Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghe Nói Em Đã Từng Yêu Anh Như Sinh Mệnh

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Bệnh viện.

Máu trên Tống Du Nhiên đã ngừng chảy, nhưng cô vẫn còn hôn mê.

Bác sĩ nhíu mày Tô Mộc Phong, vừa mới đưa cô đến như thể đang một con thú. Sau khi nói xong tình trạng của bệnh nhân, rời mà kh nói một lời.

Tô Mộc Phong ngồi bên giường bệnh.

Chờ Tống Du Nhiên từ từ tỉnh lại.

- Em thai . - Tô Mộc Phong nói.

Tống Du Nhiên đột nhiên mở to mắt, đôi môi kh chút m.á.u của cô run rẩy.

Tống Du Nhiên vẫn luôn mong muốn một đứa con.

Đó là con của cô và Tạ Cảnh Xuyên.

Nhưng trong năm năm này, mặc dù Tạ Cảnh Xuyên đã chạm vào cô kh ít lần, nhưng cô vẫn kh dấu hiệu mang thai.

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên bụng . Cô vừa mất nhiều máu. Cô thể cảm nhận được m.á.u đang chảy ra khỏi cơ thể .

- Đứa bé còn cứu được kh? - Tống Du Nhiên hỏi.

- Tạm thời. - Tô Mộc Phong chỉ đáp lại một chữ.

- Cảm ơn. - Tống Du Nhiên mặt tái mét nói.

đàn cô với vẻ mặt u ám.

Trước đây cô kh như vậy.

Tiểu thư nhà họ Tống tài năng phi thường trong trung tâm thương mại. Tính tình cô hào hoa phong nhã, lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ. Nụ cười tự hào luôn nở trên môi, khiến khác kh thể kh chú ý.

Cô hoàn toàn khác với trước mặt, chẳng màng đến bất cứ ều gì, chỉ biết chịu đựng.

- Tống Du Nhiên! Điều hối hận nhất đời này chính là tin rằng em sẽ hạnh phúc nếu gả cho Tạ Cảnh Xuyên! - Tô Mộc Phong nói.

Tống Du Nhiên cúi đầu. Ánh đèn trong phòng bệnh chói lòa đến mức làm chói mắt cô, khiến khuôn mặt cô càng thêm nhợt nhạt.

Đây là lần đầu tiên cô kh bênh vực Tạ Cảnh Xuyên.

Ngay cả cô cũng bắt đầu tự hỏi liệu sự khăng khăng ban đầu của là một sai lầm hay kh.

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Cô kh nói gì.

Căn phòng chìm vào im lặng.

Cửa bị ai đó đẩy ra, Tạ Cảnh Xuyên bước về phía cô với vẻ mặt u ám.

Tô Mộc Phong tiến đến đón, chặn lại, cười lạnh lùng.

- Giám đốc Tạ, đang phấn khích quá.

- Cút ! - Giọng Tạ Cảnh Xuyên lạnh như băng, cả như bị khí lạnh bao phủ.

Tô Mộc Phong đứng im bất động, lạnh lùng .

- Vừa kh vui ? còn muốn đuổi ra khỏi bệnh viện nữa ? Chẳng lẽ tiểu tình nhân của lại chỉ như một chiếc bình hoa thôi ?

Hai đàn vẫn đang cười đùa trong bữa tiệc.

Tuy nhiên, tình hình hiện tại của họ đang căng thẳng, thể c kích lẫn nhau bất cứ lúc nào.

- Tô Mộc Phong. Đây là chuyện giữa chúng , trước . - Tống Du Nhiên ngượng ngùng ngắt lời .

Tạ Cảnh Xuyên cười lạnh.

Những được ưu ái luôn luôn kh sợ hãi.

- Tốt, tốt lắm. - Tô Mộc Phong liếc hai , đóng sầm cửa bước ra ngoài.

Vừa bước được hai bước, th Thời Vi ăn mặc chỉnh tề.

Tô Mộc Phong cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghe-noi-em-da-tung-yeu--nhu-sinh-menh/chuong-6.html.]

- Kh náo nhiệt ?

Vừa vội vã rời , khiến cho tiệc rượu vang lên tiếng bàn tán xôn xao.

Hồi ở nước ngoài, thường nghe đám bạn nói đùa về phu nhân Tạ gia.

Nhưng thực tế, nỗi thống khổ và lạnh lẽo mà những đó miêu tả khác xa với những gì cô thực sự chịu đựng.

Thời Vi , nói đầy ẩn ý.

- Tổng giám đốc Tô đúng là về đúng lúc thật.

Tô Mộc Phong cười mỉa mai.

- Xét về khoản lợi dụng tình thế, vẫn kém cô Thời.

Vẻ mặt hơi lễ phép của Thời Vi lập tức thay đổi.

Tô Mộc Phong nói.

- Hình như bên cạnh Tạ tổng nhiều mỹ nhân, cô Thời sợ nếu kh được ngắm vài phút thì sẽ mất chỗ ?

Chuyện này đối với cô ta mà nói, chẳng khác nào m cô gái vàng óng cùng đàn leo cầu thang!

Đến bệnh viện cô ta cũng theo.

- Giám đốc Tô bận rộn như vậy mà còn thời gian quan tâm đến ? thật vinh hạnh. nhớ lúc đó giám đốc Tô yêu Tống Du Nhiên. Chúng đều nghĩ cô sẽ trở thành Tô phu nhân. lại... giả vờ kh biết cô ? - Thời Vi cười khùng khục.

Rõ ràng ta biết Tống Du Nhiên là phụ nữ đã chồng, nhưng cô lại kh biết ta đang giở trò gì.

Nhưng ngay khi cô đang diễn kịch nửa đầu, th Tống Du Nhiên chuyện, ta lập tức bộc lộ suy nghĩ của .

Tô Mộc Phong lạnh lùng cô.

- Thời Vi, cô từ từ phá đám bọn họ. Nếu cô làm vậy, nhất định sẽ tặng cô một món quà lớn.

Nói xong, đàn bước , khẽ chạm vai cô.

- Kh gì.

Thời Vi bước tới đẩy cửa. Suy nghĩ một chút, cô thu tay lại, về phía bên kia.

Trong phòng bệnh.

Tạ Cảnh Xuyên lạnh toát cả , lạnh lùng cô.

- Tống Du Nhiên, tốt nhất cô nên giải thích rõ ràng cho .

- Em thai. Suýt nữa thì sảy thai. - Tống Du Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng dưới ánh đèn dường như chút vô hồn.

- Tổng giám đốc Tô tình cờ ngang qua. - Cô nói bình tĩnh.

Cô tự nhắc nhở kh được vào mắt .

Cô sợ rằng giây tiếp theo sẽ hoàn toàn thất bại.

- Cô đang trách ?

Tạ Cảnh Xuyên dường như đã xác nhận ều gì đó.

Tống Du Nhiên im lặng.

- kh muốn đứa bé này. - nói.

Tống Du Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên, vào đôi mắt kh chút nhiệt độ kia.

Cô nghe rõ lời nói.

- Tống Du Nhiên, cô nghĩ làm chán ghét bản thân chưa đủ ? Cô định tạo ra một đứa nhỏ cho chúng ta ?

Lòng cô bỗng chốc lạnh buốt.

Nước mắt Tống Du Nhiên tuôn rơi kh báo trước.

- Đây là con của , ghét em cũng kh , nhưng tại lại kh thích con của ?

Tạ Cảnh Xuyên hơi sững sờ khi nghe những lời cô nói.

- sẽ kh bao giờ thích bất cứ thứ gì liên quan đến cô, Tống Du Nhiên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...