Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành
Chương 150: Đông Sơn Thư Viện Văn Nhân Hội 3
Tô Nhược Cẩm buồn chán, trái , lúc này mới phát hiện, bên trong và bên ngoài Đ Sơn Thư Viện, kh biết từ lúc nào đã nhiều tuần tốt. Nàng hiếu kỳ: “Hoa thúc, vừa nãy vào kh th?”
“Chắc vừa nãy ở phía trước duy trì trật tự, giờ mọi đều đang xem văn nhân làm thơ vẽ tr, nên bọn họ mới tới tuần tra.” Thực tế, Hoa Bình biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chuyện này kh thuộc quyền quản lý của Thám Sát Ty, nên y mới thời gian cùng nhà Tô gia.
Hoạt động lớn thế này, đương nhiên sẽ nhân viên trị an. Tô Nhược Cẩm kh nghĩ nhiều, tiếp tục chơi với đệ đệ.
Nhưng khi th Đại Lý Tự Thiếu kh, Tô Nhược Cẩm cảm th ều gì đó kh ổn, lẽ nào kẻ muốn phá hoại văn nhân hội, hay gây ra khủng bố? Tim nàng thắt lại, vội vàng kéo đệ đệ.
Tô Tam Lang lại như phát hiện ra ều gì đó, cứ thế chạy thẳng về phía trước.
“A đệ… A đệ…”
Thằng bé nghịch ngợm này thật là chạy nh, Tô Nhược Cẩm theo ánh mắt của nó mà đuổi theo, hóa ra là một con sóc nhỏ. “Đừng đuổi nữa, đệ kh đuổi kịp đâu.”
Tô Tam Lang sẽ kh chịu bỏ cuộc, vẫn cố sức chạy bằng đôi chân nhỏ bé của .
Phía sau, Hoa Bình và Vệ Thế tử nói nhỏ gì đó, Vệ Thế tử ra hiệu cho y, tiểu hài tử đã chạy xa .
Hoa Bình vội vàng đuổi theo.
Đuổi đến chỗ tường vây, con sóc nhỏ thoắt cái đã leo lên cây lớn tựa vào tường vây, biến mất trong tán lá rậm rạp.
Tô Tam Lang ngửa đầu lên: …
Tô Nhược Cẩm đuổi theo đến thở hổn hển, duỗi chân nghỉ ngơi. Đúng là thằng bé nghịch ngợm, sau này kh bao giờ dắt nó ra ngoài nữa, mệt c.h.ế.t được.
Kh xa, Triệu Lan kh biết từ lúc nào cũng đã ra, đang nói chuyện với Vệ Thế tử.
“Đã tìm được kẻ muốn gây rối chưa?”
“Chưa.” Vệ Thế tử lắc đầu. “Lẽ nào kẻ bị bắt nói dối?”
Triệu Lan hồi tưởng lại nội gián đó: “ nhà ở kinh thành, kh dám nói dối.”
Vệ Thế tử nói: “Muốn làm bị thương hai ba nghìn , ít nhất m chục sát thủ, nhưng chúng ta ều tra nhiều ngày như vậy cũng kh phát hiện ra gì, tối qua, lại từ Văn Sơn Phố ều tra đến Đ Sơn Thư Viện, cũng kh phát hiện. Hôm nay, ngoài Tô gia mà đưa tới, ngay cả Thế tử Uy Bá phủ ta cũng đã ều tra, kh bất cứ khả năng mang theo đao kiếm nào, lại còn theo dõi chặt chẽ thức ăn, nước và đồ uống, cũng kh th m mối gì. Vậy nói xem, bọn chúng sẽ dùng cách nào để gây thương tích cho khác?”
Triệu Lan nheo mắt: “Phóng hỏa thì ?”
“Phóng hỏa?” Vệ Thế tử lòng chợt thắt lại, quay liền cho tìm kiếm
Triệu Lan như kh chuyện gì, đến bên cạnh hai tỷ đệ Tô Nhược Cẩm, Hoa Bình để tránh hiềm nghi, hơi đứng xa m bước.
Tô Nhược Cẩm đã huấn thị đệ đệ xong, cũng nghỉ ngơi l sức, kéo tay nó: “Đi, chúng ta về chỗ cha, xem tiểu thúc kiệt tác gì kinh diễm kh.”
Tô Tam Lang hồn nhiên hỏi: “Tiểu thúc là ai?”
“Đệ đệ của cha thì gọi là tiểu thúc.”
Tô Tam Lang lắc đầu: “Con kh biết.”
“Đã từng ăn cơm cùng con, con quên ?”
“Ừm, con quên .”
Tiểu gia hỏa mới năm tuổi, kh thường xuyên tiếp xúc, quả thật kh thể nhớ được.
Tô Nhược Cẩm dỗ dành nó: “Đi thôi, a tỷ dắt con làm quen với .”
Tô Tam Lang lòng vẫn tơ tưởng con sóc nhỏ, kh hứng thú với chuyện khác, giãy thoát khỏi tay Tô Nhược Cẩm, liền muốn trèo cây.
Đứa trẻ này…
Tô Nhược Cẩm đuổi theo kéo nó, tiểu gia hỏa chính là kh chịu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-150-dong-son-thu-vien-van-nhan-hoi-3.html.]
Triệu Lan tiến tới bế Tô Tam Lang lên.
Tô Tam Lang vẫn còn muốn đạp chân, ủy khuất kh dám động đậy: “Triệu ca ca, sóc nhỏ dễ thương lắm đó.”
“Ta sẽ cho bắt cho đệ.”
“Triệu ca ca tốt quá!”
“Nhưng kh hôm nay, đợi hai ngày nữa.”
