức thu hút nhiều ánh mắt. Ai n đều tiểu nương tử đội cái mũ đỏ kỳ lạ, tuy lạ nhưng đội trên đầu nàng thì gương mặt trắng hồng mũm mĩm lại càng thêm nổi bật, xinh xắn như tr vẽ, chẳng khác gì tiểu đồng tử trong tr Tết.

“Cái mũ này giống đồ của nước Liêu Hạ ở phía Tây.”

“Ừ, cũng vẻ giống.”

Mọi chỉ trỏ, Tô Nhược Cẩm coi như kh nghe. Đồ gì Liêu Hạ, rõ ràng là mũ len móc kiểu Tây đời sau mà!

Nàng thẳng đến quầy nồi đất, chìa bàn tay nhỏ gõ gõ, lựa chọn cái nào đẹp mà bền.

Một tiểu nương tử xinh như tr mà lại lựa nồi đất thành thạo như lão làng, khiến chủ với tiểu nhị đều th kỳ lạ. kh nhịn được trêu nàng:

“Tiểu nương tử, gõ bể là đền đ nhé.”

Tô Nhược Cẩm cười đáp lại trung niên kh ác ý:

“Yên tâm, chắc c đền.”

Chà, khẩu khí tiểu nương tử cũng lớn thật. Đây là con gái nhà ai mà khiến ta quý mến thế? Nếu là tiểu nương tử nhà quyền quý thì chắc c chẳng ra cái chợ này, vậy chẳng lẽ là con cháu nhà quản sự? Nhưng rõ ràng kh giống… Hay là tiểu nương tử con nhà thế gia lớn, tình cờ ra ngoài một lần?

Ngón tay nhỏ bé gõ qua từng cái, Tô Nhược Cẩm chọn được hai cái nồi đất tốt nhất, nhưng nghĩ đến chuyện mùa đ ngại ra ngoài, nàng quyết định m hàng khác mua thêm hai cái nữa. Một lần mua bốn cái, chắc đủ dùng .

Thư Đồng vội vàng ra trả tiền.

Trong lúc Thư Đồng đang trả tiền, Tô Nhược Cẩm ngắm sang m bộ bát đĩa đẹp mắt. Ai cũng hiểu, phụ nữ chẳng bao giờ cưỡng nổi những bộ bát đĩa xinh đẹp, th là kh muốn rời bước.

Đúng lúc nàng đang ngắm một bộ bát sứ men x th nhã, thì ngoài cửa đột ngột một mồ hôi đầm đìa chạy vào, vừa vào đã gọi to:

“Tô Nhị Nương… Tô Nhị Nương…”

Mọi ánh mắt vốn đã dồn lên tiểu nương tử đáng yêu này, nay nghe gọi tên càng chằm chằm.

“Trương thúc?” Tô Nhược Cẩm kh ngờ gặp Trương Mộc Tượng ở đây. Từ khi làm cái xe tập , bọn họ mỗi tháng cũng gặp nhau một hai lần, nhưng kh ngờ gặp ở chợ gốm:

“Thúc đang bán xe tập ở đây à?”

Trương Mộc Tượng thở hồng hộc, nuốt m ngụm mới nói tròn câu:

“Tô Nhị Nương… cô… ra đây một chút…”

Tô Nhược Cẩm th chuyện gấp, vội vàng đến bên cạnh:

“Trương thúc, chuyện gì vậy?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...