Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành

Chương 103: Nhiệt Tâm

Chương trước Chương sau

Trương Mộc Tượng cúi , ghé miệng sát tai nàng thì thầm:

“Vừa bên cạnh quầy ta một cô nương, e là sắp bị ta lừa .”

Tô Nhược Cẩm nói:

“Thế thì ngươi nha môn báo án , tìm ta làm gì? Kh còn thị tốt, thị thừa, chẳng lẽ kh thì cũng còn thị lệnh, kh báo cho bọn họ?”

Trương Mộc Tượng lắc đầu:

khác sẽ kh tin đâu, đây chỉ là cảm giác cá nhân của ta thôi.”

Vừa định lén theo, nhưng trong chợ đ, chỉ chớp mắt đã mất tung tích. Lúc xoay vòng sốt ruột, th Tô nhị nương. Vì chuyện xe tập lần trước, kh coi nàng như trẻ con nữa, thậm chí còn muốn nhờ nàng chỉ kế.

Tô Nhược Cẩm: “…”

Th tiểu nương tử kh muốn quản chuyện bao đồng, Trương Mộc Tượng nóng vã mồ hôi giữa trời đ giá lạnh:

“Tô nhị nương tử, còn nhớ ta từng kể chuyện Lý Mộc Tượng cho nàng chứ?”

Nàng gật đầu, nhớ rõ. Nhưng chuyện đó liên quan gì?

“Chẳng lẽ ngươi nhận ra kẻ lừa đảo?”

“Kh .”

“Vậy ngươi chắc c cô nương kia bị lừa?”

Trước khi Lý Mộc Tượng mất tích, Trương Mộc Tượng từng tiếp xúc với . Trạng thái khi thế nào, Trương Lương nhớ rõ như in. Hôm nay cô gái kia bị ta dụ dỗ, biểu hiện y hệt như năm đó.

Trương Mộc Tượng lải nhải kể một tràng, hơi rối rắm, nhưng cuối cùng Tô Nhược Cẩm cũng hiểu:

“Ý ngươi là chuyên lừa gạt thợ thủ c?”

Một câu tổng kết như khai mở tâm trí Trương Mộc Tượng, bừng tỉnh:

“Đúng… đúng vậy. Vừa cô nương kia dệt vải khéo, một chủ một tớ nam tử nói muốn mua thêm vải, bảo nàng đưa về nhà xem còn bao nhiêu. Nếu vải tốt, bọn họ sẽ mua hết.”

Kiếp trước, Tô Nhược Cẩm từng nghe chuyện bịp bợm: hoặc lừa đào than, hoặc lừa l sức lao động, hoặc lừa l tiền tuất. Loại đầu đã đáng giận, loại sau thì táng tận lương tâm, c.h.ế.t cũng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục. Giờ lại là lừa thợ thủ c ư?

Ở cổ đại, nắm một nghề trong tay thể nuôi sống cả nhà, thậm chí chút tài sản. Một số địa chủ, hào cường lòng dạ hiểm độc quả thật từng lừa gạt thợ thủ c để biến họ thành trâu ngựa cho .

“Nếu vậy thì mau tới nhà cô xem, xem đã về chưa, chẳng biết ngay bị lừa kh ?”

Trương Lương lắc đầu:

“Vậy hãy mau đến nhà nàng, xem rốt cuộc nàng về nhà kh chẳng sẽ biết bị lừa kh?”

Trương Lương lắc đầu: “Thỉnh thoảng cùng nhau bày sạp, chỉ biết nàng tên Khổng nương tử, tay nghề dệt vải kh tồi, còn những thứ khác…” cũng kh biết, vì lại lo lắng và xen vào chuyện bao đồng này, thực sự là vì chuyện của Lý mộc tượng đã khắc sâu trong lòng quá mức, luôn cảm th hai hôm nay giống chuyện lừa Lý mộc tượng uống rượu năm đó.

Bất kể là sự kiện Lý mộc tượng quá khắc cốt ghi tâm với Trương mộc tượng, hay Trương mộc tượng nhiệt tình với xa lạ, đã hữu duyên tìm đến Tô Nhược Cẩm nàng, thì nàng cũng nhiệt tình một phen.

“Đi thôi!”

Trương Lương: “…Đi đâu?”

“Đi hỏi thăm nhà Khổng nương tử ở đâu chứ!”

“Ôi chao.” Trương Lương lúc này mới bừng tỉnh, quả nhiên kh lầm Tô nhị nương tử, Trương mộc tượng dường như tìm được chỗ dựa, vội vàng trở lại nơi bày sạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-103-nhiet-tam.html.]

Thư Đồng nhíu mày, trời quá lạnh, còn muốn đưa nhị nương tử về nhà sớm đây, kh ngờ Trương mộc tượng lại lắm chuyện, bất mãn định ngăn cản, nhưng nhị nương tử đã cất bước theo ta , đành bê nồi đất lên xe la, chạy nhỏ theo sau.

Trở lại nơi bày sạp ở chợ, Trương Lương hỏi thăm m tiểu thương nhỏ, cuối cùng mới hỏi được Khổng nương tử thường xuyên đến bán vải: “Nàng à, phu quân m năm trước bị bệnh chết, sinh được một đứa con trai thì bị nhà chồng cướp , giờ sống cô độc một , thuê một gian phòng ở khu Hậu Kiều mua tơ lụa dệt vải miễn cưỡng qua ngày, đúng là một đáng thương.”

