Nghe Nói Em Đã Từng Yêu Anh Như Sinh Mệnh
Chương 5:
Tiếng bước chân ngoài cửa vang lên, thỉnh thoảng lại tiếng thì thầm.
Tống Du Nhiên cắn chặt môi, kh dám phát ra tiếng động nào.
Tạ Cảnh Xuyên hận cô đến mức muốn cô chết, ánh mắt trở nên u ám.
- Này? Cô kh thích cách đối xử với cô ? Giả vờ như kh chuyện gì vào lúc này ?
Cô , nước mắt lưng tròng.
Lòng Tạ Cảnh Xuyên bỗng thắt lại vì đau đớn.
cố gắng kìm nén cảm giác kỳ lạ đó, tiếp tục hỏi, khiến nước mắt Tống Du Nhiên suýt rơi.
Một tiếng rên rỉ phát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô, từ từ xé toạc tôn nghiêm của cô.
- Tạ Cảnh Xuyên...
Giữa sự bất mãn của , cô tuyệt vọng gọi tên .
Dù cô từ bỏ tất cả tôn nghiêm của để yêu , cũng kh nghĩa là cô thể chấp nhận sự sỉ nhục này.
Phòng khách kh đèn. Chỉ một chút ánh sáng le lói từ phía sau cánh cửa, nên thể th mặt nhau.
- Tổng giám đốc.
Lương Nghị gõ nhẹ cửa.
- Tổng giám đốc Tô tìm .
- Nghe ...
Tạ Cảnh Xuyên vẫn còn hơi im lặng. đưa tay đẩy cô ra, như thể đang vứt rác.
chỉnh lại quần áo, kh cô, mở cửa ra ngoài.
Lương Nghị đứng ngoài cửa, vô tình th cảnh tượng tuyệt đẹp trong phòng nghỉ, bất giác quay đầu sang hướng khác, nhỏ giọng nói gì đó.
Ánh sáng bên ngoài lập tức được giải tỏa, Tống Du Nhiên đưa tay ra che c.
Cánh cửa nh chóng bị đàn đóng sầm lại.
Thế giới dường như bị cánh cửa đó cắt đứt hai đầu.
Tống Du Nhiên luống cuống trong bóng tối, xấu hổ đến mức kh dám lên tiếng.
Về phần , vẫn ăn mặc chỉnh tề, đang vui vẻ trò chuyện với mọi .
Thật ra, họ vẫn luôn như vậy.
Chỉ là đêm nay, ngay cả sự bình tĩnh bề ngoài cũng bị xé toạc.
Sau một khoảng thời gian kh rõ.
Cánh cửa bị đẩy đóng lại mở ra.
Bước chân của đàn chậm rãi, cởi áo khoác vest ra và đắp lên cô khi bước trong bóng tối.
- Tống Du Nhiên.
Tô Mộc Phong đứng trước mặt cô, từ trên xuống.
- Hình như cô kh tốt như lời cô nói.
Chiếc váy đen dài bị xé toạc, đôi chân trắng nõn kh còn gì để che giấu.
Cô cuộn tròn lại, im lặng. Bụng cô đau như muốn nứt ra.
Mỗi lần ở bên Tạ Cảnh Xuyên, cô đều cảm th như vậy.
Cửa luôn đóng chặt, mùi hương của t.ì.n.h d.ụ.c quá nồng nặc. Hơn nữa, cô vẫn còn trong tình trạng hiện tại, nên kh thể che giấu được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghe-noi-em-da-tung-yeu--nhu-sinh-menh/chuong-5.html.]
Tô Mộc Phong khom xuống, thẳng vào mắt cô.
- Cô còn nhớ năm năm trước đã thề sẽ cưới Tạ Cảnh Xuyên kh?
ta đối xử kh tốt với cô, cả Vân Thành đều biết chuyện này.
Mặc dù mang d là Tạ phu nhân, nhưng cô đã... Thậm chí còn chưa từng bước chân vào cổng nhà họ Tạ hai lần.
Tống Du Nhiên nhắm mắt lại, mặt mày tái mét.
- Từ bỏ . Nếu một đàn thích cô, chắc c sẽ kh đối xử với cô như vậy. - Tô Mộc Phong nói.
Tống Du Nhiên ngày xưa chỉ dựa vào ánh hào quang của mà chống đỡ cho nhà họ Tống, khiến biết bao th niên tài giỏi ở Vân Thành cảm th tự ti.
Cuối cùng, cô lại gả cho một mà cô ghét nhất.
Tống Du Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng l lại bình tĩnh, nói.
- Nếu là , nhất định sẽ giả vờ như kh th gì mà bỏ , đóng cửa lại.
- Nếu cô đã cứng đầu trước mặt Tạ Cảnh Xuyên như vậy, chắc c sẽ kh như vậy.
Tô Mộc Phong đứng dậy ra khỏi cửa.
Tống Du Nhiên bóng lưng , đột nhiên cảm th như đã mất hết sức lực.
Cô luôn tỏ ra thật thảm hại.
Nhưng nếu th, tại nỗi đau này còn khó chịu đựng hơn cả nỗi đau của một ?
Tô Mộc Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, ánh mắt mơ hồ cô.
Tống Du Nhiên ôm bụng, nơi càng lúc càng đau, cảm th đau kh chịu nổi.
Cô gọi , nhỏ đến mức gần như kh nghe th.
đàn vội vàng quay lại hỏi.
- chuyện gì vậy?
Cửa hé mở, ánh sáng lọt vào, chiếu sáng khuôn mặt nhỏ n tái nhợt của cô.
Tống Du Nhiên chậm rãi giơ bàn tay đang che bụng lên, lòng bàn tay cô dính đầy máu.
Mắt cô chút trống rỗng.
Kh hiểu , tầm của cô trở nên mờ ảo.
- Tống Du Nhiên!
Tô Mộc Phong gần như nghiến răng ken két, bế cô nh chóng bước ra khỏi phòng nghỉ.
- Cô muốn hạ nhục cô như vậy !
Tống Du Nhiên muốn mở miệng giải thích, nhưng đầu cô lại tựa vào vai Tô Mộc Phong, dần dần mất ý thức.
Mọi trong tiệc th Tô Mộc Phong bế Tống Du Nhiên, quần áo xộc xệch, họ đột nhiên Tạ Cảnh Xuyên với vẻ mặt khác nhau.
Bà Tạ, đã biến mất gần một tiếng đồng hồ, tr như bị áp bức dã man, được Tô Mộc Phong bế .
- Giám đốc Tô, đây là...
- bà Tạ lại ngất xỉu?
Tô Mộc Phong kh quan tâm đến ai khác, nh chóng qua đám đ.
kêu lên.
- lại nhiều m.á.u thế này?
- Máu... hình như là từ bà Tạ chảy xuống!
Chưa có bình luận nào cho chương này.