“Ồ.” Tô Tam Lang đầu tiên ngẩn ra, sau đó nghĩ lại, dù cũng là được, liền vui vẻ trở lại. Nó gọi: “A tỷ, đệ sóc nhỏ !” A tỷ lại kh thèm để ý đến nó.
Là một đầu bếp yêu thích nấu nướng, Tô Nhược Cẩm đối với mùi vị vẫn khá nhạy cảm, nàng hít hít mũi, lần theo mùi mà ngửi.
Triệu Lan th khuôn mặt nhỏ n của nàng căng thẳng, vẻ mặt lo lắng, cũng hít một hơi thật sâu, cũng ngửi th mùi, hình như là…
“Mùi lưu huỳnh.”
Hoa Bình đại kinh thất sắc, lưu huỳnh chính là thành phần chính để chế tạo pháo hoa, Liêu Hạ gây rối, thật sự dùng pháo hoa để gây thương tích cho ?
“Ta dời pháo ra.” Hoa Bình vội vàng bước lên trước.
“Hoa thúc, ên !” Tô Nhược Cẩm dùng hai tay kéo chặt Hoa Bình, kh cho y đến góc tường, thuốc nổ giấu ở góc tường, sợi dây cháy dài đang b.ắ.n ra tia lửa, nàng vội vàng hô: “A đệ, xuống đây tè một bãi dập tắt nó!”
Mọi :…
Tô Tam Lang căn bản kh biết nguy hiểm, nó th vui, rõ ràng nửa khắc trước vừa mới tè xong, nhưng nó vẫn giãy thoát khỏi tiểu quận vương, trượt xuống đất, chạy tới vung vạt áo lên, đối thẳng vào tia lửa mà tè một bãi.
Xì một tiếng, tia lửa tắt ngấm.
Đại Tống huy hoàng ba phát minh vĩ đại: thuốc súng, la bàn, kỹ thuật in ấn.
Đứng đầu là thuốc súng, nhưng hiểu lịch sử đều biết, triều Tống lại vô cùng yếu hèn, mỗi khi kẻ địch đến tấn c, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu thống trị chính là dùng tiền để giải quyết mọi chuyện, bất kể là cắt đất hay bồi thường, chỉ cần ngươi rút binh lực về, mọi chuyện đều dễ nói, rõ ràng vũ khí mạnh như vậy, lại bị các dân tộc du mục bắt nạt như chó.
Vì vậy thuốc s.ú.n.g hoàn toàn kh được dùng vào quân sự, mà trở thành pháo hoa dân dụng.
th thuốc nổ thô sơ, Tô Nhược Cẩm đại kinh thất sắc, đồng thời cũng chấn động, tay nghề khéo léo nào mà lại chế tạo ra thuốc nổ, bên trong tường vây, đến hai ba nghìn !
Trong lúc Tô Nhược Cẩm đang chấn động, của Vệ Thế tử kh chỉ dập tắt hai bọc thuốc nổ khác, mà còn bắt được kẻ gây rối châm dây, một tên tạp dịch trà trộn vào Đ Sơn Thư Viện, lợi dụng cơ hội cần nước nóng trong hội trường, nhân cơ hội đào bọc thuốc nổ chôn qu góc tường ra châm ngòi.
Một tai họa được tiêu trừ trong vô hình.
Đâu tháng ngày nào yên bình, chẳng qua là đang gánh vác nặng nề thay ta.
Để đối phó với sự phá hoại thể xảy ra này, Triệu Lan, Vệ Thế tử và những khác đã kh nghỉ ngơi m ngày nay.
Vệ Thế tử chắp tay nói: “Lần này đa tạ Tô nhị nương tử, Tô Tam Lang, nếu kh các ngươi cơ trí, hậu quả khó mà lường được.”
Tô Nhược Cẩm liên tục xua tay: “A đệ nghịch ngợm, gặp ngẫu nhiên thôi.”
Ngẫu nhiên thì đúng là thật, nhưng phản ứng ứng biến của tiểu nương tử vừa thì kh thường nào cũng làm được, Vệ Thế tử coi như đã hiểu vì Triệu Lan lại thích tiểu sư , tiểu nương tử kh chỉ cơ trí, mà còn khiêm tốn, đáng để ta yêu mến.
Vệ Thế tử thầm nghĩ, về nhà cũng bảo nương tử sinh một cô con gái để cưng chiều.
Tô Nhược Cẩm bị mọi đến ngại ngùng, nàng nào cái gì gọi là ứng biến nh nhạy, rõ ràng là trong bài học đã từng học ở kiếp trước, lại vừa khéo nàng một tiểu a đệ, chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi.
Tiểu đồ đệ vừa nãy cứ c.h.ế.t sống kéo Hoa Bình với vẻ mặt căng thẳng, th nàng sợ đến giờ mặt mũi vẫn chưa hồi phục, Hoa Bình kh kìm được đưa tay bế Tô Nhược Cẩm lên: “Vừa nãy chắc sợ lắm nhỉ.”
Thuốc nổ đó, đó là vũ khí nóng, một khi phát nổ, dù ngươi bay lượn trên mái nhà cũng kh thoát được, Tô Nhược Cẩm thành thật gật đầu: “Hoa thúc, ngốc hay , ta còn muốn làm sư phụ ta cả đời kia mà!”
Hoa Bình căn bản kh ý thức được uy lực của thuốc nổ, y thầm nghĩ, chỉ cần ném pháo xa là kh , nhưng th sự lo lắng và yêu thương của tiểu nương tử, trong lòng sớm đã mềm nhũn đến vô cùng: “Được , được , làm sư phụ cả đời.”
Kh biết vì , Hoa Bình lúc này đặc biệt muốn khóc.
Triệu Lan quay đầu , kh bọn họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.