Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành
Chương 151: Tiểu Thúc và Công Chúa
Khi trở lại hội trường, vừa vặn kịp lúc Tô Ngôn Tổ vung mực vẽ tr, hàng nghìn ánh mắt đều đổ dồn về y, nhưng y lại như cơn gió nhẹ lướt qua khe núi, ung dung tự tại, toàn tâm toàn ý đắm chìm vào từng nét bút, đầu bút chảy ra những cành mai kiêu hãnh trước thư viện, những cây trúc th thoát trên sườn núi, và những đóa lan nhã nhặn trong thung lũng sâu.
Tứ quân tử trong bút pháp của văn nhân hầu như đều được vẽ riêng biệt, nhưng Tô Ngôn Tổ lại gom ba quân tử vào cùng một bức tr, từ trên xuống dưới, chỉ vài nét phác họa, tưởng chừng như tùy hứng mà vẽ.
“Kỳ thực bút pháp biến hóa vô cùng, nâng, nhấn, ngừng, dứt và nhẹ, nặng, chậm, nh; dùng mực đậm, nhạt, khô, ướt; bố cục ểm, tuyến, mặt, kh chi tiết nào là kh xương thịt, lại còn đầy tính nhịp ệu. Mai, trúc, lan thần thái đủ đầy, nếu kh trải nghiệm nhân sinh và ‘Đạo và kỹ’ của ‘Thiên nhân hợp nhất’, sẽ kh thể tạo ra bức tr như vậy.”
Tô Ngôn Lễ vừa giải thích cho con gái vừa cảm khái: “Tiểu thúc con xứng đáng được vào Quốc Tử Giám.”
Tô Nhược Cẩm ngẩng đầu cha , vẻ tiếc tài, trống rỗng, và cả nỗi buồn thương, cảm xúc phức tạp, khó thể diễn tả.
Nàng trầm tư, kh kìm được hỏi: “Cha, đã từng gặp sinh mẫu của chưa?”
Tô Ngôn Lễ khựng lại, cúi đầu con gái, đưa tay vuốt ve đỉnh đầu mềm mại của nàng, trước cô con gái mềm mại ngọt ngào, những cảm xúc khó nói trong lòng y mới được xoa dịu. Y kh muốn nói về ân oán của đời trước, nhưng đôi mắt to trong trẻo của con gái vẫn khiến y kh kìm được nói vài câu.
“Đã gặp, nhưng con khi tròn một tuổi thì kh ký ức.”
Coi như chưa từng gặp.
“Mất vì nội viện trạch đấu ?”
Tô Ngôn Lễ mím môi suy nghĩ một chút, vẫn trả lời câu hỏi của con gái: “ lẽ vậy, ta cũng kh biết.”
Thế đạo chính là như vậy, đích mẫu kh đích tử thể dung thứ cho sinh mẫu của thứ nữ sống yên ổn, nhưng lại chẳng m ai hy vọng sinh mẫu của thứ tử được nhận nuôi bởi đích mẫu lại sống hiển hiện trước mắt .
Sinh mẫu rốt cuộc là thật sự bệnh mà qua đời, hay đích mẫu mượn cớ bệnh tật mà ra tay, bất kể là cái nào, kết quả đều là y kh bao giờ còn gặp lại phụ nữ đáng thương đã sinh ra y.
Một mặt hận sự vô tình của đích mẫu, một mặt lại thưởng thức tài hoa của đích đệ.
Kể từ khi rời khỏi Bình Giang phủ, định cư ở kinh thành, Tô Ngôn Lễ đã gác lại mọi chuyện trong quá khứ. Y biết, chỉ cần y chịu khó xoay xở, hoàn toàn thể ‘c thành d toại, y cẩm hoàn hương’, đòi lại c bằng cho sinh mẫu, nhưng y kh chọn làm như vậy, y đã tuân theo bản tâm, sống thật với chính , y hy vọng sinh mẫu dưới suối vàng thể tha thứ cho sự lạnh nhạt của y.
Buồn thương, hổ thẹn… Đột nhiên như một ngọn núi lớn đè nặng khiến cha y kh thở nổi, Tô Nhược Cẩm đưa hai tay bao l một bàn tay lớn của Tô Ngôn Lễ: “Cha, thiện ác tự trời định.”
“ lẽ vậy.”
Dưới sự an ủi của con gái, Tô Ngôn Lễ lại một lần nữa gác lại ân oán, ôn hòa hỏi: “Đệ đệ con đâu ?”
Tô Nhược Cẩm quay đầu : “Đang lẽo đẽo theo sau tiểu quận vương kìa!”
Bất ngờ kh kịp phòng bị, trán Tô Nhược Cẩm bị cha y gõ một cái: “Tiểu nương tử nhà ai mà nói chuyện m.ô.n.g đ.í.t thế hả?”
Cha vừa nãy còn ưu sầu, bỗng chốc biến thành cha đánh , Tô Nhược Cẩm phồng má, tức giận trừng mắt: “Vừa nãy ta còn trước mặt mọi gọi đệ đệ tè đó!”
Đứa con gái này là hết cứu kh?
Th mặt lão cha đen như đáy nồi, Tô Nhược Cẩm vội vàng chạy trốn, thoắt cái kh biết chui vào đâu mất.
Tô Ngôn Lễ:…
Kh chút nghi ngờ, Tô Ngôn Tổ dùng một bài từ của để sáng tác một bức họa, thực sự đạt đến cảnh giới trong từ họa, trong họa từ, từ họa hợp nhất, truyền tải ý cảnh như lan như trúc, th phong đạm nhã của chính bản thân y.
một đại nho đương trường tiến cử, bảo đảm y được vào Quốc Tử Giám, La Thế tử cười hì hì: “Mẫn lão, ngài yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta.”