Cô độc một ? Kh hiểu , Tô Nhược Cẩm lại nghĩ đến những kẻ ác nhân thời sau chuyên rình mò phụ nữ độc thân, đây rõ ràng là đã thăm dò kỹ càng mới ra tay!

Cho đến giờ phút này, Tô Nhược Cẩm mới cảm th trực giác của Trương mộc tượng là đúng, nàng vội vàng cầu chứng: “Vậy Lý mộc tượng cũng là cô độc một ?”

kh , nhưng ở kinh đô kh thân, từ Hương Sơn đến kinh thành kiếm sống.”

Ở kinh đô kh thân, chẳng cũng là cô độc một ? Xem ra bọn lừa đảo là những kẻ lão luyện tổ chức và gây án lâu dài, đằng sau chúng kh là phú hộ lòng dạ đen tối thì cũng là một tập đoàn lợi ích nào đó mục đích.

Bất kể là loại nào trong hai loại này, đều kh là chuyện mà tiểu dân như Trương mộc tượng và Tô Nhược Cẩm thể nhúng tay vào.

“Trương thúc, chúng ta đến nhà nàng ở hẻm Hậu Kiều xem . Nếu nàng đã về, thì chúng ta lo lắng trắng tay một phen; nếu nàng chưa về, thì ngươi hãy nha môn báo án, cũng coi như đã tận lực .”

Chỉ cần tin tưởng, Trương Lương cảm th quả thật đã tận lực .

Hai chiếc xe đẩy nhỏ còn lại của Trương Lương gửi ở một cửa hàng quen biết, ngồi lên xe la nhà họ Tô cùng đến hẻm Hậu Ki phố. Từ đầu hẻm, hỏi thăm mãi cuối cùng tìm được nơi Khổng nương tử thuê, tìm bà cụ chủ nhà bên cạnh để nói chuyện.

Trương Lương và Tô Nhược Cẩm qua kh giống kẻ xấu, nhưng bà cụ chủ nhà vẫn cảnh giác bọn họ: “Các ngươi là thân gì của nàng ?”

Trương Lương thành thật đáp: “Chúng ta cùng nhau bày sạp ở chợ. Hôm nay hai nam nhân giọng địa phương khác nói muốn mua vải của Khổng nương tử, ta cảm th bọn họ giống kẻ lừa đảo, sợ Khổng nương tử bị lừa, nên đến nhà nàng xem nàng về chưa?”

Bà cụ chủ nhà lắc đầu: “Chắc c là chưa về.”

Trương Lương và Tô Nhược Cẩm giật , chuyện kh muốn thừa nhận vẫn cứ xảy ra. Nhưng bọn họ kh chút chứng cứ nào, liệu thể nha môn báo án kh? bị ta đuổi ra kh?

Trương Lương hỏi: “Làm bây giờ?”

“Cứ chờ đã, nếu trời tối mà vẫn chưa về…” Th thường, việc báo án mất tích đều giới hạn thời gian, ít nhất một ngày một đêm.

Trương mộc tượng th qua chuyện của Lý mộc tượng hiển nhiên biết rõ quy định này: “Chỉ sợ chờ đến tối mới báo án, nha môn cũng kh thụ lý đâu!” Huống hồ lúc đó nha môn đều tan ca, ai còn quan tâm một nhược nữ tử mất tích hay kh chứ!

“Đợi chút, Trương thúc, ngươi vừa nãy lẩm bẩm gì vậy?”

Trương mộc tượng bị Tô Nhược Cẩm hỏi cứng họng: “Kh lẩm bẩm gì cả, chỉ là một nhược…”

Dừng lại, chính là ba chữ này - nhược nữ tử.

Báo án giới hạn thời gian đúng là vậy, nhưng nếu tính mạng của mất tích bị đe dọa, hoặc nói cách khác là đối phương thể bị xâm hại, thì bất cứ lúc nào cũng thể báo án với nha môn.

“Tiểu nương tử, ngươi nghĩ ra cách ?”

“Ngươi chẳng nói là một chủ một tớ hai nam nhân to lớn đã đưa Khổng nương tử ?”

Trương mộc tượng gật đầu: “ trong chợ đều th cả.”

“Vậy thì dễ . Một nhược nữ tử bị hai đại hán đưa , ngươi nói nguy hiểm kh?”

“Đương nhiên là nguy hiểm ! Nên Trương mộc tượng mới cảm th bất an.”

Kh nói lời thừa thãi, Tô Nhược Cẩm bảo Thư Đồng thúc nh chóng lái xe la, tr thủ nha môn chưa tan ca mà báo án ngay.

Quả nhiên đúng như ều bọn họ lo lắng, kh chứng cứ lại kh thân, hai báo án, Kinh Triệu Phủ căn bản kh thụ lý. May mắn thay, họ gặp được vị tiểu lại lần trước làm thủ tục mở tiệm, này dường như quen biết Hoa Bình. Th qua ta, nha môn cuối cùng cũng nhận án, nhưng khi nào xuất quân tìm thì kh Tô Nhược Cẩm và Trương mộc tượng thể thúc giục được.

Hai đứng ở cửa kh muốn rời , Lưu chủ bộ cười nói: “Tiểu nương tử cùng nàng vốn kh quen biết, đã trượng nghĩa . Trời sắp tối , mau về .”

Tô Nhược Cẩm thở dài như lớn: “Trương thúc nói bên cạnh đã hai thợ thủ c mất tích , ở những nơi mà kh biết cũng nhiều thợ thủ c mất tích kh, cũng kh biết nào đó gom thợ thủ c lại muốn làm chuyện xấu kh.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...