Th Tô Ngôn Tổ sắp bị kéo về dưới trướng Tam hoàng tử, Triệu Lan ra hiệu cho Vệ Thế tử tiến lên.
Chưa đợi Vệ Thế tử ra tay, đã cất tiếng: “La Thế tử, mỹ nhân thì cứ tự nhiên, còn Tô c tử thì tự ca ca y lo liệu, kh cần thay mặt đâu.”
Mọi Nguyệt Hoa c chúa trang nhã quý phái khoan thai bước đến, đều đứng dậy hành lễ: “Thần… bái kiến C chúa ện hạ!”
“Tiểu dân… bái kiến C chúa ện hạ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-151-tieu-thuc-va-cong-chua.html.]
Trong sân ào ào quỳ xuống một khoảng lớn.
em Tô Ngôn Lễ nhau, vội vàng theo quỳ xuống.
La Thế tử đè nén sự khó chịu mà hành lễ: “Thần bái kiến C chúa ện hạ.” Việc chiêu mộ nhân tài cho Tam hoàng tử do cô cô sinh ra lại bị chặn ngang nửa chừng, thật sự kh vui, nhưng cũng kh thể làm gì được, ai bảo Nguyệt Hoa là em gái ruột củA Cẩm Vương, lại là đường được Hoàng đế khá yêu thích, chỉ đành gác lại ý định chiêu mộ .
Sơn trưởng Đ Sơn Thư Viện mời quý nhân vào viện nghỉ ngơi, các văn nhân mặc khách tự nhiên tản .
Kh lâu sau, Đ Sơn Thư Viện cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Bên ngoài kh tiếng động, Tô Nhược Cẩm đang ẩn sau ghế dựa kiểu Ngô Vương ở góc hành lang, chuẩn bị đứng dậy rời , đột nhiên nghe th tiếng: “Dọn dẹp!”
“Vâng, ma ma.”
Dọn dẹp? Tô Nhược Cẩm kinh ngạc trượt xuống khỏi ghế dựa kiểu Ngô Vương, nép sau cột hành lang, chỗ này vừa vặn là một góc khuất, kh biết là nha đầu làm qua loa hay , tóm lại nàng kh bị phát hiện mà bị dọn ra ngoài.
Kh lâu sau, hành lang dài vắng lặng đến mức ngay cả tiếng lá cây lay động trong gió cũng thể nghe th. Kh biết C chúa ện hạ định nghỉ ngơi đến bao giờ, Tô Nhược Cẩm đang sốt ruột thì nghe th tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Nàng rón rén thò đầu nhỏ ra, về phía đến. Kh sai, thể th tràng cũng chỉ Nguyệt Hoa c chúa. Ồ, phía sau nàng là ai thế kia? Chẳng là tiểu thúc rẻ tiền của nàng .
Hai này lại quen biết nhau vậy?
Lẽ nào lần ngắm hoa đào đó, hai họ đã trở thành hoan hỉ oan gia?
Máu bát quái của Tô Nhược Cẩm bỗng nhiên bùng lên, đôi mắt to kh chớp chằm chằm hai họ.
Nhưng hai họ lại kh ai mở miệng nói gì nhỉ, lẽ nào đang thi đấu màn ‘ai mở miệng trước, đó thua’?
Tiểu thúc của nàng giỏi thật, lại dám đối đầu với c chúa, ghê gớm! Kh biết khi c chúa nổi giận, bị tru di cửu tộc kh nhỉ? Rõ ràng là một khéo léo tứ phía, đột nhiên lại biến thành câm .
Tô Nhược Cẩm sốt ruột thay y!
Mở miệng , mau mau mở miệng , chuyện gì, mau nói rõ ràng, đúng kh, nàng còn tìm cha nữa!
Cuối cùng, mở miệng, lại là Nguyệt Hoa c chúa.
Tô Nhược Cẩm thầm giơ ngón cái lên, Thúc, giỏi thật!
“Tô Thiếu Bạch, kh đầu óc thì đừng mà lăn lộn ở kinh thành.”
Tô Nhược Cẩm bị lời nói này dọa cho ngây , c chúa lại dám mắng tiểu thúc là đồ ngốc nghếch ư? Trời ơi, tiểu thúc làm gì thế? Rõ ràng vừa nãy còn làm một bức đại tả ý kinh tài tuyệt diễm, bây giờ lại bị c chúa mắng vậy!
Còn tiểu thúc thì , lại kh mở miệng nói gì?
“C chúa ện hạ huấn thị đúng lắm, tiểu dân quả thật ngu độn, kh nên để C chúa ện hạ hao tâm tổn trí.”
“Ngươi…” Nguyệt Hoa c chúa chợt xoay , đối diện với nam nhân khiến nàng vừa gặp đã yêu, ngày đêm tơ tưởng, “Ngươi tin kh, bây giờ ta thể vào hoàng cung, thỉnh Thánh thượng ban ngươi cho ta.”
“Tiểu dân tin.”
Tiểu thúc đạm bạc minh chí xứng với c chúa chân tình, nghĩ thế nào cũng th xứng đôi, tốt biết bao! Chợt...
Tô Ngôn Tổ chắp tay quỳ xuống: “Kính xin Điện hạ tha tội, thần đã trong lòng, kiếp này kh đổi.”
Nữ nhân nào thể khiến tiểu thúc dốc lòng chân tình đến vậy, Tô Nhược Cẩm kinh ngạc ngẩn !
Nguyệt Hoa c chúa dường như cũng muốn biết, “Nàng là ai?”
“Điện hạ, ều này kh quan trọng!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.